OAN NGHIỆT - CHƯƠNG SÁU

OAN NGHIỆT



******************************************************************



                              CHƯƠNG SÁU
                                        a{b
                                       
Đứa con ngủ yên trong lòng nàng không gợi một nét nhỏ nào giống người nghệ sĩ.
- Ôi! Giá mà nó được giống anh! Nó là của anh thì đời em hết khổ!
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng có một ý nghĩ bất thường, tội lỗi! Hay là nàng ân hận và nuối tiếc. Nhưng đã là định mệnh rồi, làm sao cưỡng được! Nàng rền rĩ :
- Anh ơi! Giờ này anh ở đâu? Cái phòng tranh anh đã có chưa? Và bức họa về em anh đã tìm cho được một chỗ đứng?… Em không quên những ngày không gặp nhau nó buồn da diết, dấm dứt, bồn chồn. Nhưng khi được ở bên nhau, có vui nhưng lòng day dứt, hoang mang… Chị Hoàng Oanh ơi, những ngày cay đắng ấy!
Ít khi thấy Hoàng Yến vui và sôi nổi, say sưa như những ngày này. Hoàng Oanh hiểu rõ nguồn cơn và nàng thèm khát nhưng cũng vô cùng ái ngại. Nàng cảm nhận được mối tình ấy sao mà oan trái. Từ ngày hai người con gái ấy thông cảm, gắn bó với nhau, Oanh chăm chút Yến như với một đứa em nhưng trong lòng nàng cũng tự thấy mình không thể so sánh với Hoàng Yến được. Không phải vì sắc đẹp, mà vì tấm lòng của Yến vời vợi bao dung, ngợp ngụa trong bùn nhưng chưa bao giờ xuôi tay chấp nhận sự đắm mình trong vũng lầy nhơ nhớp ấy. Oanh không ganh tỵ và cũng không góp ý gì với những việc Yến làm vì Oanh tự hiểu rằng nàng không thể nào làm như Yến được. Nàng biết giữa hai chị em mỗi người có nhận thức và cách sống khác nhau nhưng cũng chỉ hai người ấy hiểu lòng nhau và chia sẻ cùng nhau những đắng cay trắc trở.
- Em có để ý thằng Khanh không?
- Để làm gì kia chớ?
- Gần đây hắn ít lai vãng tới chị em mình?
- Đó lại là một điều hay!
- Chưa chắc đâu! Chị thấy lo!
- Cho ai ?
- Cho em thôi! Vì chị với nó hiểu nhau quá rồi! Mà em với nó thì cả hai người chưa hiểu hết nhau đâu!
- Em chẳng cần hiểu hắn làm gì!
- Đó chính là tai họa cho em!
Thằng Khanh hay cau có. Nó chẳng thiết tha gì đến hai nàng. Trước đây nó coi  Yến – Oanh như hai cục vàng thỏi để dành. Ai cần, y cho vay nặng lãi. Còn không y để làm vật quí của riêng mình. Các khoản thu nhập của hai nàng không qua mắt được y và y làm ngơ đi chừng nào là may cho hai nàng chừng đó. Y tước đoạt cả thân thể và tiền của bằng mọi thủ đoạn trắng trợn hoặc tinh vi. Những khoản nợ với lãi suất cao khủng khiếp là sợi dây xiềng xích tiền kiếp nặng nề cột chặt hai nàng lại với y. Sợi dây ấy xem chừng có được nối dài ra nhưng các mối hàn vẫn chắc.
Ít khi thằng Khanh đến tìm Hoàng Yến sớm như vậy. Nếp sống nghề nghiệp là thức khuya dậy muộn nên Yến không thể tươi lên khi y dựng nàng dậy lúc ngoài đường người xe nườm nượp hối hả vào buổi làm việc đầu ngày. Nhưng nàng không khỏi giật mình chợt nhận ra dung diện tên Khanh thay đổi mà gần đây nàng không lưu ý: hai má y tóp lại, đôi gò má nhô cao, hàng râu quai nón tủa ra như lông con nhím làm cặp mắt y thụt vào sâu hoắm, nhìn nàng sắc lạnh. Lời y rắn đanh như búa đá khiến nàng rờn rợn:
- Hôm nay đi sớm!
Nàng im thin thít làm theo lệnh của y. Nàng đưa ra một yêu cầu nhè nhẹ cho bớt sợ: 
- Có đi ăn uống chút gì không?
- Để lúc về sẽ tính!
Nàng càng thắc mắc: Đi đâu? Bao lâu mà để lúc về sẽ tính? Những cuộc tiếp khách thường kéo dài lê thê, lúc chia tay chủ khách còn ngập ngừng lưu luyến.
Khanh chở Yến thẳng vào viện Pasteur. Nàng lạ lùng nhìn y thắc mắc. Y xăm xăm bước đi buông lời giải thích cộc lốc:
- Đi thử máu!
Nàng sững người lại, mặt tái nhợt, toàn thân run lên: Làm sao mà phải thử máu? Hay là y đã thấy chuyện gì? Lâu nay nàng không mấy khi cầm xem một cuốn sách hay tờ báo. Có chăng là chỉ tìm xem các chương mục thời trang hoặc quảng cáo các mỹ phẩm mới hay địa chỉ của một thẩm mỹ viện nào  đó. Nhưng những phương tiện thông tin bằng đủ mọi hình thức không ai là không biết đến thảm họa ma túy, SIDA … Nàng vốn được mẹ cha giáo dục nề nếp và bản tính nàng không đam mê dục vọng nên tuy sống trong môi trường đầy những sự kích dục nhưng nàng đều tránh được những loại thuốc tăng cường khoái cảm.  Còn với con quỉ hình thù gai góc như trái sầu riêng thì nàng kinh hãi nhưng không biết nó ở đâu mà tránh. Nàng không xô bồ hoặc đam mê cuồng nhiệt như Hoàng Oanh, nhưng dù sao thì tên Khanh đã như người chồng hờ của Yến từ lâu mà nàng hiểu y không khác gì một con ong chúa. Trong giới của  nàng, em nào được Khanh ngó ngàng quan tâm tới đều coi như là một niềm sung sướng và phấn chấn. Ngoài ra trong những cuộc vui, trận cười thâu đêm suốt sáng, nàng dù có khôn ngoan nhưng cũng khó tránh được những mánh khoé vừa tinh vi vừa thô bạo của những khách làng chơi vào loại có uy tín mà tên Khanh thấy cần phải hiến dâng. Không dưng tên Khanh đùng đùng đưa nàng đi thử máu hẳn có chuyện bất thường. Khanh phải dừng lại hồi lâu chờ nàng trấn tĩnh. Trước vẻ mặt lạnh lùng chai đá của y, nàng phải nhấc chân đi từng bước nặng nề nghiêng ngả không khác gì ngày nào nàng bước đi theo bàn tay thô bạo áp chế của mụ Hai.
Ôi! Người ta sao mà đông thế. Có đến đây mới biết! Vì sao mà người ta kêu là thảm họa? Chẳng lẽ bao nhiêu người này họ đều ngu dại cả sao?! Nàng thấy trong lòng nhẹ đi như có người cùng san xẻ gánh nặng với mình. Những người ngồi chung quanh nàng để chờ đợi đây, nếu chỉ bước ra dăm chục mét khỏi cổng Viện này sẽ không ai ngờ rằng họ đến đây nhờ tử vi y học xác định cho mình ngày tận số cận kề! Nhìn bề ngoài họ thật dễ có  cảm tình, thậm chí có vẻ đáng kính, đáng yêu: Họ sang trọng, đẹp đẽ, sáng sủa và hấp  dẫn … Nhưng họ ngồi yên lặng, kín đáo mà bồn chồn và không ai chịu nói với ai một lời khác hẳn vẻ xã giao bặt thiệp bề ngoài của họ. Đôi mắt họ đã hết vẻ tinh anh, mà nó u ám lờ đờ, lo lắng như một bị can đứng trước vành móng ngựa chờ nghe lời phán quyết cuối cùng của ngài Chánh án. Chen lẫn vào đó có vài người như kẻ lạc loài: họ nhếch nhác, bê tha, bất cần đời, thậm chí họ nói bô bô và cười hi hí, hơ hớ thật vô duyên, có khi bỉ ổi. Trước đây nàng vẫn nghĩ cái con quỷ HIV chỉ chơi được với dạng người ấy thôi, vậy có gì đâu mà người ta cứ phải làm rùm beng lên như thế.
