OAN NGHIỆT - CHƯƠNG MƯỜI

OAN NGHIỆT



******************************************************************


CHUƠNG MƯỜI
                                      
                             
Hoàng Yến đã tự nguyện làm vợ một người nàng không yêu. Nàng chỉ mong có điều kiện để được sống như một người lương thiện. Nàng lăn lóc vào công việc để đảm bảo sự ổn định cho gia đình bây giờ đã thật sự là của nàng. Nàng chiều chuộng chăm sóc cậu Hai cũng là để giữ yên mái ấm. Nàng đỡ đần mẹ chồng đủ việc để thực sự tỏ lòng tri ân với bà. Gia đình bà Sáu chưa lúc nào yên vui như lúc này. Duy chỉ có những cơn sóng nhỏ do cô con gái của bà khuấy động lên. Chị dâu nhỏ tuổi, xinh đẹp lại biết sống được lòng người. Cô em chồng già độc thân trái nết lúc nào cũng nhấm nhẳn khó ưa. Bà Sáu tuy thương con gái nhưng bà không nhờ gì được nó, chỉ hy vọng ở đứa con dâu này thôi nên bà thường tảng lờ đi hoặc có vài lời an ủi Yến:
- Nó là em nhưng lớn tuổi hơn con. Nhường nhau một chút cũng chẳng thiệt gì!
Nàng hiểu trong lời nói vỗ về của bà có một ẩn ý nhắc nhở nàng dù hay mấy cũng phải nhớ đến thân phận của mình. Nàng tự nhủ phải biết bỏ qua những việc nhỏ để giữ một cuộc sống yên ấm dài lâu. Nàng làm việc quên mình để mong đợi có được một hạnh phúc gia đình thật sự. Cậu Hai từ ngày ôm gọn người đẹp trong vòng tay lòng đầy thỏa mãn. Việc nhà có mẹ và vợ lo toan. Xưa nay cậu vẫn quen hưởng phúc lộc của Trời. Con chim bay nhảy tung tăng vậy mà vẫn cực nhọc để kiếm mồi. Mây bay, gió thổi vẩn vơ chỉ là những thứ vô tri để cho người ta ngắm. Cậu không biết ví mình như một thứ gì ở trên đời này cả. Cậu vừa được thưởng ngoạn những cái đẹp vừa được hưởng mọi lạc thú trên đời, như bông hoa biết nói này không dưng đã dành riêng cho cậu chẳng hao công tốn của chút nào. Vốn quen thói tung tăng hoa lá, cậu ta nghĩ rằng nhà giàu vợ đẹp thì phải được vui vầy thỏa chí kẻo hoài  phí một thời xuân trẻ. Nàng dịu nhẹ khuyên chồng:
- Mạ già rồi! Anh với cô đã chẳng giúp được gì. Cưới dâu về mà không lo đỡ đần công việc thì coi sao đặng!
Cậu Hai không nói được gì nhưng hậm hực. Cô em chồng lại càng hấm hứ. Bà Sáu biết được mừng rỡ trong lòng. Nàng đã thành người tâm phúc của bà. Bà tin tưởng giao cho nàng mọi việc trong ngoài. Bà như là “thái hậu” bảo ban, xem xét và nắm chặt mọi khoản thu chi. Bà được nhàn nhã nhiều thì nàng càng vất vả hơn. Một tay nàng quán xuyến mọi chuyện để được mẹ chồng tin nhưng vẫn phải làm sao cho chồng vừa ý. Bây giờ nàng mới hiểu lăn vào chốn thương trường không phải là nhàn hạ và sung sướng lắm đâu. Đời kỹ nữ có nhọc nhằn thân xác nhưng ăn ngon , ngủ khoẻ, khổ chăng chỉ là ở cái tâm ai đó có buồn thân tủi phận mà thôi. Vì thế mới còn khối người cố bám vào cái nghề mua vui cho thiên hạ ấy. Kiếm được đồng tiền bằng tâm bằng lực phải hòa lẫn nước mắt với mồ hôi. Ngày thì quần quật chuyện bán, chuyện buôn. Đêm về phải tính toán, lo toan, kiểm lại từng nước bước đường đi, lo lắng, bồn chồn… nhưng vẫn phải chiều chuộng vui vẻ với chồng.
Lấy chồng chẳng mấy lâu mà nàng sa sút đi nhiều quá. Việc son phấn điểm tô nàng cũng bớt cầu kỳ. Đôi mắt nàng trũng lại nhưng to và sáng ra hơn. Cổ nàng dài ra như bức tượng điêu khắc cách điệu bởi tay người nghệ sĩ. Người nàng mảnh bớt làm cho bộ ngực đầy ra càng thêm hấp dẫn.
Và nàng thật không ngờ hạnh phúc đến với mình mau thế. Nàng cảm nhận  trong mình có một sự khác thường. Tuy mệt mỏi nhưng đôi mắt nàng sáng ngời lên niềm hy vọng. Nàng thì thào với mẹ chồng:
- Mạ ơi!... Dường như con đã…
Nàng nói không hết câu nhưng bà Sáu hiểu. Cảm xúc đột ngột làm bà ngồi ngây ra, tim bà đập thình thình. Lòng bà hồi hộp vì bấy lâu nay bà vẫn ao ước được thấy một mụn măng bên gốc tre già. Có lúc nàng nghi hoặc chưa tin. Đành rằng đó là điều nàng hằng mong mỏi. Ngay cả lúc ân ái với chồng, cái ước vọng thiêng liêng được làm người mẹ nó vẫn vượt lên trên nỗi vui thể xác. Vậy mà khi nó đã đến đây, nàng vẫn ngỡ ngàng. Nhớ lại những năm còn làm cái thân lang chạ, có lúc nàng ao ước được một đứa con, thế mà chuyện cũng chẳng thành. Nàng đã bi quan, tủi hận và lo sợ nghĩ rằng mình không còn khả năng sinh đẻ. Có nỗi đau nào lớn hơn như thế cho người phụ nữ ? Những chuyện qua lại giới tính chỉ còn là sự đùa cợt mua vui! Thân xác mình có khác chi hình nộm! Nàng bảo chồng đưa đi khám nghiệm. Cậu Hai ngần ngại bàn ra:
- Con gái lấy chồng thì phải có bầu rồi sẽ vỡ bầu! Bày đặt mần chi!
Với cậu cuộc đời suông sẻ thật. Nàng lần lữa và lu bu với việc chợ, việc nhà nhưng cũng phải dứt ra. Nàng một mình đi đến bệnh viện khám thai. Bác sĩ bảo đi siêu âm. Nàng không còn ngại ngùng gì nữa. Nàng chẳng cần để ý tới ai ngoài ông bác sĩ ngồi kia, một tay rà cái đầu dò trên khắp bụng nàng, mắt chăm chăm nhìn vào cái màn hình, miệng lầm rầm những câu khó hiểu như đọc thần chú. Cô thư ký chăm chú ghi lại lời ông trên bàn vi tính. Rồi ông bác sĩ  nhấc chiếc đầu dò và ngồi thẳng người lên, cùng lúc ông buông một tiếng: “Ô Kê!”. Nàng không biết ông vừa ý với cái gì? Với cái khối hy vọng trong bụng của nàng? Hay với cái máy của ông? Hay chỉ là một cách xả hơi cho đỡ mệt? Nàng chưa kịp hiểu ra sao thì  người ta đã giục nàng đứng dậy. Một người khác đã ngồi xuống cạnh nàng. Nàng phân vân bước ra khỏi cửa. Cô y tá giao cho nàng tờ kết quả siêu âm. Nàng bước vội ra chỗ hành lang, giở ra xem. Chữ đánh máy vi tính rõ ràng nhưng dài dòng lắm nàng xem không hiểu. Nàng nhìn ngay vào phần kết luận: “Thai trai khoảng 15 tuần – Phát triển bình thường!”. Nàng sướng đến run người lên. Vừa hay có một cô áo trắng đi qua, nàng chẳng cần để ý xem cô là bác sĩ hay y tá, già hay trẻ. Nàng nắm lấy tay người ấy kéo lại, giọng nàng run run khẩn khoản:
- Bác sĩ ơi, đọc dùm con… cái này!
Người áo trắng dừng lại, cầm tờ giấy đọc từng câu cho nàng nghe rõ:
- Một thai – Tim thai dương tính – đều – Cử động thai tốt – Đường kính lưỡng đỉnh B.D.P : 32m/m – Dài xương đùi F.L : 20m/m – Trai – Không dị tật – Nhau bám mặt sau – Ối vừa – Kết luận:…
Người ấy chỉ mới đọc đến đây nàng đã giật lại tờ giấy ù té chạy. Nàng chạy một hơi nhưng không phải là chạy trốn như lần trước. Nàng sung sướng quá đến không làm chủ được hành động của mình. Nàng muốn chạy ngay về báo cho bà Sáu và cho chồng nàng. Ra đến cổng bệnh viện nàng đi chậm lại, nước mắt nàng ràn rụa làm mờ nhòa tất cả… Chiếc taxi trờ tới, nàng lao ngay vào dựa mình trên ghế. Nàng trả lời người tài xế như một cái máy. Hai tay nàng xoa xoa khắp bụng: “Con ơi!... Con ơi!”. Nàng gọi thầm mà không hiểu nó có biết không? Từ ngày bước chân ra khỏi nhà trong buổi sáng tinh mơ hôm ấy, ròng rã bấy năm trời, hôm nay nàng mới có được một niềm vui lớn lao thật sự. Và một niềm hy vọng đã cận kề:
- Ba má ơi! Ba má sắp có cháu ngoại rồi. Nó có cha hẳn hoi. Và con gái của má ba đã có một cơ nghiệp đàng hoàng. Con sẽ đem cháu về thăm ông bà ngoại. Nó đây!
Nàng xoa xoa cả hai bàn tay khắp bụng như đang nựng một đứa con. Nước mắt nàng cứ tầm tã tuôn trào theo hai khoé mắt chảy dọc xuống cánh mũi và dừng lại ở hai khoé môi trên.  Nàng cứ nuốt vào những giọt nước mắt sung sướng và hy vọng ấy mà thấy sao lòng mình ấm thế… Chiếc xe dừng lại. Cánh cổng mở ra. Nàng quên mất việc mình phải giữ gìn mà chạy như bay vào nhà. Nàng ôm chầm lấy bà Sáu và khóc lên thành tiếng:
- Mạ ơi! Mạ có thằng cháu nội thật rồi!
Bà Sáu cũng không nói được câu nào, hai khoé miệng bà rung rung, giật giật và nước mắt bà cũng chảy ra…
Cậu Hai đi đâu mãi tối mới về. Nàng chẳng cần hỏi chồng đi đâu, mặt nàng hớn hở đưa cho chồng xem tờ giấy siêu âm. Cậu Hai đọc xong để rơi tờ giấy, đưa mắt nhìn nàng vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Nàng ngã vào người chồng. Chồng nàng ôm chặt lấy nàng và hôn, một tay xoa khắp bụng nàng, anh xoa mạnh dần và anh xoa như điên. Nàng ngã người ra và chưa bao giờ nàng ôm hôn chồng xiết chặt, nồng nàn đắm say như thế. Rõ ràng là một mầm sống của anh đang nẩy nở trong nàng.  Nàng âu yếm vuốt ve chồng trong những phút giây ân ái làm anh ngây ngất. Bây giờ nàng mới hiểu rằng các bậc cha mẹ ngày xưa nên vợ nên chồng thường do ông bà hai bên sắp đặt. Nhưng rồi nghĩa tình con cái đã làm cho hai người gắn bó với nhau suốt cả cuộc đời. Nàng cầm tay chồng xoa lên đôi núm vú mẩy cứng trên đôi bầu vú căng căng và lại đưa bàn tay ấy xuống khoe cái bụng mỗi ngày một đầy lên. Chồng nàng thấy lòng mềm đi khi cảm nhận được cái mầm sống của mình nó đang cựa quậy dưới tay.
Bà Sáu lộ vẻ thương con dâu rõ. Cậu Hai có vì nể vợ hơn. Cô em gái già cô đơn ấm ức. Tuy mệt mỏi nhưng nàng vẫn ráng sức gánh vác việc nhà và nỗi khó chịu của nàng đôi lúc cũng bộc phát ra trước cái cảnh “chồng không bắt bẻ, mụ o nhún trề” ở trong nhà. Bà Sáu thông cảm và động viên nàng:
- Em nó trái tính trái nết nên nhường nhịn nó con ạ! Kể ra thì nó cũng tội. Đều là phận gái một nhà, phải biết thương nhau!          

