- Sắc tài
- Ông ơi
- Thư về quê mẹ
- Xuống đường
- Con dê
- Con gà
- Con chuột
SẮC
TÀI
{
Tài… Tài
Sắc… Sắc
Ô hay!
Nhân thế xưa nay
Dễ mấy ai được
cả
Sắc–Tài?
Tài lắm càng đa
đoan
Sắc nhiều càng oan
nghiệt !
Toàn vẹn Sắc–Tài
bạc lắm ai ơi !
Mà sao
người vẫn say vì Sắc
?
Mà sao
người vẫn đắm vì Tài
?
Để nên nỗi tan
tành cơ nghiệp!
Để nên nỗi đày
đọa xác thân!
Một kiếp phong
trần…
Một đời người gió
thoảng mây bay
Ra đi là mãi mãi
Mà Sắc – Tài
vẫn còn ở lại
Để cho người
chìm nổi
đa đoan
Trớ trêu thay
Hỡi trần thế
nhân gian !
Tân Tỵ - 2001
Cha ơi! Cha mất lâu rồi
Mà lòng con vẫn bồi hồi
thương cha
Long đong từ trẻ
tới già
Suốt đời lận đận tảo tần vì
con
Buồn đau trong dạ
gói tròn
Sống thời dãi nắng chết còn
dầm mưa…..
ÔNG ƠI !
Viết riêng cho các con tôi: Douxdoux,
Théthé, Lylya.
{
Ông ơi ! Ông ơi !
Lúc cháu ra đời
Ông không còn
nữa
Thế có buồn
không !
Bố cháu kể rằng…
Ông:
Tính rất hiền
lành
Suốt đời tận tụy
Chẳng nghĩ đến
mình
Chỉ biết hy sinh
Cho con cho cháu
Ăn ở trước sau
Tình sâu nghĩa
nặng
Khổ đau cay đắng
Âm thầm im lặng
Ông chịu riêng
mình
Ai người hay
biết ?!
Đêm rằm Tháng
Tám
Ông bay về trời
Lòng dạ thảnh
thơi
Việc đời làm
trọn .
Mai ngày lớn
khôn
Uống nước nhớ
nguồn
Ghi nhớ công ơn
Cháu làm điều
tốt :
Thương mẹ kính
cha
Anh em thuận hòa
Bè bạn gần xa
Thật thà qúi mến
Ơn trả nghĩa đền
Trước sau trọn
vẹn
Đêm Rằm Tháng
Tám
Trăng soi sáng
ngời
Như
thấy ông cười
Vui cùng chúng
cháu
Cháu
xa quê nội
Một lòng nhớ quê
Lá rụng về cội
NỘI ơi ! NỘI ơi
!
Trung Thu 1984
GỬI GIÓ VỀ QUÊ
{
Gió chiều se lạnh tóc mây
Bưng
đồng sóng nước lá cây xạc xào
Nghe
trong lòng thấy nao nao
Chim
trời không một con nào bay qua!
Gió
ơi chớ ngại đường xa
Cho
ta nhắn chút tin nhà… Gió ơi !
Mang
thư này đến tận nhà
Gió ơi chớ có la
cà Trường Sơn
Mưa về nước ngập
lên nương
Đừng cho thư
phải gió sương ướt nhòa
Bởi chưng cha mẹ
đã già
Đâu còn sáng
được như là mắt ta
Cha mẹ cuối
phương trời xa
Có nghe con nhắn
tin nhà chiều nay?!
Đồng Tháp Mười - 1968 -
XUỐNG
ĐƯỜNG
Rời
căn cứ xuống đường phục vụ
chiến
dịch HỒ CHÍ MINH lịch sử
{
“Quân nguỵ trên đà suy sụp
Giặc Mỹ không
thể tiếp tay
Ta quyết một lần
này
Trận cuối cùng
phải thắng
Cố gắng ! Cố
gắng !
Không do dự chần
chờ
Lịch sử không
cho phép thờ ơ”!
Trời trưa nắng
mỏng như tơ
Thư Trung ương
Cả hội trường
lặng nghe…
Những đoàn xe
Dài như không
bao giờ hết
Quân đi… bụi đất
đỏ vai
Mồ hôi nhỏ dài
Mà chân vẫn bước
Tất cả… nhằm về
phía trước
Xuống đường !