Hoàng Yến ngồi trước cô y tá trẻ. Nàng run run  duỗi thẳng tay trái trên bàn. Cô y tá nhìn nàng bần thần. Cô cột chiếc dây garrot trên tay Hoàng Yến, cử chỉ chậm chạp hẳn đi vì mắt cô mải mê ngắm nàng, dường như cô vừa thèm muốn, vừa tiếc rẻ một nhan sắc tuyệt vời như vậy mà sớm lụi tàn. Tim Hoàng Yến đang đập thình thình rồi chợt như ngừng lại khi mũi kim nhói xuyên qua lớp da mỏng mịn. Nàng nhắm nghiền đôi mắt, mím chặt đôi môi chờ đợi cái mũi kim kia lần dò trong mạch máu của nàng. Nhưng sao êm vậy, chẳng cảm giác gì. Nàng từ từ hé mắt, cái ống chích trắng nhờ nhờ một màu hồng hồng nâu nâu xuất hiện. Cái đốm ấy cứ lớn lên, dài ra, xậm lại… Ôi! Đó là máu của nàng! Lần đầu tiên trong đời nàng nhìn  dòng máu của mình đang từ trong huyết quản tuôn ra. Sao nó không đỏ tươi mà nó đen kìn kịt thế? Dường như nó chẳng liên quan gì đến mình. Cái bóng trắng của cô y tá ngồi đấy cứ nhòa nhòa mờ mờ, và cái khối đen đặc của dòng máu từ trong người nàng đang tuôn trào ra nó cứ lớn lên, lớn lên… Nàng lờ mờ nhớ lại ngày nào ở nhà Quyền, trên chiếc ghế sôpha, những giọt máu của nàng hồng tươi như cánh phượng mà bây giờ nó đậm đen như đêm tối… Và một màn đêm đen kịt buông phủ xuống trước mặt nàng. Mặt Hoàng Yến xanh ngắt, vã mồ hôi, chân tay bủn rủn và nàng gục xuống vừa lúc cô y tá rút ra một ống tiêm đầy máu…
Cơn choáng xỉu do nàng lo sợ thái quá, chỉ cần nằm nghỉ ngơi yên tĩnh tinh thần một lúc rồi nó sẽ qua đi. Những người ngồi quanh đấy nhìn nàng đầy vẻ lo âu. Một ông lớn tuổi, trang phục chỉnh tề, tay cầm tờ kết quả xét nghiệm, mắt chẳng nhìn ai, chân bước sải thật dài như để trấn tĩnh cho mình, miệng lẩm bẩm như nói ở chỗ không người:
- Trước sau gì rồi cũng chết!
Nghe giọng ông run run, những người ngồi đó nhìn nhau rồi nhìn xuống đất như họ tự nhìn nhận lại mình.
Thằng Khanh vẻ mặt vẫn lạnh lùng, hai tay dìu nàng mà như lôi kéo nàng mau ra khỏi chỗ này.
Yến kể lại chuyện vừa qua cho Oanh nghe. Oanh cũng không buồn liên hệ tới mình. Với nàng sự sống, sự chết chẳng có nghĩa lý gì. Nàng sinh ra đời bởi sự vô ý thức của mẹ cha. Nàng lớn lên trong sự vô ý thức của người đời. Nàng biết mình không có một chỗ đứng ở đời, thôi thì đành như cánh bèo bọt nước trôi ngược, trôi xuôi theo con nước lớn, ròng. Tuy rằng cuộc sống hiện tại của nàng cũng có loé lên những say mê khoái lạc nhưng nàng coi đó cũng chỉ như bông lục hình tim tím trôi sông. Yến lo lắng thổ lộ với nàng:    
- Chắc là em bị rồi chị ạ!
Nhưng Oanh đã đoán ra mục đích của Khanh. Mới đây Oanh gặp mụ Hai, mụ sầu não thì thầm với Oanh. Nàng hiểu được điều đó nó hệ trọng như thế nào với cả một xâu chuỗi những người đã gắn chặt vào một đầu mối là Khanh. Và nàng biết người bị dứt dây đầu tiên sẽ là Hoàng Yến. Bây giờ sự việc rõ dần. Hàng chục năm gắn bó với Khanh, nàng hiểu tất cả mọi động tĩnh và thái độ của y.
- Em ạ! Thằng Khanh thua bạc lớn lắm!
- Cờ bạc vừa là nghề, vừa là một trong tứ khoái của y, được thua là thường, có điều chi lạ!
- Trước đây y ít thua bạc lắm. Ngay cả kẻ thắng cũng sợ y nên không ai dám thắng lớn đâu. Vừa rồi có một băng Hải Phòng vào. Băng này mạnh và tàn bạo lắm và thằng Khanh đã cho đầu vào thòng lọng!
- Từ trước đến giờ hắn cáo lắm mà. Tay chân của hắn cả bầy sao không che chắn cho hắn được?
- Giới giang hồ mà em, không đứa nào tồn tại mãi được đâu! Chúng nó dù có kết với nhau nhưng vẫn có mầm phản phé. Đứa nào cũng muốn nhoi lên nên có dịp là lật gọng nhau hoặc là mạnh theo, yếu bỏ. Chúng nó thường thanh toán nhau là vì chuyện đó. Luật của nó là “khôn sống, mống chết” mà!
- Nhưng có ảnh hưởng gì tới chị em mình chớ?
- Làm gì cũng phải có băng cánh mới tồn tại được em ạ! Nhất là trong giới giang hồ tứ chiếng. Lâu nay chị em mình sống được là dưới sự che chở bảo bọc của nó cho dù là mình không muốn. Nếu mình không nằm trong tay đứa này cũng phải nằm trong tay đứa khác thôi. Một khi thằng đầu đảng sụp rồi thì cả một dây tan đàn xẻ nghé thôi!
- Em thấy thế lại hay!
- Không đâu em ạ! Nó không chịu bó gối khoanh tay đâu! Nó phải quậy! Mà chị em mình là người chết trước! Và em là số một!
- Vì sao?
- Nó vẫn coi mình là một thứ vốn để dành. Lâu nay nó giữ chơi và cho vay lấy lời. Bây giờ vỡ nợ, nó đẩy mình đi!
Mấy hôm sau thằng Khanh tới, mặt mày tươi tỉnh. Nó ném tờ giấy xét nghiệm trước mặt Hoàng Yến:
- Cả HIV lẫn Giang mai đều âm tính! Vậy là còn sạch sẽ và cao giá lắm!
Y nói tưởng chừng để báo tin vui nhưng Hoàng Yến lại cảm thấy mình dơ dáy. Nàng không thèm cầm tờ giấy lên xem mà lặng lẽ ngồi tại một góc giường. Thằng Khanh nhét tờ giấy vào túi quay đi buông thõng một câu:
- Tới đây ngã giá!
Oanh và Yến nhìn nhau. Oanh hiểu điều gì đã đến với người bạn gái:
- Nó mưu toan bán em đi. Thử máu là để định giá đây!
Đến bây giờ Yến mới hiểu ra thân xác nàng không khác chi con vật. Nàng ôm lấy Hoàng Oanh thổn thức. Oanh an ủi nàng:
- Đừng khóc! Chẳng ai thương mình đâu! Chị cũng không giúp em được điều gì bởi thân chị làm con vật giá rẻ hơn em! Số kiếp chúng mình phải vậy!
Khi Yến đã qua cơn xúc động, Oanh mới tỷ tê:
- Mình không thoát khỏi tay nó đâu. Em liệu mà tính đừng trái ý nó mà hại đến thân. Chị cảm thấy đây cũng là một lối thoát cho em. Em đang sáng giá. Có thằng cha nào mê em, nó mua bằng được. Bây giờ đang là mode của bọn lắm tiền!