Và cái ngày mong đợi từ bao lâu đã đến. Tính ra nay đã quá tám tháng rồi. Bà Sáu lo cho cháu nội, bảo nàng nghỉ ngơi cho khoẻ nhưng nàng lại thương bà, ráng thêm được ngày nào cho bà đỡ cực. Ngồi ở cửa hàng nàng thấy mỏi lưng và cái khối thai trong bụng như trằn trọc. Nàng bứt rứt khó chịu đứng lên đi lại nhưng nó cứ trằn xuống. Nàng hết ngồi đến nằm rồi lại đứng lên đi loanh quanh luẩn quẩn  nhưng cái bụng nó cứ gồng lên trụt xuống. Bà Sáu biết là đến ngày chuyển dạ. Con trai bà vẫn quen thói vắng nhà chẳng cần ai biết đi đâu. Bà kêu con bé Ut giúp việc đưa con dâu bà đi bệnh viện.
Hoàng Yến nhớ lại cơn đau ngày trước nhưng lần này đau đớn hơn nhiều. Cái khối thai mỗi lúc co bóp dồn dập hơn và những cơn co sau dài hơn cơn co trước. Mỗi cơn co như nó ép lên ngực làm nàng gần như không thở được, mồ hôi toát ra,chân tay bủn rủn … Chốc chốc mấy cô hộ sinh lại kêu nàng lên cái bàn kia nằm khám. Lúc đầu nàng còn e dè ngượng ngập trước đám người cả gái lẫn trai lố nhố đứng quanh, nàng đưa tay lên che mặt. Nhưng dăm bảy lần nàng chẳng còn biết ngượng ngập là gì, thậm chí lúc bước xuống rồi mà nàng vẫn để nguyên chiếc váy trên bàn đứng giữa phòng nhăn nhó. Mấy sản phụ nằm bên còn khóc tỉ ti, có người than van ai oán trách cứ người thân của họ. Mấy bà mẹ ngồi bên xuýt xoa thoa nắn bụng con gái và tỉ tê những lời an ủi như muốn chia xẻ bớt cho con gánh nặng này. Mấy anh chồng mặt mày thiểu não đứng thừ người nhìn vợ với những đôi mắt lo lắng âu sầu như muốn nhận lỗi của mình về nỗi đau này. Hoàng Yến cắn răng chịu đựng. Nhìn mặt nàng tái nhợt, mấy người nhà sản phụ ái ngại thì thào:
- Đàn ông vượt biển có chúng có bạn. Đàn bà vượt cạn chỉ có một mình! Rõ khổ!
Nàng lờ đi như không nghe thấy những lời thở than giùm ấy. Nàng âm thầm năn nỉ đứa con:
- Con ơi! Mẹ đau lắm! Thương mẹ chút con!
Nàng cảm thấy như từ trong bụng đứa con không quậy nữa và có tiếng nói tâm linh nào đó truyền theo dòng máu lên đầu:
- Mẹ ơi! Ráng chịu chút thôi để con ra với mẹ!
Cùng lúc ấy cô hộ sinh đến bên giường động viên sản phụ:
- Ráng chịu đi em! Càng đau nhiều là sắp đến lúc sanh rồi đo! Đừng có kêu la rên rỉ! Ráng thở đi cho khoẻ!
Trên nét mặt hằn những vết đau nhăn nhó thoáng rạng lên ánh sáng hạnh phúc của một người sắp được làm mẹ.
Cơn đau không còn ở phần trên bụng nữa. Nó dồn xuống dưới và càng lúc càng đau. Cái gì đó nó cứ thúc xuống phần dưới cơ thể của nàng. Da thịt ở đó như muốn căng ra. Nàng cuống quít cầu cứu:
- Cô ơi! Con muốn đi cầu!
Cô hộ sinh dắt nàng qua phòng sanh, bảo nàng trèo lên bàn. Nàng không dám leo lên, sợ lỡ ra… Cô hộ sinh nhắc nhở:     
- Cứ nằm lên đi! Sắp sanh rồi đó!
Đau quá! Muốn rặn lắm mà nàng không dám… Mồ hôi nàng toát đầm đìa. Chân tay nàng lạnh ngắt. Nàng cắn chặt hai hàm răng. Hai tay nàng nắm chặt thành chiếc bàn sanh. Nàng nghe các cô hộ sinh nói với nhau:
- Cổ tử cung mở gần hết rồi! Ối căng phồng! Khung chậu rộng! Thai cân xứng! Bấm ối đi thôi!
Một cô nói lớn để nàng nghe rõ làm theo:
- Ráng đi! Hít thật sâu vào! Lúc nào thấy tử cung co gồng lên thì nín thở rặn mạnh một hơi dài!
Nàng cắn răng… Rặn! Một hơi…
- Ráng lên! Lọt rồi!
Tiếng cô hộ sinh vang vang trong phòng như từ bốn bức tường hay là trên trần vọng đến bên tai. Đau quá! Hết hơi rồi! Rặn!… Hai hơi…
- Xuống rồi! Ráng lên!
Phần dưới cơ thể của nàng nóng ran lên, da thịt như có ai căng xé ra… gần rách… Rặn!…  Đến hơi thứ ba nàng không chịu được nữa, da thịt như rách toạc ra rồi. Nàng tưởng mình chết ngay lúc ấy, nàng buột miệng thét lên tiếng gọi: “Má ơi!” đầy đau đớn dường như là lời từ biệt cuối cùng với mẹ… Bụng nàng nhẹ hẫng! Da thịt nàng tê dại không còn chút cảm giác gì. Có tiếng người xôn xao văng vẳng:
- Xổ rồi!
Nàng cảm giác như người mình lâng lâng là là bay quanh quẩn trong căn phòng sáng lóa… Có tiếng trẻ khóc “Oe!… Oe!…” . Ai đánh mà nó khóc re ré ngằn ngặt mỗi lúc một to lên… “Oa!… Oa!…”. Tiếng khóc như kề sát tai nàng. Nàng mở mắt ra. Nhờ nhờ nhấp nhoáng bóng người áo trắng… Những người đó rõ dần… Một cô hai tay nâng đứa bé gần sát mặt nàng:
- Nhìn này! Con trai! Giỏi lắm!
Nàng thấy rõ ràng một cơ thể nhỏ bé, trần trụi, đỏ hỏn, cái đầu có tóc đen thui và giữa hai cái đùi nhỏ nhoi ngồ ngộ một cục gì căng mọng như trái bóng nhỏ xíu của… thằng cu! Mặt nàng rạng rỡ. Miệng nàng nở  nụ cười tươi đẹp như hoa. Nàng thì thào mãn nguyện:
- Con ơi! 
Và nàng thiếp đi trong niềm vui sướng, thỏa mãn tột cùng …

                                       

Quyền tất tả xuôi ngược tìm nàng. Lúc đầu chàng bám chặt thằng Khanh. Chàng hiểu rằng chính hắn đưa nàng đến huống cảnh này nhưng chàng cũng tỉnh táo nhận ra rằng ở nơi thành phố hỗn tạp thế này, bất cứ ai sơ rơ lớ ngơ lạc bước đến đây đều dễ dàng sa vào cạm bẫy của một băng nhóm này hay băng nhóm khác. Thằng Khanh cũng chỉ là một mắt xích trong cái sợi dây xích dài nhằng neo giữ mọi người trong vòng cương tỏa ấy thôi.                                                           
- Thưa đại ca! Cô ấy là em bà con với em. Gia đình lo lắng bao lâu nay. Ba má cô ấy sầu não héo hon tội nghiệp lắm!
- Không tội nghiệp bằng chú mày đâu! Chính chú mày lừa gạt phá hại trinh tiết con nhỏ rồi cuốn cờ dông! Còn bày đặt ra chuyện lương tâm cắn rứt! Qua mắt “qua” sao được!
 Quyền tái mặt khâm phục con mắt tinh đời của một tên ma cô đầu sỏ:
- Dạ! Em hối hận lắm và em muốn chuộc lại lỗi lầm. Xin đại ca cho em biết hiện cô ấy ở đâu?
- Thằng nhóc! Thì ra chính mày đã khôn ranh sơi nó trước tao rồi! Của đó thật đáng giá ngàn vàng. Ít ra mày phải biết lỗi mà tạ tội với tao!
Quyền đã tốn kém nhiều để mua được sự vừa ý của thằng Khanh. Chàng chểnh mảng việc học hành. Với gia đình chàng đã là kẻ phá tán. Mẹ chàng vốn xưa nay chỉ biết lo việc cửa nhà cơm nước, không biết nói gì con. Cha chàng đã bất lực với chàng. Ông cay đắng và chán nản.
Thằng Khanh ra chiều tư lự nói với Quyền:
- Thật khó hiểu. Thằng cha này lắm kinh nghiệm nắm quyền kinh tế nên đã thành tinh, nó biến hoá khôn lường. Khi chuyện lộ ra, vợ nó chưa kịp ứng biến gì thì nó đã cho người bí mật tới rước con nhỏ lặn biệt tăm hơi. Bây giờ chỉ có nó mới biết con bé đang ở đâu thôi!
Quyền thất vọng. Ai có thể lên Thiên đàng hay xuống Địa ngục tìm gặp ông Hai Lực!
- Liệu cô ấy có trở về nhà?
- Chưa đâu! Con bé nặng tình nhưng lại đa đoan nên còn nặng nợ đời lắm! Lo cho nó đắm đò thôi!
Quyền hoang mang nghĩ rằng nàng còn đắm đưối với anh nghệ sĩ. Chàng tìm lại Hoàng Oanh.
Hai con người đều thất vọng và bơ vơ lạc lõng giữa đời ấy đã gá vào nhau. Hoàng Oanh thấy ở chàng một mối tình hư hư thực thực và chàng thấy ở Hoàng Oanh thấp thoáng bóng hình xưa mà chàng đánh mất. Bây giờ chàng đã hình dung bóng dáng người nghệ sĩ.
Ngay sau khi thằng Khanh áp giải Hoàng Yến về nhà chồng, Hoàng Oanh lặng lẽ đi tìm  anh họa sĩ .
- Em coi đấy là việc làm trả ơn người bạn đã giúp mình. Thằng Khanh nói đúng đó. Yến đa đoan lắm, như là nó nặng nợ đời. Những ai hay thương người thường dễ mang họa vào thân! Em lo cho nó qua!
Vì không có người thân thích nên Nguyễn Tuấn lang bạt nơi nào cũng không ai lưu tâm tới. Lâu lâu anh mới đáo qua nhà cũ mang đi ít đồ còn gửi lại.
- Em đến năm lần bảy lượt mới gặp được ảnh. Trông anh ốm và xanh xao lắm. Nét mặt anh có vẻ lạnh lùng, bơ đời nhưng đôi mắt anh buồn rười rượi. Anh nhìn người đứng trước mình mà như anh nhìn đi đâu, dường như là trong đáy mắt anh còn vương vấn bóng hình ai. Trông anh thương làm sao!
Vậy mà Nguyễn Tuấn vẫn đoán được người con gái xa lạ này là ai. Chắc là Hoàng Yến đã kể cho anh.
- Cô từ chỗ Hoàng Yến tới?
- Dạ! Tìm gặp anh khó quá!
- Tôi đâu còn có ích gì cho ai nữa!
- Dạ… Không… Nó tâm sự với em nhiều lắm… Nó thương anh nhưng hoàn cảnh nó không thoát ra được… Nó đành phải nhắm mắt đưa chân… Nó biết anh say mê đắm đuối với nghệ thuật… Thật ra nghệ thuật là cái gì em không hiểu. Nó bảo nghệ thuật là cái đẹp. Có cái đẹp nhìn thấy được và có cái đẹp chỉ cảm thấy được thôi. Đó là cái nét riêng của người nghệ sĩ. Thì ra anh là nghệ sĩ à? Em cứ tưởng nghệ sĩ là mấy người ca hát. Họ lúc nào cũng vui tươi, thậm chí cuồng nhiệt nữa. Có lúc người ta cũng tán tụng bọn em là nghệ sĩ múa nữa kia. Em nghĩ là họ diễu mình! Bây giờ em mới gặp một nghệ sĩ khác người như anh. Mà sao em thấy anh khổ thế. Không phải vì nghèo đâu mà như anh khổ ở trong tâm. Thảo nào mà Yến nó thương anh thế…
Nguyễn Tuấn nhìn cô gái đẹp có vẻ điệu đàng và hơi kiêu kỳ ấy lại nói năng chân chất thật thà, anh nói hơi châm chọc:
- Chắc là người ta thương tôi như thương một kẻ ăn mày đói rách!
Hoàng Oanh lúng túng. Bây giờ cô mới nhận ra ở anh toát lên vẻ đẹp không tả nổi. Đôi mắt anh tinh sáng mà sâu thẳm, mái tóc đen dầy uốn lượn phủ xuống nửa vầng trán trắng nhợt xâm xấp mồ hôi. Nét mặt anh nghiêm nghị nhưng đôi môi lại ẩn chứa nụ cười khinh mạn. Ở anh có cái gì hấp dẫn nhưng ngài ngại. Với bao nhiêu loại khách ở vũ trường cô không thiếu gì chuyện nói. Nhưng với anh nghệ sĩ kỳ lạ này cô không biết kiếm chuyện gì để nói với anh. Cô lôi từ trong cái sắc ra một bọc nhỏ, lóng ngóng đặt lên bàn:
- Hoàng Yến nó nhờ em đem đến cho anh…
Nguyễn Tuấn liếc nhanh qua rồi nhìn Hoàng Oanh buồn rầu hỏi:
- Tiền à?
Hoàng Oanh nhìn Tuấn, không biết giải thích thế nào, cô đứng lên lui bước đi ra. Nguyễn Tuấn đứng bật dậy, lời nói như muốn bật ra từ lồng ngực:
- Cô mang về đi! Tôi không cần! Không cần gì hết!
Hoàng Oanh dừng lại, cô nhìn anh vừa ngạc nhiên, vừa ngạo mạn:
- Hoàng Yến nó bảo với tôi nghệ sĩ là người nhận ra được cái đẹp khi không ai nhìn thấy. Có phải thế không?
Nguyễn Tuấn ngồi xuống cúi đầu lặng thinh. Hoàng Oanh bước đến gần anh nói trong phẫn uất:
- Anh tưởng đồng tiền chúng tôi kiếm được dễ dàng lắm sao? Nó là mồ hôi, là máu thịt, là thân xác, là tuổi trẻ, là nhân phẩm của cả một kiếp người. Chúng tôi không dễ dàng phung phí đi đâu! Nó gởi cho anh số tiền này là nó muốn tài năng của anh phải được mọi người biết tới. Sức nó chỉ làm được vậy thôi. Anh là nghệ sĩ, anh đã không nhận ra tình yêu của nó! Anh cũng không nhận ra cái đẹp trong con người nó! Anh là thằng đàn ông, anh đã làm được gì cho nó? Anh không có sức mạnh để bảo vệ nó! Anh không có tiền để bao bọc nó! Anh không có quyền để che chở nó! Vậy mà nó vẫn yêu anh! Và anh đã tự để mất đi tình yêu của nó! Chẳng lẽ cái sĩ khí trong anh chỉ đến thế thôi ư?!
Hoàng Oanh quay quả bỏ đi. Nguyễn Tuấn ngước lên nhìn bóng người con gái ấy khuất dần. Anh chợt nhận ra cô ấy có nét giống Hoàng Yến quá. Anh chạy lại chiếc giá vẽ vẫn dựng ở góc nhà, giật mạnh tấm vải phủ ngoài: Hoàng Yến đang đứng đó trong nắng chiều vàng, đôi mắt thăm thẳm nhìn anh. Bên tai anh nghe rõ lời Hoàng Yến:
- Em ao ước anh sẽ có một phòng tranh của mình giữa một khu phố lam lũ và đông đúc để cho những người ấy được nhìn lại chính mình.
Họa sĩ xúc động ngồi bệt xuống đất, mắt trân trân nhìn vào bức chân dung vẽ dở, tưởng như Hoàng Yến hiện thân:
- Em không thất vọng về sự bất lực của anh để giải thoát cho em. Em lại lo giải thoát cho anh để anh hòa nhập vào đời. Có đứng được giữa đời này nữa hay không là tự nơi anh. Ôi! Em cao cả quá! Thánh thiện quá! Có người con gái nào ở trên đời này hơn thế!
Họa sĩ đứng dậy, anh hối hả thu xếp cả đống phác thảo đem đi.
Quyền lại lăn vào giới nghệ thuật tìm Nguyễn Tuấn . Anh ta là họa sĩ không tiếng tăm gì, ít người biết đến. Lớp sau không biết về anh. Lớp trước có mấy người cùng học nhưng từ lâu rồi không liên hệ với anh về nhiều mặt: Vì anh nghèo! Vì anh có dính dấp vào chuyện chính trị! Có người thấy anh dùng tay vẽ để kiếm sống qua ngày nên họ nghĩ anh đã từ bỏ con đường nghệ thuật. Người rành anh hơn một chút bảo:
- Ông ấy lập dị, không chơi với ai. Ông ấy bôn ba khắp nước từ Nam ra Bắc không phải là để đi buôn. Ông ấy hay lùng sục vào các hang cùng ngõ hẽm, những nơi hoang vắng đồng sâu kể cả những nơi kiệt cùng đất nước, như là người đi ngao du sơn thủy nên lại càng nghèo!
Vậy sao không thể nghĩ anh đem Hoàng Yến cùng đi cũng là để tránh những cuộc săn lùng…
Vào dịp cuối năm, Quyền nghe một anh họa sĩ lớn tuổi mách tin hình như Nguyễn Tuấn mới đi xa về, đang ở trọ vùng ngoại ô với một cô gái trẻ. Chàng càng tin vào suy đoán của mình. Chàng chia tay Hoàng Oanh trở về quê ăn Tết và hẹn ra giêng sẽ trở về thành phố quyết tìm nàng. Hoàng Yến đã nhìn thấy Hoàng Oanh tiễn Quyền đi ngược chiều với mình vào một ngày cuối năm trong khổ đau, tuyệt vọng là như thế.

                                                 