                                                

Thằng Khanh ăn mặc chải chuốt và lịch sự, mặt mũi y trông sáng sủa ra và nó nói năng thật tử tế:
- Anh có thể chúc mừng em. Anh biết em không chấp nhận cách sống này và lâu nay em vẫn coi như phải làm những điều trái với lương tâm. Em dằn vặt và đau khổ. Anh cũng chẳng cầm giữ em để làm gì. Bây giờ anh tìm cho em một lối ra trong sạch và danh dự!
- Ngày trước anh giúp tôi thoát khỏi sự tủi hổ vì cái bào thai ấy để rồi anh đẩy tôi tới chỗ xấu xa nhục nhã không dám quay về nhìn lại mẹ cha. Bây giờ anh lại giúp tôi ra khỏi chốn tù ngục này chắc là anh đưa tôi đi tới chốn cùng đường?
Sao hôm nay tên Khanh nhũn nhặn và hiền từ vậ:
- Hàng trăm hàng ngàn người muốn như em mà không được. Khôn ra em đã tự giải thoát được cho mình. Đây là cơ hội duy nhất anh có thể giúp em!
Oanh đưa mắt nhìn Yến muốn nhắc nàng im lặng. Hoàng Yến lẳng lặng trang điểm và đi theo Khanh.
Điểm hẹn là một phòng hạng nhất ở một khách sạn sang trọng nhưng kín đáo chỉ dành riêng cho những người tai mắt không muốn xuất đầu lộ diện giữa chốn ô hợp những đám ăn chơi hoặc bọn trọc phú muốn nổi danh.
Khanh gõ cửa. Không cần chờ đợi, cánh cửa đã mở ra. Một người trẻ tuổi, cao lớn, ăn mặc bảnh bao, vẻ lịch thiệp cúi đầu chào và rất tự nhiên mở rộng cửa cầm tay nàng dắt thẳng vào phòng. Người đó vừa tươi cười, vừa trân trọng giới thiệu:
- Thưa anh Hai, người đẹp của anh có mặt!
Hoàng Yến chưa nhìn rõ xem người ấy là ai nhưng  như phản xạ nghề nghiệp, nàng vừa khép nép vừa duyên dáng cúi đầu lễ  phép:
- Dạ! Thưa anh!
Người đó đứng lên, vẻ đường bệ bước tới, giơ hai tay lên chộp lấy vai nàng và ghì sát vào mình cứ như là một người thân thiết mà ông mong đợi từ lâu:
- Ôi! con chim Hoàng Yến bé nhỏ của tôi!
Quả là nàng có bé nhỏ hơn người đó thật: Cái lưng to sù đầy đặn lại nhô lên một cánh vai phủ kín người nàng. Cái bụng đẫy đà ép chặt làm người đứng bên thấy phần thân nàng mỏng dính. Chỉ có mái tóc đen dầy của nàng che khuất cái trán hói bóng chỉ nhìn thấy một bên cái đầu to chải mượt với cái cổ ngắn và nung núc thịt. Hoàng Yến không lạ với những cử chỉ nhớ mong bồng bột còn hơn như thế nên nàng bình tĩnh ứng xử vừa thoát được thân mình vừa không làm cho người kia phật ý. Người trẻ tuổi đứng đó trầm trồ:
- Anh Hai thật tuyệt vời. Cái đẹp của nphụ nữ là nhan sắc, cái đẹp của đàn ông là sức mạnh. Tụi em còn thua xa!
Thằng Khanh xít xoa cảm động:
- Em đã thuần dưỡng luyện tập con chim này nhưng nó chưa bao giờ thuộc về em! Anh Hai là người sung sướngnhất!
Lời y nói vừa thật vừa giả. Hoàng Yến là người hiểu rõ nhất hàm ý của y. Ông Hai quay qua gật gật đầu bắt tay Khanh vẻ rất bề trên:
- Cám ơn! Cám ơn!
Người trẻ tuổi biết phải làm gì, bắt chặt tay Khanh và nói như công bố:
- Coi như chúng ta đã thỏa thuận với bản hợp đồng ký tắt. Chỉ chờ anh Hai ký duyệt!
Và anh ta nắm tay Khanh kéo nhau rời khỏi căn phòng.
Ông Hai bước theo bấm khoá trong cánh cửa. Hoàng Yến chủ động đến ngồi trong chiếc ghế salon dài. Bây giờ nàng đã nhận biết ông Hai. Nàng đã gặp ông vài lần ở những cuộc gặp mặt của giới thượng lưu trong những salon sang trọng. Nàng không biết ông làm gì nhưng thấy mọi người đều kính nể. Phong thái của ông thể hiện sự quyền uy và cẩn trọng. Ông ít nói ít cười, uống rượu bia vừa phải. Không bao giờ ông ngồi trực diện với ánh đèn nhưng khi ông nói hoặc cười thì mọi người hướng cả về ông. Nếu cuộc vui có nhảy thì bao giờ ông cũng bước ra sau và đi thẳng tới bạn gái nào ông muốn. Khi ông giơ tay  ra với ai thì người bạn nhảy nào cũng sẵn sàng vui vẻ cúi đầu nhường người bạn gái cho ông. Ông đi những đường cơ bản đúng nhạc nhưng hơi nặng nề và chậm, đôi lúc lỗi chân. Hoàng Yến thường khéo léo dắt ông lướt qua những bước lúng túng và khe khẽ nhắc ông:
- Chỗ này anh đi ngón!
- Gót anh dập nhẹ thôi!
Ông vui vẻ làm theo ý nàng và đôi chân ông cảm thấy nó nhuần và nhẹ như điệu nhạc. Đã mấy lần ông ngỏ ý đưa tiễn Hoàng Yến về mà nàng từ chối. Người trai trẻ vừa rồi có biết và đã rỉ tai ông:
- Anh để em xem cô bé đó là ai!
Nàng đã có thói quen không bao giờ lưu tâm đến tuổi tác của người bạn nhảy nên tiếng “anh” nàng phát ra với bất cứ ai lúc nào cũng êm ái, ngọt ngào. Nhưng bây giờ, từ trong tiềm thức Yến đã hiểu rằng nàng đã là của riêng ông! Nàng chợt nghĩ tới Nguyễn Tuấn, thấy xao xuyến trong lòng và nhận ra rằng mình đã thuộc về anh tự bao giờ. Làm sao mình có thể ngã vào lòng người đàn ông này được nữa. Nàng nhìn ông và bỗng thấy ông thật vô duyên. Ông ngồi xuống sát bên nàng. Nàng thấy sợ và run run lùi lại… lùi lại… tới lúc chạm vào thành ghế. Ông ôm chặt nàng vào lòng và đặt nụ hôn dài trên đôi môi nàng mím chặt. Những giọt nước mắt nàng rơi lã chã và làm nóng mặn môi ông. Ông nhạy cảm tưởng như nàng tủi thân vì khoảng cách tuổi tác giữa hai người. Những giọt nước mắt của đàn bà nhiều khi làm mềm lòng, trùng tay cả những anh hùng cái thế lẫn kẻ hôn quân bạo chúa. Những đường gân thớ thịt của ông đang căng lên bỗng mềm nhũn lại. Ông lau những giọt nước mắt cho nàng và lựa lời an ủi nhẹ nhàng, êm ái:
- Đừng khóc em! Từ nay anh sẽ lo cho em tất cả!
Dường như ông muốn chia xẻ với nàng tất cả những đắng cay của cuộc đời nghèo khổ. Nàng ngước mắt nhìn ông. Ông rùng mình nhận ra đôi con mắt ấy nó long lanh, lạnh lùng vừa oán hận, vừa cầu xin, vừa khinh bỉ. Ông kịp nhận ra rằng những giọt nước mắt kia không phải vì ông. Ông đứng dậy đi ra giữa phòng:
- Thằng Khanh đã nói gì với em chưa?
Nàng lắc đầu.
- Em nợ nó một khoản tiền rất lớn?
Nàng cúi đầu không phủ nhận mà cũng không thừa nhận.
- Món nợ ấy đã thanh toán xong rồi!
Nàng vẫn không ngẩng đầu lên:
- Vậy là ông đã mua em?
Nàng buột phát ra tiếng “ông” khi nàng thấy rằng cuộc đời nàng đã bị ràng buộc vào ông. Ông nhìn nàng, đôi mắt ấy thật hiền từ, có chút gì nhân hậu và buồn. Qua đám đàn em, ông biết nàng là con gái nhà lành lỡ bị mắc bẫy của thằng Khanh mà trở thành thân nô lệ. Từ xúc động đến rung cảm, nhiều lúc ông băn khoăn chợt nhớ tới nàng. Tình cảm của ông với nàng thật đan xen lẫn lộn, đúng ra là ông thương nàng vì cảnh, cảm nàng vì tình và yêu nàng vì nết. Ông nói rành rọt từng câu để nàng nghe rõ:
- Nếu mua em thì với số tiền ấy tôi  có thể mua hàng trăm đứa!
- Nàng ngẩng đầu nhìn ông, hai tay nàng chắp trước ngực, nàng nói trong nước mắt như một sự cầu xin:
- Hay là ông giải thoát cho em! Con van ông đấy!
Nàng xưng con vì nàng chợt nhận ra một nét gì nhân hậu trong ánh mắt giống cha. Ông bối rối nhưng rồi ông trấn tĩnh lại ngay. Ông đến ngồi xuống bên nàng. Hai tay ông vòng ôm chặt vai nàng, mặt ông chạm sát mặt nàng. Cái thằng con trai ngây dại và bồng bột thuở nào trỗi dậy trong ông:
- Anh yêu em! Anh yêu em!
Ông rúc đầu vào ngực nàng, xô nàng ngã người trên chiếc ghế. Nàng hai tay bưng mặt khóc lên thành tiếng. Ông biết tiếng khóc ấy không phải là tiếng rên rỉ của sự ái ân. Nó là nỗi khổ đau thật sự, là lời cầu cứu, van vỉ của trẻ thơ. Lòng nhân ái trong con người già cả, từng trải đã một thời hiến thân nhập lại vào ông. Ông chỉnh lại tư thế dứng lên nghiêm chỉnh, mắt ông lơ đãng như nhìn đi đâu. Ông hỏi nàng mà như hỏi ai đang đứng ở đây kia:
- Em đã có một ngưới yêu?
Nàng không khóc nữa, nhìn ông trân trân. Ông hỏi nàng chân thật quá. Nét mặt ông buồn quá. Nàng nghĩ tới Nguyễn Tuấn. Nàng yêu anh nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ rằng mình sẽ là vợ anh. Nàng không thể nói trái lòng mình. Nàng cúi xuống, lắc đầu. Ông nhìn nàng, cái nhìn yêu thương, trìu mến và đau khổ:
- Tôi cần tình yêu chứ tôi không cần gái! Em cứ về đi! Em được hoàn toàn tự do không bị ràng buộc vào ai bởi đồng tiền!
Ông ngập ngừng, đến bên cầm tay nâng nàng đứng dậy, giọng ông dịu xuống như một lời thỉnh nguyện:
- Nhưng nếu em nghĩ lại, tôi vẫn… đợi chờ!
Nàng sửa lại xiêm y, cúi chào ông rất lễ phép nhưng không nói một lời nào và bước vội ra. Ông bước theo nàng ra đến cửa và còn đứng nhìn nàng đi như chạy xuống khuất dưới cầu thang. Cô gái này còn nhiều điều khó hiểu.