Với người con gái, hạnh phúc lớn nhất là được làm mẹ, làm vợ và được báo đáp công nghĩa mẹ cha. Nhưng hạnh phúc ấy đến với nàng như thế nào, khi nâng niu nó trên tay mà lòng Hoàng Yến vẫn không khỏi bàng hoàng. Khi quyết định bước chân đi lấy chồng, nàng chấp nhận một sự lụy đò để qua sông. Bờ bên kia là khát vọng của nàng: một mái ấm gia đình, mấy đứa con ríu rít và sự hồi hương đoàn tụ không để cha mẹ phải ngậm ngùi tủi hận. Nàng đã gạt qua bên những đòi hỏi vẩn vơ của đời con gái. Chồng nàng chỉ là một công tử bình thường. Ước mơ và ý thích của cậu gần như lẫn lộn. Cậu say mê nàng vì cậu thích một cái gì là lạ đấy thôi, cũng như một thứ gì đó bày trong siêu thị. Cậu tự tin mình đủ sức mua. Và quả thật cậu đã có được nàng trong tay không khó khăn gì. Cậu vần vò hưởng thụ chán chê rồi nàng cũng như một thứ đồ cổ trong nhà. Cậu cũng đủ khôn ranh để biết rằng đồ cổ là rất quí nhưng người cổ thì chỉ càng mất giá đi thôi, nên cậu bỏ mặc nàng. Từ ngày có thằng cu con cậu lại càng cho là mình được tự do thỏa chí bình sinh. Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ với gia đình và mẹ cậu đã không cần quan tâm tới cậu.
Với Hoàng Yến, đứa con là tất cả. Nó là hạnh phúc của nàng hôm nay và là chỗ dựa cho tương lai của nàng. Nàng không mong đợi gì ở người chồng ấy. Nàng cũng chẳng ân hận gì. Một chút tình còn gắn nàng lại với chồng là thằng cu Tí Ti này. Từ suy nghĩ đến việc làm, tất cả nàng dành hết cho con…
Thấm thoắt mà nó đã lẫm chẫm biết đi. Tối tối trong nhà vang lên những tiếng cười của bà, của cháu, của con bé Út người làm như là những nốt nhạc vui. Nàng quên đi tất cả những nỗi mệt nhọc một ngày. Có lúc không kìm nổi xúc cảm, ôm chầm đứa con vào lòng rưng rưng nựng:
- Con đi giỏi lên! Chừng nào đi vững mẹ sẽ đưa con về thăm ngoại!
Bà nội bé vô tư sửa lại:
- Cho con đi đón ngoại về thăm chớ!
Nàng giật mình nói theo:
- Ưa nhỉ! Con sẽ ra tận chân cầu thang máy bay đón ngoại!
Nàng ôm chặt con vào lòng mà nước mắt chảy ra ràn rụa. Bây giờ nàng mới thấm thía lời nói của người xưa: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ!”. Những đêm khuya thức giấc, nàng xích lại gần thằng bé vuốt ve, nâng niu, vỗ về, à ơi ru dỗ nó, lòng nàng nhẹ thênh, ấm áp.
Chồng nàng đi biền biệt tối ngày. Nhiều lúc nàng tự hỏi:
- Nếu như không có thằng Tí Ti này thì mối tình với chồng có tồn tại được không?
 Có là vợ chồng rồi mới hiểu chuyện ái ân không phải là mục đích của hôn nhân. Gia đình suy cho cùng là cái tổ trong đó bầy đàn đoàn tụ, có loài chim chỉ ngủ ở cành cây thì có thiết tha gì đến tổ. Chồng nàng không thiết tha gì với cái tổ này. Nàng không ghen vì nàng  không yêu nhưng nàng vẫn muốn giữ cái tổ này. Một nỗi lo sợ cứ nơm nớp rình rập khiến lòng nàng luôn khắc khoải. Nàng phát hiện ra chồng nàng không phải chỉ là ham vui chuyện bướm ong mà cậu ta đã sa vào cái ổ cờ bạc đỏ đen! Mỗi lần về nhà cậu ta tìm mọi cách moi tiền ở nàng. Để được sự tin cậy của mẹ chồng, nàng không hề tạo một ngân quĩ riêng dấm dúi cho mình, bởi nàng biết bà Sáu căn cơ nhưng chỉ có một cậu quí tử và bây giờ là thằng cháu đích tôn. Nó là cục quí của bà thì trước sau gì bà cũng dành cho nó. Nàng cặm cụi siêng năng gom nhặt cho bà cũng là cho con nàng thôi. Bà khác chi cái kho giữ của cho con nàng. Bà không chỉ là mẹ chồng, bà là người cưu mang, là người gây dựng cho nàng có được ngày nay yên ấm. Nàng thật sự tận tụy trung thành để xứng đáng là người tâm phúc của bà. Bởi thế những khoản tiền lớn chồng cần cho vào cái túi rách trên chiếu bạc nàng không lo đủ và cậu ta tìm cách “trấn lột” dần những đồ trang sức của nàng. Hắn tàn nhẫn đay nghiến xúc phạm nàng:
- Thực ra tất cả đều là của tau thôi. Khi mi thoạt bước chân về nhà ni, mi chỉ là một ni cô không xuống tóc. Có chi mô?
Nàng cắn răng không dám hé một lời với mẹ chồng. Nhưng bà Sáu làm sao không để ý những đồ trang sức trên người nàng ngày một thiếu vắng dần đi. Bà hỏi bóng gió, nàng cố tình lẩn tránh. Tới lúc bà phải căn vặn nàng đành phải thú thật với mẹ chồng và nói lên nỗi lo âu của mình về một hạnh phúc chông chênh. Nghiệm một đời người, bà Sáu hiểu. Chuyện trăng gió một trăm thằng đàn ông thì tới chín mươi chín thằng đều dính ít nhiều. Nhưng hao tài tốn của không bao nhiêu. Vợ con còn có cách cầm chân nó được. Chớ chuyện cờ bạc sẽ mau phá tán tanh bành cơ nghiệp. Cái cơ nghiệp này một thân bà lao khổ cả đời mới có. Nghĩ thế bà tức uất lên, nước mắt vòng quanh. Bà là chứng nhân không chỉ một lần cái cảnh “cờ bạc là bác thằng bần, cửa nhà bán hết tra chân vào cùm”. Từ đó bà ra sức kiểm soát, kiềm chế đay nghiến cậu con trai công tử, thậm chí bà dùng cả những lời cay độc.
Chồng nàng từ giận mẹ thành oán hận nàng, tới mức hắn không từ cả những hành động vũ phu. Hắn cho rằng vì nàng tỉ tê ton hót nên “bà mệ” mới đối xử cay nghiệt với con trai như thế. Cô em chồng được dịp thừa gió bẻ măng đưa đẩy để thằng anh càng đối xử tàn tệ với nàng. Nghiệm với lời người ta đã ví von: “Một trăm ông chú không lo / Lo về một nỗi mụ o nỏ mồm!”. Nàng tấm tức về sự hẩm hiu của đời mình. Chồng nàng khinh ghét nàng ra mặt, coi nàng không khác kẻ thù. Nàng thường phải lánh mặt chồng, ở lại cửa hàng. Chiều chiều con bé Út giúp việc phải mang thằng bé đến. Không có mẹ nó không chịu ngủ với ai. Một ngày không nhìn thấy mặt con nàng cũng không chịu được.

Cậu Hai dắt người bạn trai về nhà. Cậu quen anh ta ở sòng bạc. Người ta giới thiệu anh là Việt kiều ở Mỹ về nước làm ăn. Phong cách anh khác người: tự tin, cao ngạo, lạnh lùng, tài hoa, xài tiền không tiếc. Đôi mắt anh sắc lẻm. Trước chiếu bạc anh lặng thinh, phớt đời đứng nhìn con bạc  như nhìn bọn trẻ. Nhưng khi anh đã đặt cọc thì ai cũng run bởi bao giờ anh cũng  đặt gấp năm thậm chí gấp mười con bạc chơi sang nhất. Cửa bạc anh đặt thật lạ lùng, ít ai dám hùa theo anh và thường là anh “phỉnh”. Cậu Hai mê mẩn học đòi anh nhưng càng theo anh càng lụn bại. Được kết bạn với một người như anh thật là vinh dự cho bất cứ ai. Người ta đồn đại rằng ngay các casino ở Las Vegas đều ngán ngẩm anh, thậm chí phải cúng tiền để anh không ngồi vào chiếu bạc.
Ở nhà chỉ có cô em gái. Cậu Hai giới thiệu lửng lơ:
- Đây là anh Năm, Việt Kiều ở Mỹ về nước kinh doanh!
 Anh Việt kiều bước đến gần cô em, lịch sự cúi thấp đầu chào với giọng điệu vô cùng trân trọng:
- Rất hân hạnh được làm quen người đẹp! Xin phép cho tôi được biết quí danh mỹ nữ?
Từ xưa tới nay chưa ai gọi cô là người đẹp một cách kính cẩn như vậy, làm cô nghi ngờ không hiểu anh chàng này nói thật lòng hay là châm chọc. Nhưng nhìn vẻ mặt anh trang trọng thế kia và đôi mắt ẩn dưới bộ lông mày rậm cứ nhìn chằm chặp vào ngực cô gái vẫn mặc cảm mình luống tuổi, cô ta đỏ mặt lên và run run đáp:
- Dạ… tôi… à em… tên là Đạm Yến!
- Chà! Cái tên gợi nhớ tới một xứ mộng mơ. Nghe qua thì giản dị khiêm nhường nhưng nghĩ sâu mới thấy kiêu sa, đài các!
Đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt cô rồi lại nhìn xéo xuống nơi cổ áo, miệng anh nở nụ cười tình. Cô thấy nổi gai người đưa tay lên che trước ngực nhưng cô cứ cúi đầu đứng đó như để anh được tự do ngắm nhìn cô.
- Tôi tên là Ái Việt. Có bằng Master ở Mỹ về nước thăm quê hương, mến cảnh mến người nên chẳng muốn rời!
Đạm Yến chưa biết ứng đối sao thì may thay ông anh Hai đã tán vào:
- Thế anh Năm đã mến ai chưa? Nếu chưa tôi cho anh con bé em tôi đó!
Đạm Yến lừ mắt nhìn người anh, miệng cô nhoẻn cười gượng và quay mặt đi nhưng cô nhận ra rằng từ xưa tới nay chưa lúc nào anh Hai nói được một câu có duyên như thế. Anh Việt kiều đứng thẳng người, hai tay buông xỏng, thở một hơi dài nhẹ, nói như một sự luyến tiếc mà than thở:
- Tôi chỉ sợ mình vô duyên với con gái đất thần kinh!
Đạm Yến định bước đi nhưng chân cô không nhấc nổi. Anh Việt kiều mạnh dạn đặt nhẹ hai tay lên vai cô cùng giọng anh dịu xuống như lời cầu khẩn ngay sát bên tai:
- Tôi chỉ dám xin được làm một người bạn nhỏ, à thôi, một người phục vụ đắc lực cho người đẹp thôi!
Hai bàn tay anh bóp mạnh vai cô. Hơi thở của anh phà nóng một bên má cô. Đạm Yến run lên, chả lẽ cô khuỵu xuống ở giữa nhà này, cô ráng lắm mới nhấc nổi đôi chân chạy vào nhà trong, bên tai cô còn nghe rõ tiếng anh Việt kiều than vãn:
- Chẳng lẽ đời một người xa xứ như tôi lại vô duyên xấu số đến thế hay sao?!
 Còn lại hai người đàn ông ở phòng khách, họ mời chào nhau ly rượu và cười nói với nhau vui vẻ. Đạm Yến ở nhà trong nghe rõ lời khoe của anh Hai:
- Mạ và vợ em coi mấy cửa hàng. Cái biệt thự này thênh thang. Anh Năm thấy đấy, em dư sức…
Rồi họ dắt nhau đi …
Mấy hôm sau Đạm Yến thấy lòng mình ngong ngóng đợi chờ một cái gì. Nét mặt cô có lúc tươi lên, có lúc buồn bã vẻ như ruột gan cô bồn chồn lắm. Tự dưng có một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô: “Không biết anh ta hay là mình vô duyên xấu số!”
Đến khi anh Việt kiều trở lại, có cả bà mẹ ở nhà. Anh với cô không còn xa lạ nữa. Họ nói chuyện với nhau như chỗ thân tình. Bà Sáu nhận xét thầm trong bụng: “Anh này là tay từng trải, ăn nói có vẻ học thức nhưng màu mè không thực. Vẻ tuy lịch lãm mà có cái gì thô bạo nhưng chắc là bên Âu Mỹ người ta sống vậy. Vả  con gái bà cũng chẳng dòn đẹp hơn ai, lại quá lứa và vụng dại, kén cá chọn canh lỡ dở cả đời. Biết đâu duyên số, phận đàn bà như giải yếm đào phất phơ giữa chợ, hay dở làm sao biết được!”.
Và Đạm Yến đã bị anh Việt kiều cuốn hút như đứng giữa một cơn lốc mạnh. Niềm vui của cô lộ  rõ ra ai cũng biết. Cô thành người rộng rãi, không dè xẻn ki keo như trước. Cô nghĩ đến một ngày xuất ngoại, những của cải này so với gia đình anh ấy ở bên kia chả thấm vào đâu. Cô trả ơn anh Hai bằng cách cho anh mượn tiền vốn liếng của cô. Cậu Hai cảm kích nghĩ rằng em gái nó thương mình hơn cả vợ mình. Hai anh em đã kết thành một khối. Bà Sáu thành người trung lập. Một bên là con rứt ruột nhưng chúng nó chỉ bòn. Một bên là dâu dù sao cũng tanh lòng khác máu. Rõ là kiếm ra của đã cực khổ rồi nhưng giữ của nó mới nặng lòng đau óc làm sao. Tuy nhiên bà vẫn phải dựa vào con dâu trong việc quán xuyến và quản lý cửa hàng buôn bán.
Hoàng Yến rất ít khi có mặt ở nhà, với nàng, có được thàng Tý Ty là có tất cả rồi. Nàng chỉ lo tần tảo để gom góp cho con thôi. Bà Sáu có nói với nàng về chuyện cô con gái kiếm được anh bồ cùng với những băn khoăn của bà nhưng nàng không dám có ý kiến gì vào chuyện ấy. Đấy là việc của bà và của chồng nàng, và cô ấy “đi được” thì cũng nhẹ thở cho nàng.

                                                

Sắp đến ngày thôi nôi thằng cháu đích tôn. Bà Sáu muốn nhân dịp này cho cô con gái ra mắt anh chàng rể tương lai với bà con họ tộc. Lòng bà mừng khôn tả. Thế là một tay bà chèo chống gây dựng nên cơ nghiệp cho con, cho cháu và lo lắng cho con trai, con gái chu toàn. Ông ấy tuy không nói ra nhưng phải kính phục và biết ơn bà. Cả họ mạc phải nể trọng bà. Bà xứng đáng là con gái một nhà gia thế đất đế đô dầu chỉ còn là cái tiếng.
Thằng Tý Ty được người ta truyền tay nhau đến từng bàn chào bà con cô bác. Đủ các thứ quà dành cho nó được đặt cao nghểu trên một cái bàn lớn đầy mầu sắc. Những tiếng hò la chúc tụng ông bà già, thằng nhỏ. Ông nội nó cười vui lớn nhất. Ông chỉ là người gieo hạt, chẳng phải trồng cây. Nhưng cây có trái thì không ai có thể quên ông. Ông bà hỉ hả nhận lời chúc tụng. Cha nó đến từng bàn cụng ly chia sẻ niềm vui. Má nó túi bụi dưới bếp chỉ đạo người làm. Thằng bé thấy người ta ồn ào la hét rần rần, lúc nó toét miệng cười hưởng ứng, lúc nó sợ khóc ré lên. Hôm nay là ngày hội của nó nhưng o nó lại  vui hơn nó. O bế nó đi từng bàn chào khách là để mượn nó khoe người dượng rễ nay mai. Người ta chỉ liếc qua thằng bé rồi tập trung nhìn anh chàng rể Việt kiều đẹp mã khác thường kia. Anh chàng mạnh dạn, tự tin, lịch sự, cạn tất cả mọi ly bia rượu lớn nhỏ muốn làm quen giao hảo với anh.
Bữa tiệc đã như canh bạc vào những giờ phút chót. Nó vừa căng thẳng vừa náo nhiệt. Những người yếu bóng vía đã rút từ lâu. Chỉ còn lại những người sẵn sàng sống mái quyết làm chủ cái chai nhưng cái miệng thì không làm chủ được! Những tiếng cười hô hố cùng với những tiết thét “Dzô! Dzô!”. Những âm thanh rè rè nài nỉ và khích bác. Những bộ mặt sường sượng đỏ gay. Không ai quan tâm ve vuốt dỗ dành thằng bé nữa. Nó thấy hốt hoảng giữa cái cảnh lộn xộn, nhốn nháo này và nó đã thấy mình bơ vơ lạc lõng. Nó bỗng nhớ đến má nó và nó nằng nặc khóc ré lên gọi má. Má nó lúc này mới được rảnh tay, nghe tiếng con khóc nàng chạy lên đón nó. Có mấy tiếng chào như gào lên:
- A!... Chị Hai!
- Chị Hai mần chi mà dấu mình kín vậy?
- Thằng cu sắp có em rồi còn chi mà mắc cỡ!
Có những cái ly run run giơ lên hướng về nàng. Nàng cúi đầu đáp lễ và chạy đến với con. O em chồng đưa thằng bé cho chị dâu và hướng về anh bồ giới thiệu:
- Anh đây!
Anh Việt kiều vẫn tỉnh nhưng có vẻ lừ đừ, mặt tái đi, mắt anh chẳng hướng vào ai, tay đưa ly rượu về phía người thiếu phụ:
- Em xin thất lễ với chị Hai!
Nhưng khi đôi mắt anh tập trung nhìn vào người anh xin lỗi thì bỗng mở căng ra và chớp chớp lia lịa, ly rượu vẫn nâng cao nhưng run bắn trong tay làm rượu tung toé ra ngoài, miệng anh ta há hốc và anh cứ đứng ngây ra. Hoàng Yến tay đỡ thằng bé, mắt nhìn người em rể tương lai bỗng giật thót người, mặt nàng tái nhợt, người nàng rũ xuống, thằng bé tuột khỏi tay nàng, nó ôm chầm lấy mẹ và khóc rẫy lên. Mọi người đều sững sờ không hiểu ra điều gì trước khung cảnh ấy. Đạm Yến mặt xám ngoét, cô xô đến đập mạnh vào tay anh bồ đang cầm ly rượu. Chiếc ly văng ra xa vang lên tiếng thủy tinh tan vỡ khô ròn. Vẫn chưa tha, cô còn nghiến răng đấm thùm thụp vào lưng vào ngực anh chàng bồ quá si tình. Hoàng Yến run rẩy ôm con lê bước vào nhà trong giữa những tiếng cười vang lên “Ha! Ha! Ha!” khả ố cùng với những lời tán dóc tự nhiên như ở nơi tiệm quán:
- Người đâu mà đẹp mê hồn!
- Đã nghe tiếng sét ái tình chưa?
- Anh thợ săn đã thấy con mồi rồi đó!
Đậm độ của rượu bia đã làm cho những anh chàng quen thói phóng đãng không còn phân biệt chỗ này là đâu. Cô Đạm Yến nổi cơn tam bành đá đổ liền mấy chiếc ghế và lôi anh bồ ra sân. Anh chàng rể tương lai đã kịp tỉnh ra nói một câu chữa ngượng:
- Xin lỗi! Anh chưa gặp một người đẹp như thế bao giờ… trừ em!
Bà Sáu tỏ thái độ bất bình ra mặt. Cậu Hai cũng đủ tỉnh để nhận ra đám bạn bè có thái độ sỗ sàng với vợ mình. Nhưng cậu cũng tỏ ra sĩ diện thét vào nhà trong cho mọi người cùng thấy lòng hiếu khách của mình:
- Làm hoa cho người ta hái / Làm con gái cho người ta chòng! Có can cớ chi mô!
Khi những ông khách rượu chưa đã nư buộc phải rời đi hết, Đạm Yến quay vào nhà. Cơn ghen tức của cô còn nghẹn tắc nơi cổ nhằm vào Hoàng Yến phụt ra:
- Cái đồ đàn bà mất nết! Chồng con sờ sờ ra đấy mà còn ưỡn a ưỡn ẹo thì thằng đàn ông nào đã sừng sừng rồi mà chẳng nổi điên lên!
Cậu Hai lúc này đã lờ mờ hiểu được những sự việc mới xảy ra, cậu đứng lên, khật khưỡng đi vào nhà trong. Vợ cậu đang ngồi gục xuống bàn rũ ra như tầu lá. Cậu xồng xộc đến bên nàng, buột ra câu thơ vần không hiểu cậu ứng tác hay là học được nơi bàn nhậu:
- Gái một con vú tròn đít nở / Trai chưa vợ mặc sức mà chơi!
Và cậu sỗ sàng lôi vợ đứng dậy, bật tung chiếc áo lộ ra tấm thân trắng ngà dưới ánh đèn nhàn nhạt. Hoàng Yến đứng yên với tấm thân trần, nàng nhìn chồng đầy uất ức và căm phẫn cùng bật lên lời trách móc ai oán và tuyệt vọng:
- Anh có biết là anh đã rước quỷ về nhà không?
Cô em chồng vẫn tức khí từ nãy tới giờ nổi đóa lên:
- Này! Bà bảo ai là quỷ? Bà là quỷ thì có! Nhà này xưa nay yên ả. Từ ngày bà bước chân vô là mẹ con chẳng tin nhau, cứ như kẻ cắp với bà gìa!
Bà Sáu linh cảm thấy một sự khác thường trong cảnh ngộ này…