                                       

Hoàng Yến lên taxi đi thẳng tới nhà Nguyễn Tuấn. Nàng mừng vì đã được ông Hai giải thoát nhưng nàng vẫn lo chưa thoát khỏi móng vuốt tên Khanh. Nhưng bây giờ nàng phải về với anh Nguyễn Tuấn. Anh đã thật sự là tình yêu của nàng, là nguồn an ủi của nàng. Chưa bao giờ nàng nghĩ mình sẽ là vợ anh nhưng nàng đã chấp nhận một cuộc sống dù vẫn bị lệ thuộc với tên Khanh nhưng còn một chút tự do để dành tất cả tình yêu cho Nguyễn Tuấn. Trong một tình thế bất ngờ, nàng tưởng như tình yêu của nàng đã hoàn toàn bị tước đoạt bỗng dưng được trả lại cho nàng. Chưa bao giờ nàng thấy lòng mình nhẹ nhõm và thanh thản như lúc này đây.
Trời khá khuya rồi nhưng Nguyễn Tuấn vẫn đang mê mải với những sáng tạo của mình: Những con người của đời thường hôm nay, họ không mơ ước cao xa, họ chỉ mong được sống bình yên và cố vươn lên để thoát khỏi nghịch cảnh bằng chính sức của mình. Trong những con người ấy thấp thoáng dáng hình một người con gái – ân nhân của anh,  người yêu của anh, người anh suốt đời kính trọng,  đắm say.
Hoàng Yến lao vụt vào phòng của anh như một cánh chim sa. Nguyễn Tuấn sững sờ trước sự xuất hiện đột ngột của nàng. Chưa bao giờ nàng đến với anh vào giờ khuya khoắt thế. Cũng chưa bao giờ anh thấy ở nàng biểu hiện tâm trạng đối nghịch và mâu thuẫn thế. Nét mặt nàng thật tươi sáng mà nàng cứ nấc nghẹn tuôn trào nước mắt như mưa. Nàng gieo mình vào lòng anh bất cẩn vẻ sẵn sàng hiến thân nhưng lời nàng tắc lại giữa chừng:        
- Anh ơi!…
Như lo sợ một điều gì bất hạnh. Đấy là lần đầu tiên trong đời nàng tin tưởng, yêu thương, hạnh phúc, run rẩy ngã vào lòng một người đàn ông như thế. Nguyễn Tuấn bối rối bế nàng đặt lên giường. Nàng nằm đó, sải rộng chân tay buông thả. Nàng chờ đợi và ao ước được hòa quyện thân xác hai người. Bây giờ nàng được tự do. Nàng được quyền đến với anh và nàng dâng hiến… Nguyễn Tuấn ngồi đấy trong lòng xốn xang. Anh cúi xuống, cúi xuống sát  mặt nàng. Hơi thở của nàng thơm thơm nồng ấm phà khắp mặt anh. Đôi mi nàng khép lại, nét mặt nàng bình lặng và sung sướng quá! Anh không dám quấy động cái phút bình yên phẳng lặng của nàng. Anh ngồi lại, cầm tay nàng xoa xoa nhè nhẹ như ru. Từ ngày biết nhau, hôm nay Nguyễn Tuấn mới thấy nàng hiện diện trước anh với vẻ khác thường như vậy. Nàng như con chim mới xổ lồng, sung sướng và hạnh phúc sải cánh tung bay nhưng lại đau đớn, mệt mỏi và hãi hùng. Và con chim ấy đang run rẩy nằm đây… Lòng anh trào dâng lên niềm thương cảm. Anh để nàng nằm yên và ra ghế ngồi hút thuốc. Bao lâu nay anh không hề hỏi han nàng về cuộc sống riêng nhưng anh cảm nhận được nàng là ai. Anh càng thương yêu và quí mến nàng. Cũng như anh, với mọi người anh chỉ là một chàng thợ vẽ nghèo xác xơ, lang thang đó đây, không chằng  không rễ. Trong nỗi xúc cảm về sự bất hạnh và bế tắc của đời mình anh nhận ra ở nàng một cuộc đời còn ê chề tủi nhục hơn nhiều nhưng tấm lòng nhân ái trong nàng vẫn như ngọn lửa hồng âm ỉ xua tan đi những u ám giữa cảnh đời ô trọc. Anh xót xa trước vẻ đẹp của nàng:
- Đến tạo hoá cũng bất công huống chi cuộc đời này do những con người trần tục tạo nên!
Người nghệ sĩ an ủi mình như vậy.
Hoàng Yến nằm đó trong tâm trạng lâng lâng. Nàng chờ đợi hạnh phúc đến với nàng:
- Anh ơi! Em là của anh đây!
Nàng ngây ngất khi cảm thấy một hơi thở quen thuộc đâu đây đang kề sát đến nàng. Đôi môi nàng run run, khắp người nàng một cảm giác rần rần tê dại. Nàng mơ màng nửa hư nửa thực. Nàng cảm giác như mình đang trôi bồng bềnh trên mây. Nàng giơ tay lên chới với tìm…
- Anh ơi!
Nguyễn Tuấn chạy đến đỡ tay nàng:
- Em ơi! Nghỉ đi!
Nàng mở mắt. Anh đang ngồi đấy, vẻ mặt buồn rầu. Nhìn lên mái tranh có vật gì động đậy, nàng định thần nhìn rõ một cặp chuột đang đuổi nhau chạy cấp kỳ. Nàng hoàn toàn tỉnh lại và vùng ngồi dậy. Ngoài trời ánh nắng đã chiếu đầy sân. Trong nhà không còn ánh điện nhưng mọi vật đều thấy rõ, mấy chiếc giá vẽ như vẫn đang say sưa với một giấc mơ, mấy thứ đồ lặt vặt chỏng chơ. Nguyễn Tuấn lúng túng chưa biết làm gì...
Nàng dần dần nhớ lại những chuyện đã qua. Nàng âm thầm tự hỏi: “Con người mình tự do hôm nay với con người mình nô lệ hôm qua, có khác gì?”. Nàng nhìn Nguyễn Tuấn thầm trách anh:
- Anh ơi! Sao anh không đến với em?
Nàng cúi xuống, lặng lẽ suy tư và thở ra một hơi dài:
- Mình chẳng còn gì!
Nàng vùng đứng dậy…

                                       