Mấy hôm sau anh chàng rể tương lai tới nhà xin lỗi bà Sáu:
- Con xin lỗi má, hôm ấy tụi con quá chén, chẳng còn biết gì!
Bà Sáu ừ hữ cho qua chuyện. Trong lòng bà không ưa cái đám này. Nhưng con gái bà nó mê mụ mất rồi. Hiềm nỗi con gái ở tuổi ấy rồi, kén chọn quá sẽ mang tiếng ác với con và nó oán hận mình. Bà thở dài buồn bã.
- Con xin phép được ra cửa hàng xin lỗi chị Hai!
Lòng bà không muốn cho cái thằng trác táng  ấy gặp mặt con dâu. Gái một con còn trẻ đẹp. Chồng nó lại hững hờ bỏ lửng lao đầu theo thằng này rủ rê vào đường cờ bạc và sự việc hôm rồi bà thấy nghi nghi hoặc hoặc thế nào… Bà hoang mang lo lắng vì bà nhận ra sự bất lực của mình.
Hoàng Yến cảm thấy như đất dưới chân sụp lở. Nàng bồn chồn không ăn, không ngủ được từ hôm ấy. Mắt nàng trũng xuống. Người nàng tọp đi nhanh quá…
Kia… Thằng ấy lù lù dẫn xác tới đây! Nàng sợ nó như sợ một hung thần. Trước mặt cô người làm, hắn kính cẩn cúi đầu:
- Em chào chị Hai! Em đã tới nhà xin lỗi má. Giờ em tới đây xin chị Hai thương tình bỏ qua đi cho  những phút giây em không còn làm chủ được mình!
Nàng lạnh toát người. Và lưỡi nàng cứng lại, lát sau mới run run nói được mấy câu:
- Tôi không biết điều gì đã xảy ra. Tất cả với tôi như không có chuyện gì đâu!
Mấy người làm giữ ý lảng ra xa. Hắn vẫn đứng đấy, vẻ mặt tự nhiên:
- Chủ nhật này cô đến gặp tôi ở khách sạn Bông Hồng cũ!
- Tôi không đi đâu cả. Tôi không biết khách sạn Bông Hồng là đâu!
Hắn cười:
- Cô mau quên quá! Vậy tôi sẽ tới nhà!
- Nhà tôi lúc nào cũng đầy người. Mà tôi với ông đâu có chuyện gì để nói!
- Cô không có chuyện gì để nói nhưng tôi có chuyện cần nói! Tôi có cách điều mọi người vào giờ ấy không ai có mặt ở nhà, trừ cô ra!
- Tôi còn bận ở cửa hàng không bỏ đấy được đâu!
Mặt hắn đanh lại, tiếng hắn rít qua kẽ răng:
- Cô biết rằng quỷ đã vô nhà rồi đấy! Đừng có làm trái ý tôi!
Y lại cúi đầu cung kính, tươi cười chào và quay ra…
Hoàng Yến như lửa đốt trong lòng. Chồng nàng vô tâm lại chạy theo những ảo ảnh và những hứng cảm điên rồ trên chiếu bạc. Cô em chồng có thái độ ganh ghét lộ rõ ra. Cô ra hấm vào hứ, nói bóng gió ghen tuông:
- Có chồng càng dễ chơi ngang / Đẻ ra con thiếp con chàng con ai?
Và cô chỉ thằng bé đang nhởn nhơ trong tay bà mệ:
- Chắc chi mi đã phải là giòng giống nhà ni!
Bà Sáu xem vẻ biến sắc của con dâu trước cảnh thằng con trai bà hờ hững với gia đình, con gái mê mẩn mụ mẫm với thằng rể mang mầm hiểm họa, lòng dạ bà cứ rối bời.                                                                  
Mỗi ngày nặng nề qua đi. Cái ngày hẹn tai nghiệt ấy nhích lại. Liệu nàng có dám trái lời hắn không? Nàng nhìn thằng Tí Ti, nó vừa là nguồn sống của nàng nhưng nó cũng là sợi dây ràng buộc nàng với nhà này. Bây giờ nàng mới hiểu rằng không có sợi dây nào ràng buộc chặt người đàn bà với gia đình như những đứa con.
- Con ơi! Nếu như không có con, chỉ chốc lát thôi mẹ sẽ biến khỏi ngôi nhà này. Nếu cần, mẹ sẽ biến khỏi cuộc đời này cũng được. Mẹ chẳng còn thiết tha gì!
Sáng mai là chủ nhật rồi. Tối nay nàng về nhà với con. Những ngày này chồng nàng càng ít khi có mặt ở nhà. Hai mẹ con nằm ngủ trên giường. Thằng bé hồn nhiên vô tư thế.
- Trời hỡi trời! Sao oan nghiệt thế này?
Cuộc đời này tưởng rộng mênh mông mà hoá ra chật hẹp. Nàng đã trốn chạy, thế mà lại gặp nó ở đây. Nàng nhớ lại buổi gặp gỡ đầu tiên với hắn – người đàn ông đường bệ đeo kính trắng gọng vàng, ngang lưng mang bộ dây đai túi nổi phồng lên, ngồi  bệ vệ trên chiếc xe máy phân khối lớn và nàng đã bị ràng buộc chặt vào hắn cho đến khi hắn dắt nàng đi trao tay cho người đàn ông khác. Đã thoát khỏi tay hắn nhưng nàng vẫn luôn luôn ẩn trốn thế mà lại lộ diện ở đây, ngay chính tại cái tổ nơi nàng ẩn náu! Bây giờ phải làm sao? Có nên lánh mặt hắn đi? Không được đâu. Vẫn nhớ cái buổi chia tay, nàng hỏi hắn:
- Hôm nay anh phóng sinh tôi nhưng anh còn khống chế tôi không?
Nó lạnh lùng nói thẳng tuột ra:
- Nếu như em làm cản trở cuộc sống của tôi, tôi cũng chẳng từ đâu!
Nó đã bước chân vào nhà này rồi, nó không chịu lùi đâu!
Nàng không thể cưỡng lại ý của nó được đâu!
Nàng nói với bà Sáu là trong người hơi khó chịu:
- Hai bà cháu ra cửa hàng trước đi con sẽ ra sau!
Con bé Út theo ra coi thằng bé. Cô em chồng đã ra đi theo tiếng gọi tình yêu từ sớm. Chồng nàng từ lâu đã như đứa trẻ bỏ đi hoang, lâu lâu đáo về nhà chỉ dể vòi tiền. Nàng ngồi thẫn thờ tại phòng khách để chờ một tai họa giáng xuống đầu mình.

Tiếng chuông vang lên theo nốt nhạc mọi khi nghe êm êm mà hôm nay làm nàng rợn gáy. Nàng mở cổng. Thằng Khanh lừng lững bước vào. Trước nó, bao giờ nàng cũng thấy mình nhỏ bé như con chim trong lồng của người thợ săn chim. Hắn chủ động nắm tay nàng. Mắt hắn nhìn nàng đau đáu như con cú nhìn mồi:
- Chào cố nhân!
Nàng rũ người ra. Hắn phải dìu nàng vào phòng ngồi trên ghế. Im lặng. Hồi lâu hắn mới cất lời:
- Tình cảnh của em và tôi giờ đã khác. Đúng là cuộc đời dâu bể!
Nàng van vỉ hắn:
- Tôi xin ông đừng nhắc đến quá khứ làm gì! Tôi sợ lắm! Xin ông tha cho để tôi được sống yên!
Sự im lặng nghe rõ cả tiếng chuyển động của chiếc đồng hồ và mỗi người nghe rõ tiếng tim mình thình thịch đập. Thằng Khanh kể lể tâm tình:
- Nhờ sự ra đi của em tôi đã thoát được món nợ khổng lồ mà tôi suýt mất mạng vì nó. Sau đó tôi phất lên ghê gớm. Đôi lúc nghĩ tới em tôi vừa luyến tiếc vừa cảm ơn em. Nhưng vận đỏ chẳng bao lâu. Bao nhiêu xui xẻo lại dồn dập đến. Bạn bè, bồ bịch đứa lừa gạt, đứa phản trắc. Trên chiếu bạc gặp toàn những vận đen. Tài sản cửa nhà sạch bách. Giờ tôi là kẻ trắng tay! May mà có thằng chồng em rờ rờ dẫn thân xác tới. Nó nợ tôi hàng trăm triệu, cứ khất lần. Tôi phải lần tìm đến tận đây. Thật đúng là duyên nợ!
- Thì ra ngày xưa anh ràng cột tôi bằng những món nợ trời ơi. Bây giờ anh lại ràng cột chồng tôi bằng những mánh khoé lọc lừa!
- Nói là lừa lọc lẫn nhau mới đúng. Nó định lừa tôi nhưng không lừa được. Khôn sống, mống chết thôi. Luật đời mà!
Hoàng Yến gục đầu xuống bàn thổn thức. Thằng Khanh đến ngồi bên vuốt ve và hôn lên mái tóc của nàng. Hắn nhớ lại con chim Hoàng Yến rực rỡ một thời. Hắn cảm động hôn khắp mặt nàng. Nàng vẫn ngồi yên không chống cự. Hắn bế xốc nàng lên, vục đầu vào ngực nàng. Nàng hoảng hốt đứng lên nhìn ra phía cổng. Hắn biết ý, cười giải thích cho nàng yên tâm:
- Không lo sợ gì hết! Giờ này thằng chồng em đang vùi đầu trong sòng bạc. Còn con gái già vô duyên ấy thì đang ôm cái bụng bầu nằm lăn lóc trên phòng khách sạn của anh!
Hoàng Yến giơ tay đẩy thằng Khanh lùi ra, nàng mở to mắt nhìn hắn thắc mắc.
- Lẽ ra anh phải có đứa con với em mới thực là trái ngọt của tình yêu. Nhưng hồi ấy anh đang bay bổng như diều gặp gió, không muốn vướng bận vào mình. Bây giờ thì khác. Đứa con nó sẽ cứu anh. Anh sẽ làm chủ cả cơ nghiệp này!
Lời thú nhận dã tâm của hắn làm nàng choáng váng, đầu óc tối sầm, chân nàng khụy xuống, miệng nàng rên rỉ:
- Trời ơi! Anh phá hại cả nhà tôi! Giờ anh lại định giết con tôi! Con ơi! Tan nát hết rồi!
Hắn ghé sát tai nàng:
- Không! Anh sẽ vẫn ưu ái cho mẹ con em!
Nàng hoàn toàn không còn biết gì nữa. Hắn bế nàng chạy thẳng vào nhà trong, đặt nàng lên giường. Hắn lột tung xiêm y của nàng và vồn vập hôn lên khắp tấm thân hình mê hoặc ấy. Không phải là mùi thơm son phấn, hương sữa mẹ ngào ngạt phả trên tấm thân thể nõn nà làm hắn ngất ngây....
Sau cơn xúc động đột ngột làm nàng thoáng lịm đi, Hoàng Yến tỉnh lại. Nàng nhận ra cái bộ mặt ghê tởm gớm guốc ấy đang áp sát mặt nàng. Bằng tất cả sức mạnh dồn lên tay và chân, nàng đập vào mặt và đạp tung cái thân hình to lớn kềnh càng ấy văng xuống đất. Nàng không kịp nhận ra rằng trên mình nàng không chút vải che. Trong khi hắn lồm cồm dưới nền nhà và giơ tay lên dụi mắt, nàng chạy bổ vào phía nhà sau. Con dao lớn sáng loáng đặt trên bàn bếp, nàng vơ lấy quay ra. Vừa lúc thằng Khanh kịp đứng dậy. Hắn còn choáng váng về cú phản ứng mạnh mẽ bất thần của nàng. Đôi mắt nàng trợn lên toé lửa, cánh mũi phập phồng, từ hai hàm răng nghiến lại rít lên như con chó bị dồn đuổi tới góc cùng, lời nàng giận dữ đứt từng khúc theo hơi thở dồn:
- Mày... mày đã hãm hại một đời tao... Bây giờ mày… mày lại phá hại con tao nữa!
Nàng tiến lại gần hắn. Hắn hốt hoảng lùi lại... lùi lại... Nàng càng tiến tới, cảm tưởng như nàng muốn băm vằm cắn xé hắn ra thành từng mảnh. Mặt hắn xám ngoét, hai khoé mép hắn rung rung. May là hắn đã lùi được tới mép bàn. Hắn đã có chỗ dựa để tự tin và bình tĩnh lại. Hắn cười gằn chỉ vào nàng:
- Còn tiết trinh gì nữa mà giữ! Trên cái thân xác kia bao nhiêu đứa đã đi về? Tao có lạ đâu! Tiết hạnh cái nỗi gì?
Nàng kịp nhận ra mình thân thể lõa lồ nhưng cơn giận nàng vẫn chưa nguôi:
- Trước đây tao không là gì cả. Cái thân tao cũng không được là của tao nữa! Bây giờ tao đã có chồng, tao đã có con. Cái thân tao là của chồng con!
Nàng hơi lúng túng trước sự thể của mình… Thằng Khanh đã nắm được thế chủ động, hắn chỉnh lại áo quần xốc xếch và ra giọng thách thức với nàng:
- Định hoàn lương hả? Làm thân đĩ điếm rồi thì hoàn lương sao được nữa con ơi!
Y bước rảo ra cửa, đầu còn ngoảnh lại canh chừng. Nàng chạy vào phòng trong mặc vội quần áo che thân. Khi nàng cầm con dao chạy ra, hắn đã biến đi, cánh cổng vẫn mở toang.
Nàng vứt con dao “xoảng” ở giữa nhà và cảm thấy không còn chút sức lực nào, nàng ngã người trên ghế. Nàng tỉnh lại dần và nghĩ tới nó nàng hoảng sợ. Nàng nhớ lại lời nói của nó ngày nào:
- Muốn giữ được quyền thế của mình phải dám làm cả những điều tàn bạo!
Nàng không sợ điều gì đến cho mình cả. Nàng lo sợ cho con nàng:
- Con ơi! Nó tàn ác lắm! Dù có chết mẹ cũng chẳng cần gì! Nhưng mẹ lo sợ cho con! Nó sẽ hại đời con! Con mẹ sống làm sao?
Chợt nhớ tới thằng bé đang ở cửa hàng, nàng vùng chạy ra cổng, kêu xe lao thẳng đến với con nàng.
Bà Sáu thấy con dâu rã rượi tả tơi, áo quần xốc xếch như người mất hồn từ trên xe lao vào ôm lấy thằng bé mà khóc lên nức nở. Bà chưa hiểu cơ sự ra sao. Bà gặng hỏi thì con dâu bà như người mất trí. Bà nghĩ ngay tới chuyện gì hệ trọng ở nhà đã xảy ra. Bà thu xếp công việc, dặn dò mấy người phụ giúp, vội vã trở về nhà.
Cửa hàng đã đóng rồi, chỉ còn lại người giúp việc với hai mẹ con nàng. Nàng chẳng còn cảm giác đói no. Đầu óc nàng nặng trịch và tối đen. Nàng không biết nghĩ gì, làm gì. Tất cả đều bế tắc. Nàng như người tử tù chờ ngày đưa đi hành quyết và nàng nhận thức rõ rằng thời gian chẳng lâu đâu. Nhưng còn thằng bé này để nó cho ai? Nàng cuống cuồng rối rít lên như người hoảng loạn. Cô giúp việc hoảng sợ tưởng rằng nàng bị tâm thần. Từng giờ phút lúc này thật nặng nề khủng khiếp...
Con bé Út tất tả đến báo với nàng:
- Bà kêu cô mang bé về ngay!
Chẳng lẽ giờ phút ấy lại đến mau như thế? Hỏi nàng đã làm gì nên tội ở cái nhà này? Hay là bà Sáu kêu nàng về bàn chuyện làm ăn, nhà cửa? Nàng thất thểu bước theo con bé Út ra xe, không chủ định được bước chân của mình.
Con bé Út nhìn nàng vừa sợ vừa thương. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà nhưng xem ra không khí căng thẳng lắm. Chính nàng đã tìm nhận nó về làm người giúp việc. Từ một con bé nghèo khổ ở quê lên, lang thang đi xin ăn, tìm việc. Tình cờ gặp cô Hoàng Yến ở cửa hàng. Thấy dáng vẻ nó sạch sẽ, thật thà, lúc đầu nàng cho nó mượn ít tiền sang vé số đi bán rạo để thử xem con bé đó ra sao. Rồi cô tin và nhận nó về nhà giúp việc. Cô đối xử với nó như đứa em, đứa cháu thân tình cởi mở. Bà Sáu thì khó tính, nghiêm khắc và tham việc. Cậu Hai thì cộc cằn, nóng nảy, phũ phàng. Cô Ba thì ích kỷ, bon chen, hay ganh ghét và chê bai mọi người. Chỉ có cô Hai là nhẹ nhàng, thân ái, chia xẻ với nó nỗi khổ của thân phận kẻ tôi đòi. Bây giờ nó cảm thấy có chuyện gì nặng nề tăm tối lắm đang đợi chờ cô.
Hoàng Yến lễ mễ bế thằng Tý Ty vừa qua cánh cổng, cô em chồng đã xầm xầm chạy ra giật lấy thằng bé:
- Ra đây o! Đây là con đĩ, không phải mạ mày!
Dù biết là một điều gì bất hạnh sẽ đến với mình nhưng Hoàng Yến không ngờ sự việc nó lại xảy ra phũ phàng xót chua như thế. Nàng lảo đảo bước vào nhà. Chồng nàng khật khưỡng như đang say rượu hay đang hận đời, ngồi bên bàn, tay cầm ly rượu hất thẳng vào mặt nàng:  
- Đồ đĩ rài đĩ rạc! Mày lừa dối tao bao lâu nay! Hãy mau cút xéo khỏi nhà này!
 Bà Sáu ngồi đó như trời trồng. Bà không ngờ cái sự thật nó tàn nhẫn đắng cay là thế. Chiều nay con gái bà chạy bổ về nhà, nó nhẩy đổng lên ném vào trước mặt bà một phong bì ảnh. Mở ra coi… Sống gần mãn đời người rồi mà bà còn xấu hổ, tim bà như muốn nhẩy ra ngoài, bà không tin ở mắt của mình nữa, phải nhìn đi nhìn lại cho kỹ mà càng nhìn lại càng xấu hổ và ghê tởm. Đứa con dâu mà bà có cảm tình ngay từ phút đầu gặp gỡ đến bây giờ nó đang là giường cột niềm tin của bà, thế mà nó lại trần truồng nhồng nhỗng thế này với đủ các hạng người già trẻ, cả với cái thằng cha Hai Lực mà cho đến lúc lão ta thắt cổ chết treo bà vẫn mủi lòng thương cảm. Thì ra chúng cùng một cốt một đồng, cùng sàng cùng giuộc. Nhà bà gia thế gia phong thế này vậy mà nó làm uế tạp. Mẹ con bà chửi bới cãi cọ nhau suốt cả tối nay. Thằng con trời đánh nó oán bà rước đĩ về nhà. Bà trách nó si tình giống thằng cha nó, thấy gái đẹp như mèo thấy mỡ. Đứa con gái nó cảnh tỉnh bà:
- Dâu vô nhà mụ gia ra ngõ!
Nhưng thực ra bà chưa thấy cái con đĩ ranh ấy nó giở trò gì. À, bà nhớ ra rồi, có một lần nựng con, nó lỡ buột nói ra:
- Con đi giỏi lên! Bước đi cho cứng! Mẹ sẽ đưa con về thăm ngoại!
Thì ra nó có mưu đồ, chờ cho đủ lông đủ cánh, biết hết của chìm của nổi, nắm được tay hòm chìa khoá, lợi dụng mình già lẫn lộn cả tin, con cái mình dơ dơ dẩn dẩn, nó sẽ làm một quả lừa lớn rồi dông, thế là mình mất sạch sành sanh. Cứ suy luận như thế, bà uất trào lên cổ:
- Hừ! Quân này giỏi thật! Bà đúng là nuôi ong tay áo!