Thằng Khanh đến tìm Hoàng Yến, mặt nó hầm hầm. Hoàng Oanh bị dựng dậy:     
- Yến nó đi với anh từ hồi hôm!
Thằng Khanh như điên. Nó tóm ngực áo Hoàng Oanh hỏi vặn:
- Tụi bay định giết tao?
Hoàng Oanh buông người nằm lại trên giường, tay chân giang thoải mái, cười nhạt:
- Ai mà giết được anh trừ phi anh tự giết mình!
Y đứng dậy, đi lại lồng lộn trong phòng:
- Con Yến đi đâu?
- Chỉ có anh mới biết!
- Dường như nó có thằng bồ!
Hoàng Oanh trêu tức, chỉ thẳng vào y:
- Chính nó đấy!
Thằng Khanh lắc đầu:
- Không! Nó có người yêu là cái thằng què ấy!
Oanh chẳng trả lời. Nàng biết Yến yêu người ấy nhưng nàng không bao giờ hỏi. Trong lòng nàng vẫn thấp thỏm vừa thương vừa lo cho Yến.
- Sao cô không bảo cho nó biết rằng làm gì với cái tình yêu chay ấy? Chỉ có sự đeo bám nhau thôi! Hoặc mình bám vào nó mà sống. Hoặc để nó bám vào mình mà sống. Từng có bao nhiêu đứa muốn dứt dây rồi để cho nó lột đến nỗi không còn cái quần mà mặc. Khôn dại là ở đấy!
Oanh biết lời thằng Khanh nói không sai. Biết bao nhiêu cô ky cóp để mua một chữ tình rồi lỗ hà lại ra lỗ hổng. Đã có cô hận đời đến nỗi quyên sinh vì bị bạc tình. Nhưng cái tình yêu thật sự là cái tình người thì ai cũng vẫn thèm, vẫn muốn. Đến như Hoàng Oanh đã chán chê với cuộc đời bán gió buôn trăng cũng vẫn muốn tìm một bến bãi bình yên để neo đậu chiếc thuyền tơi tả lúc về chiều. Nhưng hoàn lương khó lắm ai ơi một khi đã sa vào cuộc đời sương gió. Biết rõ tình cảm của Oanh với Yến, thằng Khanh ngồi xuống nói ngon lành để Oanh giúp sức:
- Cô bảo nó đừng làm hỏng việc của tôi. Đây là một thằng tài phiệt, nó muốn gì phải được. Nếu trái ý nó cả bọn tẩy chay mình, còn làm ăn với ai?
Oanh không  nói gì vì nàng biết bảo Yến làm sao? Chẳng lẽ bảo nó đừng yêu! Thằng Khanh ra về, buông một lời đe dọa chẳng trừ ai:
- Lỡ việc của tôi là không xong đâu!
Hoàng Yến về nhà. Oanh lặng thinh nhưng Yến biết thế nào Khanh cũng đến. Yến ngồi xuống bên Oanh, bám chặt hai vai bạn, người rũ xuống:
- Chị ơi!
Oanh nhìn Yến, thấy mặt nàng héo hắt, Oanh xót xa:
- Thằng Khanh vừa tới đây. Nó dọa để hỏng việc của nó là không được!
- Chị ơi! Em biết làm sao?
- Chị biết là em đang yêu. Nhưng chị cũng biết là ảnh chẳng giúp gì cho em được. Chúng mình như kiến bò trong chảo thôi, em ạ! Chẳng thoát được đâu!
Cả hai người đều bế tắc, không ai tìm ra được một lối thoát nào!
Mụ Hai hớt hải bước vào. Thấy Hoàng Yến, mụ sà ngay đến xuýt xoa ngọt nhạt:                                                                     
- Này con! Sao con ngu dại quá vậy? Con để lỡ mất một dịp may mười đời chưa có!
Cả hai nàng đều chán nản và biết rằng mụ đến đây là theo lệnh của thằng Khanh. Không ai muốn bắt chuyện với mụ làm gì. Mụ nói liền một mạch:
- Con có biết ổng là ai không đã. Ổng làm Tổng Giám Đốc Ngân hàng lớn nhất ở thành phố này đấy. Ông cả bà lớn ai cũng nể vì. Ổng ho ra bạc, khạc ra vàng đấy! Ông là người kín đáo và thâm trầm lắm. Không cờ bạc, rượu trà, hút sách, gái gẩm. Nhưng ổng có nỗi buồn riêng. Vợ già như cơm cháy khét! Tiền của như nước mà chỉ có ba cô con gái nên ổng đau lòng thất vọng lắm. Của giả hằng hà mà rồi bầy le le nó vỗ cánh tha đi thì ngán ngẩm biết chừng nào! Cỡ ổng hắt hơi một cái thiếu gì. Thư ký, kế toán, em cháu cả bầy nhưng ổng không  muốn lộ chuyện ra, vừa tai tiếng vừa hỏng việc. Vã lại đàn ông ai mà không háo sắc. Đàn bà con gái đầy đàn nhưng đẹp như con cả thành phố này hiếm gặp. Ổng chấm con ngay từ buổi gặp đầu. Bầy tôi của ổng nó đi dò la tông tích, nó thuộc vanh vách lý lịch của con còn hơn cả anh cảnh sát khu vực ở phường. Ổng ưng lắm. Ổng biết những lần con đi nhẩy, con không thèm khều chuyện tiền tài, những ai mời đi khách sạn con đều không chịu. Ổng khen con lắm, chỉ có một điều ổng e ngại thì cậu Khanh đã giải đáp được rồi. Những người có học lại làm lớn họ khôn ngoan lắm. Họ thận trọng từng ly từng tí. Họ thỏa mãn đủ đường mà vẫn sạch chôn, sạch mặt.
Hoàng Oanh đẩy chuyện:
- Sức mấy mà anh Khanh chịu nhả con Hoàng Yến!
Mụ cứ tuôn ra:
- Nhả rồi! Ừ, cậu ấy còn cưng con lắm nhưng cậu ấy đang trong thế bí. Vừa rồi cậu thua cháy túi. Giật giọc, cầm cố tùm lum. Cậu đã lấy của người ta mấy trăm triệu rồi mà vẫn còn chạy đôn chạy đáo!
Hoàng Yến giật mình. Món nợ mà nàng quần quật thâu đêm suốt sáng, ngày lại ngày qua, y thu gom vào, nàng chẳng thèm hỏi và y cũng không hề nhắc đến mà bây giờ nó lại chồng chất hơn lên. Vậy là y chẳng nợ nàng cái chi. Chỉ có nàng nợ nó! Nợ tiền và cả nợ đời! Nàng uất lên, bất bình vùng đứng dậy:
- Ai ăn chơi trác táng nợ nần ở đâu không thể bắt tôi phải trả! Tính cho sòng phẳng chưa chắc ai nợ ai đâu! Tôi chịu đựng như vậy đủ rồi. Tôi không còn lệ thuộc vào ai nữa!
Nàng như con thú bị thương. Nàng vơ mấy bộ quần áo nhét bừa vào một cái túi nhỏ xách tay, đeo trên vai cái xắc, nàng vùng vằng bước ra khỏi nhà. Hoàng Oanh lo sợ gọi với:
- Yến ơi! Em nghĩ lại đi!
Nàng hiểu rõ tâm địa của thằng Khanh. Liều lĩnh với nó là không được nhất là lúc nó đang ở thế cùng. Mụ Hai nhìn theo cười nhạt:
- Chà! Con ranh! Bay tưởng có lông có cánh rồi bay chẳng cần ai! Tao chỉ lo cho cái thân mày đến lúc tả tơi xơ xác, có hối cũng muộn rồi, con!
Nghe lời mụ Hai, Oanh thật sự sợ hãi cho tương lai của Yến. Từng lăn lóc lâu năm, Oanh hiểu rõ cái luật của giới giang  hồ. Nó chặt chẽ lắm và tàn nhẫn lắm, với bất cứ ai.

                                                

Trời đã về chiều, Hoàng Yến bước vào nhà Tuấn. Anh lui hui bên bảng vẽ với cây bút chì trên tay. Yến ném chiếc túi xách lên giường và nằm xuống rã rời. Trên đường đi tới đây nàng đã kịp nhận ra mình như con nai què chạy trước bầy sói đói. Nàng nhớ đến lời nói của ông Hai: “Em được hoàn toàn tự do không bị ràng buộc vào ai bởi đồng tiền!”. Một lời nói như vậy đã đủ chặt đứt dây xiềng xích trói buộc nàng bấy lâu nay? Cuộc đời còn bao nhiêu mối rợ, dù có chặt được một dây này vẫn còn những dây kia chằng chịt. Ông Hai có thể thương nàng, thậm chí yêu nàng nhưng sự thương yêu ấy chỉ là vụng trộm. Một người như ông không bao giờ dám đứng ra bao che, bênh vực cho nàng mọi lúc, mọi nơi. Vậy thì tấm lòng nhân nghĩa của ông cũng bằng thừa chứ nàng không dám nghĩ là giả dối. Nàng hối hận vì trong một lúc bồng bột tưởng được thoát thân, nàng đã quá tin vào sự mầu nhiệm trong lời hứa suông. Bây giờ nàng bỗng dưng đương đầu đối chọi với thằng Khanh, một đối thủ không cân sức! Thân phận nàng chắc sẽ tơi bời nhưng cái hang ổ nàng tới ẩn náu kia rồi cũng không yên. Nàng lo cho thân phận của nàng và nàng thương Nguyễn Tuấn. Nàng biết là anh không đủ sức bảo vệ nàng đâu. Anh ấy là nghệ sĩ. Nàng là vũ nữ mà ranh giới với người kỹ nữ chỉ là cái rạch biên hư ảo. Anh có đôi tay để sáng tạo. Nàng có đôi chân để mua vui. Nàng chột dạ nghĩ tới vụ Hoàng Oanh hãm hại nàng. Đôi chân nàng thật quá là may. Người họa sĩ cần cặp mắt với đôi bàn tay. Nàng sợ hãi không dám nghĩ xa hơn nữa… Bước chân vào nhà Tuấn nàng càng hối hận. Biết thân mình, biết phận mình ráng chịu, sao để liên lụy cho anh? Nguyễn Tuấn đến bên giường, biết nàng đang trắc trở, anh cầm tay nàng vuốt ve, an ủi.
- Em  muốn về ở với anh liệu có được không?
Tuấn nhìn nàng, anh biết nàng hỏi thật. Nhưng anh lại nghĩ tới cảnh ngộ của mình. Đời nghệ sĩ nghèo sương gió, sống nay đây, mai đó, công việc làm nay có mai không, những sáng tạo trên dăm tờ giấy cũng không nơi cất giữ chứ chưa nói đến chuyện có ai trân trọng bảo tồn. Công ơn của nàng to lớn với anh. Tình cảm của nàng tha thiết với anh. Chẳng lẻ sự đền đáp của anh là để cho đời nàng bơ vơ vất vưởng! Anh yêu nàng thật sự vì sự cao đẹp của nàng. Anh thương nàng thật sự vì một con người như thế lại trầm luân. Anh nỡ lòng nào để cho sự cao đẹp ấy tàn tạ vì anh. Anh nỡ lòng nào để cuộc đời nàng thêm héo hon, sầu não. Sự cao đẹp ấy anh phải trân trọng tôn thờ. Cuộc đời ấy anh phải thổi vào một luồng sinh khí mới cho nó tươi lên, đẹp hơn ít ra cũng phải cân xứng với nhan sắc của nàng. Anh thấy lòng mình bối rối. Hoàng Yến biết anh không dám bảo trợ cho nàng. Nàng không oán trách anh. Nàng biết thực cảnh của anh. Nàng tự trách mình vơ vẩn viển vông. Nàng muốn ăn năn về sự ra đi đường đột nhưng đã lỡ rồi. Nàng thấy thương mình, thương anh. Nhưng nàng đã thấy cần phải tự quyết định cho mình. Nàng ngồi dậy, cầm cây vẽ chì trên tay anh và chỉ vào bức tranh trên giá vẽ:
- Sao vẽ những con người em chỉ thấy anh dùng một màu đen?
Nguyễn Tuấn thật thà giải thích:
- Đây mới chỉ là phác thảo thôi. Vả muốn pha hòa màu sắc phải làm dưới ánh sáng thực của mặt trời kia!
Lần đầu tiên nàng nhận xét về anh:
- Em thấy mỗi con người với anh đều chỉ là một phác thảo thôi. Anh chưa hoàn chỉnh được ai, ngay cả với chính anh! Và anh có tin rằng dưới ánh sáng thực của mặt trời người ta sẽ thấy rõ được tâm dạ của từng người?
Anh lặng yên, đăm chiêu về nhận xét và câu hỏi của nàng. Đêm hôm ấy Hoàng Yến ở lại nhà anh. Họ rất ít nói nhưng họ hiểu rõ tâm trạng của nhau. Nguyễn Tuấn biết nàng tìm ở anh sự cứu cánh. Nàng có thể trao trọn cuộc đời cho anh. Nhưng anh không thể nhắm mắt đưa chân liều lĩnh được. Đời anh đã một lần liều và để cho thân mình điêu đứng. Bây giờ anh không thể bất cẩn làm liều khi thân phận một người con gái cần sự cứu cánh ở anh. Hoàng Yến cũng hiểu những trăn trở của anh. Nàng biết những điều nàng cần khẩn thiết anh không thể có ngoài một trái tim đa cảm. Cả hai người đều biết là họ rất yêu nhau và trong tình yêu ấy không gợn chút nhục cảm nào. Nàng chẳng còn gì để dâng hiến cho anh. Anh không thể làm vẩn đục tâm hồn trong sáng của nàng. Hoàng Yến ngủ lịm đi trên giường. Nguyễn Tuấn mệt mỏi nằm lăn lóc trên sàn nhà.
Nguyễn Tuấn tỉnh dậy trước. Lẽ ra anh đi làm, nhưng hôm nay có Hoàng Yến anh không thể bỏ đi. Mọi khi có con Bé Tý giúp anh vài việc vặt nhưng hồi này nó đi mấy ngày mới đảo về nhà, loắng quắng một chút lại đi. Nó trông em, giặt giũ, coi nhà cho hai ba chỗ. Anh lóng ngóng với công việc trong nhà.
Có mấy người đàn ông lạ xồng xộc đi vào. Anh giật mình biết là có sự chẳng lành. Một người đứng lại ngoài sân. Hai người bước thẳng vào nhà chẳng cẩn hỏi ý của anh. Anh lớn tiếng:
- Các anh hỏi ai?
Hoàng Yến giật mình tỉnh dậy. Nàng hốt hoảng chạy tới đứng bên Nguyễn Tuấn:
- Tôi chỉ đến đây chơi. Không được đụng tới người anh ấy!
- Chúng tôi đến đây để rước cô về!
Tuấn đỏ mặt lên, giọng anh đanh lại:
- Các anh định làm gì?
Thằng Khanh bước vào, y rất nhã nhặn:
- Chúng tôi chẳng định làm gì đâu, ông họa sĩ! Ông hãy buông tha vợ tôi ra!
Tuấn choáng người. Anh biết đấy là lời cảnh cáo không nhẹ nhàng gì và anh cũng không biết thế nào mà cãi. Hoàng Yến tái mặt nhìn Khanh. Nàng biết rằng mình không thể chống lại hắn nhưng nàng phải để Nguyễn Tuấn thoát vòng hệ lụy này. Nàng nói với Khanh như cầu khẩn:
- Anh Khanh! Anh ấy không can cớ gì vào chuyện này. Tại tôi hết cả!
Khanh biết là Yến đã chịu khuất phục. Y cũng không muốn làm kinh động cái xóm nghèo đang yên tĩnh này. Y nhắc nhở nàng đầy ý nghĩa:
- Không có chuyện gì xảy ra cả đâu, miễn là em biết nghe lời!
Y đưa mắt cho hai tên đồng bọn, chúng xốc nách nàng ra sân và kéo nàng đi. Chỉ còn tên Khanh ở lại. Nguyễn Tuấn thật lúng túng vì anh ở vào thế bị động. Khanh chủ động ngồi xuống ghế chờ Tuấn. Tuấn trấn tĩnh lại, anh ngồi đối diện với Khanh. Giọng anh đầy xúc động:
- Các anh không có quyền chà đạp lên nhân phẩm người ta!
Thằng Khanh cười khẩy:
- Giới nghệ sĩ các anh cứ hay trương lên cái sáo ngữ nhân quyền với tự do để loè người ta rằng ta đây chính là người giàu lòng bác ái và sẵn sàng chết vì công lý nhưng thực mình chẳng ra sao! Anh có công bằng với tôi không khi cô ấy dùng tiền của tôi để nuôi anh và bây giờ thì cô ấy để tôi đắm đò bỏ chạy theo anh?
Tuấn không nói lại được một câu nào. Y biết cách ra đòn ấy đã làm đối thủ của y choáng váng. Y dịu giọng xuống nói như khuyên nhủ:
- Anh nghệ sĩ ạ! Tình yêu của người nghệ sĩ nó như gió như mây chẳng mang lại điều gì thiết thực. Anh không đủ sức cứu vớt, cưu mang một người con gái thì anh yêu làm gì để đời họ khổ, để lòng anh đau!
Nó đã nói trúng ý anh. Anh vẫn cúi đầu im lặng. Nó đã dồn anh vào thế bí. Nó đứng lên nói như cảnh cáo:
- Anh phạm luật với Nhà nước chỉ bị đi cải tạo năm bẩy năm rồi về, vẫn còn sáng tác, vẫn còn yêu đương. Nhưng phạm luật với chúng tôi thì chỉ có thân tàn ma dại! Tôi khuyên anh hãy để cho cô ấy yên thân. Đó là cách thiết thực để anh thể hiện tình yêu với người đẹp đấy!
Nó định quay ra. Nguyễn Tuấn phẫn uất đứng bật  dậy vung tay thét lớn:
- Đồ lưu manh!
Thằng Khanh tái mặt. Nó nghiến hai hàm răng lại nói dằn từng tiếng:
- Đừng làm như vậy chỉ hại cho người yêu của anh thôi!
Và nó bước thẳng ra.
Nguyễn Tuấn ngồi phịch xuống ghế, đờ đẫn không biết bao lâu, nước mắt anh chảy ròng ròng. Có lẽ kể từ ngày anh rớt nước mắt khi chia tay mẹ gần hai chục năm nay đến bây giờ anh mới có những giọt lệ tự nó cứ tuôn chảy ra. Phải chăng sự ra đi của nàng cũng vĩnh viễn như sự ra đi của mẹ. Anh thấy khổ  đau, uất hận và tủi hổ về sự bất lực của mình.

                                                