Cho đến khi con trai, con gái bà trút mọi nỗi khinh ghét, căm phẫn lên nàng, bà ngồi đó lạnh lùng trơ trơ. Như bao lâu nay Hoàng Yến vẫn dựa vào bà, giờ đây nàng chỉ biết chạy đến quỳ xuống dưới chân bà cầu cứu:
- Mạ ơi! Con có làm gì nên tội?
Chồng nàng ném xoạch trước mặt nàng tập ảnh. Chỉ liếc qua mấy tấm hình lõa lồ vương vãi rời ra, Hoàng Yến đã hiểu ra mọi sự. Nàng vẫn quỳ gối, hai tay chắp lại vái lia lịa bà Sáu và chồng, nàng nói đứt rời từng đoạn trong tuôn trào nước mắt:
- Con lạy mạ! Em lạy chồng em! Con đã không dám nói thật cái quá khứ xấu xa nhơ nhớp ấy với mạ, với chồng. Nhưng không  phải lỗi tại con! Con đã làm tất cả để xóa đi cái dĩ vãng tối tăm mờ mịt ấy! Xin mạ tha lỗi cho con! Xin anh tha lỗi cho em!
Nàng vẫn quỳ như thế mà lê gối tới trước cô em chồng đang bế đứa con nàng, hai tay chắp trước ngực, nàng dướn cao người lên, nắm lấy tay cô đứa bé, giọng năn nỉ thiết tha:
- Cô ơi! Tôi xin cô tỉnh lại! Nó là quỉ là ma đội lốt người! Nó là thằng Khanh cờ bạc điếm đàng tàn bạo chớ không phải là Việt kiều Ái Việt gì đâu! Rước nó về đời cô điêu đứng và nhà này sẽ tan nát hết thôi!
Thằng bé sà xuống với mẹ, chân nó đạp vào lưng quần cô trụt xuống lộ cái bụng ra. Mặt cô hầm hầm, một tay dướn lên giơ cao thằng bé, một tay kéo lưng quần lên, cong cớn chỉ vào mặt nàng rít qua kẽ răng:
- Ai tin được lời con đĩ ngậm máu phun người! Mi như con Đát Kỷ tái sanh! Thằng đàn ông nào mà tin ở cái miệng của mi thì nó bán cả cửa nhà cơ nghiệp, cha mẹ, anh em đi mà chưa đổi được một cái... gì con đĩ!
Thằng Tý Ty lại chao người xuống đòi theo mẹ nó. Bà Sáu giật giọng:
- Đưa nó cho tau!
Con gái bà thảy thằng bé qua cho mẹ mà cơn điên vẫn chưa xẹp xuống. Nhìn qua thằng anh trai đang ngồi đấy mặt lúc tái đi lúc đỏ lựng lên, tay cầm cả chai rượu dốc vào mồm, rượu trào ra đầy mặt và ngực áo, cô ta buột lẩy lời một bài ca cổ xốc hông đay nghiến:
- Chữ trinh đáng giá ngàn vàng / Từ thằng chồng trước đến thằng chồng này là… mười lăm / Còn như ăn vụng chơi thầm / Họp chợ trên bụng cả trăm thằng đàn ông!
Thằng anh trai như bị điện giật, nó nhảy tâng lên xô thẳng đến nàng, nắm hai tay kéo lê nàng xềnh xệch ra phía cổng, miệng nó rít lên như con heo bị đâm vào cổ:
- Mày bước đi đâu cho khuất mắt tao! Chớ để tao thành kẻ giết người!
Nó lôi xềnh xệch, xô nàng ra nằm sóng xoài trên hè đường và đóng xầm cửa lại. Tiếng sắt cài then sập khoá nghe khô cứng lạnh tanh. Hoàng Yến vùng dậy, nàng không còn biết gì nữa, như một người điên, nàng lao thẳng ra đường. Vừa lúc chiếc xe tải lao vút tới... Tiếng thắng gấp của chiếc xe lớn rít lên vang trong đêm thanh vắng nghe ghê rợn!
Người ta vây đến lúc một đông... Một thiếu phụ áo quần tả tơi nằm ngất xỉu vừa sát ngay bánh trước chiếc xe! Ai cũng rùng mình thảng thốt. Người ta kêu xe chở thẳng nàng đi bệnh viện. Chiếc cổng nhà nàng ngay đấy vẫn đóng im ỉm lạnh lùng với những tấm thép dầy kín như bưng.
Hoàng Yến tỉnh lại. Không ai khai thác ở nàng được một lời nào. Nàng nằm đó, trên mình và mặt có những vết xây xát nhẹ, mắt mở thao láo, vô hồn. Nàng vẫn là người bệnh không ai thừa nhận! Sáng hôm sau nàng ngồi lên được và lầm lũi rời khỏi Phòng Cấp Cứu trước những con mắt ngạc nhiên, khó hiểu, coi nàng như một người kỳ quặc hay là mất trí!
Nàng đi tha thẩn, thất thểu không biết đi đâu. Đến lúc ánh nắng của mặt trời một ngày cuối năm khá gay gắt rọi thẳng lên đầu, nàng chợt nhận ra trước mặt là ngôi nhà thân thuộc. Tiếng thằng bé khóc khàn khàn chỉ còn là tiếng eo éo nhão nhoẹt gọi mẹ làm nàng hoàn toàn tỉnh lại. Ruột gan nàng lộn xới tung lên. Nàng đi lại dọc tường nhưng không một kẽ hở nhỏ có thể nhìn được vô nhà. Nàng không dám bấm chuông. Nàng lấy tay đập và lay nhẹ lên cánh cổng, có tiếng người chạy ra rất nhẹ. Nàng run run nhận ra bước chân của con bé Út. Cái cánh gà nhỏ trên cổng hé ra. Con bé nhìn ra. Nó nhận ra là cô chủ  tội nghiệp của nó. Nó nói nhỏ đủ để nàng nghe:
- Cô ơi! Cô ra chờ con ở  đầu phố. Chút nữa con sẽ tới!
 Cái cánh cổng lại trở về như một bức tường thép phẳng lì lạnh lẽo.
Con bé Út ngơ ngác chạy ra đầu phố tìm nàng. Nàng lôi nó vào một hẻm nhỏ khuất trong sâu. Nó gục đầu vào nàng mà khóc
- Nín đi em! Thằng Tý Ty có sao không?
- Mọi khi nó ngủ với cô. Nay ngủ một mình nó khóc èo ẹo suốt đêm! Bà với con thay nhau dỗ, nó đều không chịu!
- Tội nghiệp con tôi! Con ơi! Không có mẹ con sẽ làm sao?
- Nó sống không thể thiếu cô được đâu! Người ta chỉ nói vậy thôi chớ có ai chăm lo đến nó! Con không có mẹ khổ lắm cô ơi! Như con nè, mồ côi mẹ không biết tự lúc nào!
Nó ôm lấy nàng khóc tức tưởi như được tâm sự với một người thân. Tội nghiệp con bé mới 14-15 tuổi đầu.
- Sao người ta đối xử với cô tàn tệ thế? Nhà này mà không có cô thì sẽ thành một cái nhà hoang! Cô cứ về đi!
- Không! Cô không thể về đó được nữa rồi! Nhưng còn con cô, biết tính sao đây?
 - Mẹ đâu con đó chớ! Không có mẹ con nó như cái cây cằn trước sau gì rồi cũng chết khô chết héo đi thôi!
Con bé chưa thể hiểu hết huống cảnh của nàng. Một thân nàng còn bơ vơ không nơi nương dựa, tương lai mịt mù, huống chi đèo thêm đứa con còn nhỏ, sẽ là thảm họa cho nó biết đâu. Lúc này con bé Ut mới ngắm nhìn nàng. Nó không tưởng tượng nổi cô chủ của nó lại có thể nhếch nhác thảm thương như thế. Nó kể với cô:
- Tối qua cậu Hai lại bỏ đi. Hôm nay cô Ba cũng ra đi từ sớm, chỉ có mình bà quần với thằng nhỏ từ đêm qua đến giờ, bà như người ốm vật vờ!
Hoàng Yến chỉ biết ôm mặt khóc và rền rĩ gọi “ Con ơi!”. Con bé Út đứng đó, nước mắt vòng quanh. Hồi lâu nó ghé sát rỉ tai nàng… Nàng gật đầu chịu theo ý nó.
Con nhỏ xách cái giỏ to tướng đi chợ. Nó ra chỗ Hoàng Yến đang đứng đợi, lôi ra một cái túi đựng đồ và cái sắc nhỏ của nàng. Nó giục:
- Bà mệt nằm trong nhà. Thằng bé chơi ở nhà ngoài. Khoá cổng con chưa bấm. Cô cứ vô đi. Lúc ra cô nhớ bấm ổ khoá lại cho cẩn thận!
Nghĩ được gặp con, Hoàng Yến nhanh nhẹn tháo vát hẳn lên. Nàng đi như chạy về nhà. Nàng nhẹ nhàng mở cổng và lao vút vào. Thằng bé đang bi bô lủi thủi với mấy thứ đồ chơi, thấy mẹ nó la lên:
- Má! Má!
Bà Sáu nằm ở giường trong nói vọng ra dỗ cháu:
- Ừa! Cứ chơi đi! Tối má con về!
Hai mẹ con cùng chạy lại ôm chầm lấy nhau. Nàng rúc đầu vào ngực nó. Nó sướng quá cười khành khạch. Bà Sáu nghe tiếng cháu cười ngỡ là nó nghe lời bà, quên đi mẹ nó. Bà tạm yên lòng:
- Ừa! Cứ ngồi đấy mà chơi, tối má con về!
Thằng bé rúc đầu vào lòng mẹ nằm im. Bà Sáu nghĩ là cháu nó chịu chơi cho bà nghỉ chốc lát. Cổng ngoài bà dặn con bé khoá kỹ rồi! Bà thấy trong đầu ong ong, mắt bà díp lại, bà lơ mơ rồi ngủ thiếp đi… Hoàng Yến thu gom mấy thứ đồ chơi bừa bộn rồi vội vã bế con chạy ra đường, không quên bấm ổ khoá cổng ngoài cẩn thận. Nàng chạy ra đầu phố. Con bé Út đưa cho nàng túi đồ, cái xắc và giục:
- Cô đi lẹ đi! Đừng để ai nhìn thấy! Không có cô chắc con cũng không thể ở được nhà này, con lại ra đường bán vé số thôi!
Nàng cảm kích và tri ân nó, tháo ra chiếc nhẫn đeo tay đưa cho nó:
- Em cầm cái này lấy vốn làm ăn!
Nó nhìn nàng lắc đầu. Nước mắt nó rơi lã chã:
- Trước đây cô giàu, cô cho con nhận. Nhưng bây giờ cô ra đi chỉ có thế này, lại phải nuôi em bé nữa, con không lấy đâu. Tiền cô cho bao lâu nay con vẫn giữ phòng thân. Cô đi mau lên kẻo lỡ người ta…
Miệng nó nói, chân nó chạy ra kêu chiếc xích lô. Nó đẩy nàng lên xe. Và khi chiếc xe chuyển bánh thì nó khóc nấc lên. Nàng quay lại chỉ thấy một bộ mặt trẻ thơ mà khổ đau đầm đìa nước mắt. Thằng Tý Ty khoái chí giơ tay vẫy vẫy và cười tươi rói. Nàng vục đầu vào ngực con thổn thức.
Hoàng Yến nghỉ tạm tại một phòng trọ gần xa cảng. Nàng sửa sang lại cho mình, cho con. Mấy bộ đồ của nàng, của con tạm đủ dùng trước mắt. Cũng may là trong cái xắc tay nàng vẫn để lại mấy thứ đồ trang sức và một ít tiền. Ngay chiều hôm ấy nàng đi chuyến xe đò về tỉnh hòa trong dòng người về quê ăn Tết.                                             
Bà Sáu bừng tỉnh, không nghe thấy tiếng động gì. Bà lên tiếng:
- Tý Ty ơi! Vô bà đây!
Nhưng vẫn yên ắng quá. Bà bật dậy chạy ra. Căn phòng vẫn bừa bộn mà thằng cu đâu không thấy. Bà chạy ra sân ngó trước ngó sau. Cánh cổng vẫn khoá chặt. Bà lật đật chạy vào nhà trong. Bà lên tiếng gọi:
- Cu Tý Ty ơi! Cháu bà ơi!
Tiếng bà gọi vang nhà. Bà hoảng sợ chạy lên gác lục tìm các phòng… Tất cả mọi thứ không suy chuyển. Bà lo sợ chạy ra ngoài đường đáo ngược đáo xuôi rên rỉ, khóc lóc...
Con bé Út đi chợ về, bà túm lấy nó gặng hỏi:
- Con đâu có biết gì! Con đã bấm ổ khoá rồi! Chìa khóa bà cầm!
Bà Sáu chỉ còn biết kêu khóc. Con bé Út nhìn bà thấy thương hại quá, nó cũng mếu máo khóc theo. Mấy người quanh đấy bu lại khuyên bà đi báo Cảnh sát. Bà Sáu quýnh quáng chạy vào chạy ra như người lẩn thẩn. Con bé Út bây giờ nghĩ lại mới thấy sợ về việc nó làm. Cảnh sát mà tới thì họ sẽ tra hỏi, nó khó lòng dấu được và họ sẽ bắt đi thôi. Nó sợ tù tội lắm. Mà cậu Hai về sẽ không tha đâu. Nó đã biết mùi đòn của cậu tàn ác đến thế nào rồi. Bây giờ mất con chắc cậu đánh nó chết mất. Tình cảnh này nó khó mà ở lại đây. Cô Hai, thằng Tý không có nữa thì nó còn ở lại làm gì? Nó quyết định ra đi...

Trong khi bà Sáu ngơ ngơ ngẩn ngẩn thì nó lén thu vén các thứ đồ của nó rồi lừa lúc bà ở nhà trong kêu gào thổn thức, nó lẻn ra ngoài cổng và kêu xe chạy biến đi.


No comments:

Post a Comment