Thằng Khanh trở về nhà Oanh. Yến và mụ Hai ở đó. Yến chờ đợi ở y một cơn sấm sét phũ phàng. Nhưng không! Mặt y lạnh tanh. Y ngồi xuống cạnh nàng và nói như để phân trần:
- Người yêu của em có được yên lành hay không là tự em thôi! Anh ta đã thừa nhận sự bất lực của mình thì em còn đa mang làm chi nữa! Anh chỉ cho em con đường quang, sao em quàng vào bụi rậm? Bây giờ một bước nên bà tuy rằng chẳng vẻ vang danh giá nhưng em cũng được yên thân. Biết đâu một ngày nào đó em mở mặt với đời, ai còn dám nhắc đến quá khứ của em. Quá khứ của người quyền thế bao giờ chẳng được nạm bạc dát vàng!
Yến nói lớn như để cảnh tỉnh y:
- Ông Hai đã giải phóng cho tôi. Bây giờ tôi được tự do, không còn lệ thuộc vào ai nữa!
Khanh đứng bật lên cười ngất:
- Tưởng là mấy năm qua em đã từng trải rồi thì phải khôn ra chớ? Hay là em không chịu hiểu? Ông Hai có bỏ ra đồng xu teng nào để mua em đâu! Em là của cống vật đấy, em có hiểu không? Ôi, có khác chi chiếc bánh nó cứng quá ai dại gì nhai để gẫy răng! Vứt quách đi cho rồi, lại sẽ có kẻ cung tiến thôi! Thế đấy! Đó là thực chất tấm lòng nhân hậu của ông ta. Những kẻ ngu cứ tưởng như là được đội ơn ông ấy! Của người phúc ta là thế đấy! Bao nhiêu kẻ được hưởng lợi lộc trên công lao người khác!
Y tiến lại gần nàng dỗ ngon dỗ ngọt:
- Tôi cũng như em, chúng ta chỉ được hưởng những của dư thừa, kẻ ít người nhiều là tùy vào sự dại khôn!
Và y kéo câu chuyện về thực tại:
- Chưa có ai giải phóng được cho em đâu khi món nợ của chúng mình còn đó!
Y nhận ra rằng chưa thể cảm hoá nàng ngay lúc này, y nhún mình trì hoãn, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng như một lời khẳng định:
- Anh để cho em một ngày suy nghĩ. Em cần nhớ là cái tự do của em nó phá vỡ cái trật tự của tôi, lẽ nào tôi chịu! Tôi  nói với em đã hết lời, hết ý, đừng để thiệt cho người mà hại lớn cho mình. Khôn dại là đây!
Y bước ra không thèm ngoái lại nhìn ai.
Đúng là y đã nói hết ý hết lời. Nhờ đó Yến đã hiểu thêm những rối rắm của cuộc đời và thấy rõ ra vị thế của mình. Tuy là ông Hai có thích mình nhưng ông sẽ không dùng quyền lực để chiếm đoạt đâu. Thiếu gì người sẵn sàng chiều lòng ông ấy. Dù sao ổng vẫn là người tử tế. Vậy mà mình đã làm cho thằng Khanh mất mặt với ông, chắc phải động đến cả một dây chuyền phản ứng. Lại vào lúc y đang ngồi trên lửa. Vậy mà y không nổi đoá là chưa phải y đã cạn tầu ráo máng. Y có cả một lũ đầu trâu mặt ngựa trong tay, muốn hại ai nào có khó khăn gì. Nàng chột dạ nghĩ tới Nguyễn Tuấn: “Với mình, Khanh có thể còn chút thương tình, nhưng với anh thì là thù hận, liệu y có để yên không?”. Nàng bồn chồn lo lắng.
Thật ra tên Khanh đang ở vào thế kẹt: nợ nần, cầm cố và cay cú. Đang lúc bĩ cực lại gặp lúc bọn kia muốn chiều ý lão già. Lão ta là cái điểm tựa tuyệt vời để bọn chúng bốc lên nên bất cứ giá nào bọn chúng cũng chịu chơi. Mất vài trăm triệu để được cả chục, cả trăm tỷ  dại gì xót xa. Hai bên cùng có yêu cầu, chúng âm thầm móc tay nhau cái rụp, mỗi đứa đều hỉ hả đã được việc mình. Nào ngờ sự cố xảy ra! Thằng Khanh như phát điên lên. Dù bản chất là tên ma cô nhưng y có học, y biết kiềm chế và tự chủ được những hành động của mình. Y cũng hiễu rõ con người Hoàng Yến: Nàng không dễ dàng chịu để cho y biến nàng làm đĩ chuyền tay như cái kiểu vợ hờ này đâu. Y phải nhún nhường và nặng nhẹ lấn dần từng bước. Với Hoàng Yến lúc này là phải bảo toàn thân thể và giữ cho nàng thăng bằng tình cảm, chỉ có một cách thuyết phục để cho nàng lay chuyển. Y biết ngay từ đầu mối tình giữa anh nghệ sĩ khốn cùng kia với cô cave đặc biệt này. Nó có cái gì nhân bản đấy nhưng pha vào nhiều mơ mộng, bốc đồng và phù phiếm. Rồi nó sẽ chẳng đi đến đâu nhưng giằng xé họ ra thì hỏng việc mình. Phải để cho họ vì yêu thương nhau quá mà tự rời nhau ra thôi. Hành hạ anh chàng họa sĩ chân yếu tay mềm và cô thế ấy chẳng khó khăn gì nhưng là một việc làm vô ích có khi lại thêm nhiễu sự phiền hà. Nhưng phải làm cho cô ta biết tính mạng anh ta bị đe dọa vì sự ương ngạnh vô tích sự của cô. Với anh chàng nghệ sĩ   kia không khó. Anh ta yêu cô ấy thật  tình kèm theo một sự hàm ơn. Anh biết hoàn cảnh của cô éo le nhưng anh ta bất lực. Anh không phải là chỗ dựa cứu cánh của cô. Anh sẽ đành phải bó tay thôi. Đe dọa thì anh ta không bao giờ sợ vì rằng có chết anh cũng không cần. Hãy cho anh ta biết rõ là cô ấy sẽ khó toàn thân nếu cứ bìu ríu vương vấn với anh. Anh ta chỉ còn cách ôm mối hận lòng mà tìm cách xa lánh nàng ra. Khi mối tình bất cập ấy đã dang dở rồi thì cô ấy sẽ chán chường mà nhắm mắt đưa chân. Và mưu kế của y đã thành công. Y đã tách được hai người ra trong cảnh họ vì thương nhau mà người họ phấp phỏng lo cho tính mạng người kia …
Hôm sau, trước sự có mặt của cả Hoàng Oanh và mụ Hai, Hoàng Yến hỏi Khanh:                                                                    
- Anh vẫn để yên cho anh ấy chớ?
- Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào em!
- Anh có đảm bảo rằng anh sẽ không còn đeo bám và hành hạ tôi nữa hay không?
- Đó là luật của giới giang hồ. Dù có thanh minh, thề thốt, ai tin, ai không cũng mặc!
- Tôi với anh đã xoá sạch nợ nần chưa?
- Tôi biết tôi có nợ em. Bây giờ tôi sẽ thanh toán với em sòng phẳng!
Y rút ra từ trong cái túi bao đai cuốn Album và cuộn băng hình ngày nào, ném xoạch trên bàn. Nàng thở dài nhìn y có vẻ nể phục và thỏa mãn:
- Tôi chấp nhận nhưng ngày mai anh cho tôi tới gặp anh ấy!
Y mỉm cười hài lòng gật đầu:
- OK thôi!
Hoàng Yến đầu hàng Khanh thật sự! Nàng hiểu là lúc này thì y còn dọa nhưng nếu nàng cứ khăng khăng cự tuyệt thì y chẳng nề chi. Chỉ khi nào y không còn nữa thì cái trật tự do y thiết lập mới không còn. Và anh sẽ làm được gì để chống lại y? Để cứu được nàng. Nhưng nàng không dễ dàng dứt mối tơ vương tình yêu với người nghệ sĩ. Anh cô đơn. Nàng cũng cô đơn. Anh khổ đau chìm nổi. Nàng cũng lênh đênh chiếc thuyền nhỏ giữa dòng. Anh thiết tha có một tình yêu chân thực để làm dịu đi nỗi lòng trống trải. Nàng khát khao được sống trong tình cảm nồng nàn êm ả của một mái ấm gia đình. Họ đã gặp nhau trong huống cảnh thật trớ trêu. Họ thấy người nọ có thể bù đắp cho người kia những khát vọng của đời thường. Vậy mà bỗng chốc ly tan! Nàng không dám trách ai nhưng nàng muốn đến để nhìn anh lần cuối. Nàng run run tự hỏi lòng mình: Liệu nàng có đủ sức chia lìa với anh không? Nàng bỗng chắp tay cầu Trời khấn Phật thì thầm van vỉ:
- Anh ơi! Giá có cách nào!                
Căn phòng đã thành trống trải. Cả một đống bảng vẽ, bảng màu, phác thảo… gom vào một góc phòng phủ lên trên lộn xộn tấm chiếu với mấy tấm nilon. Con Bé Tý với mấy cô gái lạ đứng nằm ngả ngốn. Hoàng Yến đứng chơ vơ nhìn căn phòng trống tuyềnh toàng. Con Bé Tý nhanh nhẩu:
- Cô ơi! Cậu đi từ sáng hôm qua. Cậu không nói đi đâu nhưng cậu bảo sẽ không bao giờ cậu về đây ở nữa!
Hoàng Yến đứng lặng, nàng cảm giác như người nửa sống nửa chết. Nàng nghẹn ngào nói trong cổ họng từng lời đứt đoạn:
- Anh lánh đi để em không còn chỗ… tơ vương. Đời em như chết thật rồi!
Nàng quay trở ra tuyệt vọng, đi như người có ma dẫn lối. Lởn vởn trong đầu nàng ý nghĩ: “ Cả anh cũng chịu đầu hàng nó!”
Thấy Yến nhợt nhạt trở về. Oanh xót xa và cảm được nỗi thất vọng của nàng. Yến gục vào vai Oanh nức nở:
- Anh ấy bỏ đi rồi!
Oanh an ủi người bạn gái:
- Thực ra nếu có gặp nhau hai người càng khổ thêm thôi!
Khi cơn xúc động đã qua, Yến tâm sự với Oanh:
- Cuộc đời anh ấy phong trần, ở đâu cũng được, sướng khổ chẳng lo. Anh ấy ham mê hội họa từ ngày còn nhỏ. Anh nói ảnh tôn thờ cái đẹp và luôn đắm đưối đi tìm cái đẹp vĩnh hằng cứ như là đuổi bắt một cái bóng chợp chờn trước mắt để đến nỗi xẩy chân sa hố. Nhưng cái chất người nghệ sĩ trong ảnh đã thành máu thịt. Cơm ăn áo mặc không phải là mục tiêu của ảnh. Cái đẹp của ảnh không giống cái đẹp của người thường. Anh vẫn còn trăn trở và ham muốn lắm. Bấy lâu nay gần anh, em mới hiểu: Cái đau buồn của những người sáng tạo không phải là túng thiếu gạo tiền. Nỗi đau lớn  nhất của người nghệ sĩ là những sáng tác không đến được với mọi người. Mỗi tác phẩm với họ thật sự là một đứa con tinh thần, họ muốn được trình diện nó ra . Họ chấp nhận mọi sự khen chê, thậm chí dám chết chìm theo nó. Điều họ đau buồn nhất là đứa con ấy cứ ngủ hoài trong góc tối chờ thời rồi nó cũng tàn lụi dần đi theo cuộc đời họ mỏi mòn. Ảnh chật vật, vất vả lắm, lại cô đơn không ai nâng đỡ thì sáng tác làm gì ! Em không biết tài ảnh tới đâu nhưng em thấy ảnh đam mê nghề nghiệp lắm. Những con người ảnh vẽ cứ như đang ở trước mắt mình, họ đi, họ đứng, họ lam lũ kiếm sống mà vẫn hiền lành, lương thiện lắm, cứ thấy tội tội thương thương thế nào… Em muốn giúp ảnh mở một phòng tranh để mọi người được thấy những gì anh vẽ, ngay cả những người trong đấy được ngắm nhìn mình xem có nhận ra chính mình không, mà theo anh gọi đấy là nét thần thái của tranh. Khen chê tùy ở người xem. Để ảnh kiểm chứng được tay vẽ của mình, cho ảnh khỏi một đời day dứt!
Nàng lấy từ trong túi xắc ra một cọc tiền .
- Em nghĩ đây là một cuộc gả bán ép duyên vừa chơi vừa thật, nó lơ lơ lửng lửng vợ chẳng ra vợ, chồng chẳng ra chồng. Và thân phận em đang tư cái lồng chuyển qua cái cũi. Dù sao em chẳng mặt nào liên hệ dấm dúi với anh. Anh chắc thế nào cũng còn đi về nơi đó. Em nhờ chị qua con Bé Tý tìm tới ảnh và chuyển cho em số tiền này để ảnh có thể mở một phòng tranh cho mọi người được xem những đứa con của ảnh!
Hoàng Oanh rưng rưng cảm động không phải chỉ vì cảm thán đời một người nghệ sĩ mà nàng càng hiểu được tấm lòng của người bạn gái bấy lâu nay sao mà thăm thẳm tình đời. Nàng nói trong nghẹn ngào nước mắt:
- Chị nặng ơn nặng nghĩa với em mà chẳng san sẻ được cùng em gánh nặng. Việc này chị ráng làm để cho ảnh hiểu được lòng em.

                                                

Thằng Khanh đắc thắng đến đón nàng với vẻ mặt vui tươi. Y đưa nàng đến một nhà hàng sang trọng. Một bàn tiệc nhỏ đã đặt sẵn rồi. Hoàng Yến nhìn quanh quẩn như muốn tìm ai. Y cười:
- Chưa đâu! Ở đây chỉ có anh với em thôi!
Y rót rượu giơ ly về phía Yến, giọng nghiêm chỉnh:
- Hôm nay anh đưa em về nhà chồng. Anh làm bữa tiệc này để chia tay em!
Nàng nâng ly đáp lễ. Y làm một hơi cạn, lại tiếp đầy ly khác. Lần đầu tiên y tâm tình với Yến:                                                              
- Trong đời anh đã qua bao nhiêu đàn bà con gái nhưng anh chẳng yêu ai. Mà dù có yêu, anh cũng không dại chi cưới ai làm vợ!
Y cười, lại cụng ly với nàng, rồi triết lý:
- Đàn bà khi yêu thì nó là đứa em gái bé bỏng dễ thương, là người tình ngoan ngoãn. Nhưng khi đã thành vợ rồi thì nó muốn làm… mẹ mình! Khi ấy bỏ thì thương mà vương thì tội!
Y đặt ly xuống bàn, buồn rầu chứng minh:
- Ba má tôi ăn ở với nhau mấy mặt con rồi, có tiền, có địa vị mà vẫn lừa dối khinh bỉ lẫn nhau. Họ cố giữ cái bề ngoài như thể văn minh, hạnh phúc nhưng bên trong thì trống lổng. Con cái phải hứng chịu những thứ đồ dởm do họ tạo ra. Và có dịp là mạnh ai nấy tếch! Con cái trôi giạt mỗi đứa một nơi!
Y ngước nhìn nàng, ánh mắt thân thiện:
- Riêng với em thì gọi là yêu cũng được hoặc là mến cũng không sai. Yêu! Mến! Mến! Yêu! Và anh đã ưu ái em nhiều mặc dù anh biết là em oán hận anh!
Nàng nhìn y bằng con mắt vô cảm. Y nói như đang tự sự:
- Oán hận! Căm thù! Khinh bỉ! Điều đó chẳng cần. Chỉ biết em đã là của tôi. Bao nhiêu đứa thèm muốn mà không được!
Coi như y uống rượu một mình.
- Mọi người coi tôi là thằng khốn nạn! thằng lưu manh! Vì tôi lừa lọc để cướp tiền, cướp tình! Nhưng bây giờ tôi phải trao em cho một thằng còn lưu manh, khốn nạn hơn tôi. Tôi chỉ có thể lừa lọc, dúng ép mấy đứa cô thân, cô thế, lỡ làng, dốt nát, nghèo đói, vô gia cư, vô nghề nghiệp. Nhưng nó táo tợn hơn tôi, nó lừa lọc những ông cả bà lớn quyền cao chức trọng, nó lừa lọc cả Nhà nước, Chính quyền mà nó vẫn nhởn nhơ phè phởn. Nó là loại điếm “có tàn có tán, có hương án thờ vua” nên vẫn được trên tin dưới nể. Bây giờ tôi trao em qua tay một thằng như vậy là sự thất thế của tôi, là điều may mắn cho em, sao em lại oán trách tôi? Thằng này nó tiền nhiều, quyền lớn, nó chỉ ước ao được thằng con trai để lưu lại dòng máu khôn ranh của nó, để đời đời cháu con nhắc nhở tới nó như một niềm tự hào gia tộc. Em mà đẻ ra cho nó được một hai thằng con trai thì em sẽ cướp ngôi chánh cung hoàng hậu. Cái mối tình si của anh chàng nghệ sĩ em luyến tiếc làm gì. Biết đâu em được đổi đời từ đây.
Mặt hắn tái đi vì giận đời chứ hắn uống mấy khi say. Hoàng Yến biết những điều y nói ra đây là rất thật lòng. Nàng buồn cho thân phận của mình cứ bị đưa đẩy qua tay kẻ này người khác nhưng đều cùng một giuộc: gạt gẩm và lừa lọc! Nàng thở dài ngao ngán hỏi y:          
- Hôm nay anh phóng sinh tôi nhưng anh còn khống chế tôi không?
Y cười nhạt:
- Tôi không còn được lợi lộc gì ở em nữa. Tôi phải lo cái thân tôi. Nếu như em làm cản trở cuộc sống của tôi, tôi cũng chẳng từ đâu. Muốn giữ được quyền thế của mình phải dám làm cả những điều tàn bạo. Em hiểu tôi quá  rồi còn chi nữa!
Nàng rùng mình khi nghĩ đến cảnh “già nhân ngãi non vợ chồng” sắp tới đây. Nàng hỏi thật y:                                                            
- Thật ra với tôi chuyến đi này giống như là chuyển trại tù thôi. Ở đây dù sao cũng quen rồi, chưa hiểu ở đấy sẽ ra sao. Anh có thấy lo cho tôi chút nào không?
Y nhìn nàng vẻ thiện cảm và chưa bao giờ y nói thân tình như vậy:
- Thật sự bao giờ tôi cũng chỉ lo cho bản thân mình. Và tôi cũng khuyên em nên như thế. Em khổ vì hay lo cho người khác và muốn sự hoàn thiện. Trên đời này cũng không ít người như thế đâu. Yêu thì người ta khen là nhân từ, cao thượng. Ghét thì người ta chê là ngu dại thật thà. Những người như vậy thường không được việc và dễ chuốc họa vào mình!
Thấy Hoàng Yến buồn, tên Khanh gượng cười, cố tạo nét mặt nửa sầu nửa vui. Y nâng cao ly rượu đọc một bài thơ ngắn của Nguyễn Bính mà y tự sửa đôi lời cho hợp tình, hợp cảnh lúc này :
                              Cao tay nâng chén rượu hồng
Mừng cho em được tấm chồng từ nay
Uống, vâng em uống cho say
Để trong mơ thấy những ngày trôi qua
Thấy tình duyên của đôi ta
Đến đây là … đến đây là … hết thôi !
Em đi dệt mộng cùng người
Lẻ loi riêng một góc trời … mình anh.
Yến nâng ly lên nhưng vẫn giữ nguyên không cụng, chua chát nói:
- Tôi có mộng gì đâu mà dệt. Chẳng qua là anh đem bán tôi cho người,  để anh thỏa mãn một đời ăn chơi, vậy thôi chớ có gì đâu!
Thằng Khanh yên lặng, gục đầu trên bàn.

No comments:

Post a Comment