Rừng… đêm sương…
Sớm mai giải tán
trường
Trở về đơn vị…
Ôi ! Buổi chia
ly
Mà không ai
khóc…
Đêm nay trăng
chậm mọc
Có lửa thay
trăng
Anh bạn ngà ngà
chén rượu hát rằng :
Hò ơi…
Ai qua lộ Bốn về
chốn Ba Dừa
Thấy chăng tàu
chuối đung đưa…
Đậm tình quê mẹ…
Hò ơi… Đậm tình
quê mẹ…
Những tia lửa
bay lên nhè nhẹ
Vui vui…
Có gì ngậm ngùi
Nhớ những bạn
thân
Những người đồng
chí
Từ Mậu Thân sáu
tám
Đến trận càn bảy
mươi
Rồi bảy hai
đổi đời…
Đến nay không
còn nữa !
Dòng sông Vàm Cỏ
lặng lờ
Dưới ánh trăng
mờ trông như dòng sữa
Trôi… trôi…
Tính tuổi đời
Những người ngồi
đây
Trẻ – tóc điểm
nhiều sợi bạc
Già – tóc trắng
như sương
Những cuộc xuống
đường
Không nhớ… lần
thứ mấy?
Ờ nhỉ…
Ngày ấy… Hôm nào
?
Trời sao xôn
xao…
Khuya rồi… Trăng
mọc…
Đêm nay trằn
trọc
Nghĩ về quê
hương…
Mẹ ơi… đừng khóc
Hôm nay chúng
con lại xuống đường !
Sớm ra cỏ nặng
hạt sương
Lơ thơ mấy
tướng… Hội trường vắng tanh
Nhìn qua mấy
luống rau xanh
Con chim đứng
hót trên cành măng tơ :
Công ai chín đợi
mười chờ
Cho cây kết
trái… bây giờ là đây
!
Tháng
4/1975
{
CHUYỆN VỀ CON DÊ
CỦA ÔNG SEGUIN
Dành
cho con trai
NGUYỄN
LÊ TRÍ NHÂN (Doudoux)
19/12/1979
– 6 giờ 30 ngày 01/11/ Kỷ Mùi
{
Có ai chẳng biết
Chuyện một chú
dê
Rất là dũng mãnh
Của ông Seguin?
Chú dê bé nhỏ
Yêu thích tự do
Chẳng ham cây cỏ
Ở trong vườn
nhà…
Thế rồi một hôm
Chủ nhà vô ý
Dê ta quyết chí
Thoát ra khỏi
vườn
Tìm lên đồi cỏ
Ngạt ngào hương
hoa
Ngắm gần nhìn xa
Trời đất bao la
Tắm trong nắng
chói
Trời cao vòi vọi
Xanh ngắt một
màu
Cần gì nữa đâu ?
Dê ta nghĩ vậy !
Tung tăng nhảy
nhót
Chim hót chào
mừng
Suối reo róc
rách
Nghe như tiếng
đàn
Dê ta mê mải
Vui chơi suốt
ngày…
Bóng chiều sắp
tắt
Mặt trời đã lặn
Tím ngắt một màu
Thấy
gì nữa đâu ?
Dê hơi chột dạ
Ngước nhìn trên
đầu
Một trời đầy sao
Bên tai gió thổi
Vi vu rì rào…
Có
ai… gừ… gào…?
Dê ta nhìn lại :
Một con sói già
Răng dài lưỡi đỏ
Chân cào trên cỏ
Nhảy vào cắn dê
!
Biết mình bé nhỏ
Chẳng địch được
nào
Nhưng biết làm
sao ?!
Dù cho có chết
Phải cho sói
biết
Rằng mình là ai…
Là con dê nhỏ
Yêu thích tự do
Nên đã bỏ nhà
Tìm lên đồi cỏ
Ngạt ngào hương
hoa
Ngắm gần nhìn xa
Trời đất bao la
Tắm trong nắng
chói
Trăng sao vòi
vọi
Suối reo rì rào
Vi vu gió thổi
Cỏ xanh một màu
Cần gì nữa đâu
?!
Dê
không về nữa
Biết tìm hỏi ai
?
Chỉ bác Sao Mai
Là
người biết rõ
Kể rằng hôm đó
Dê thật phi
thường
Dũng cảm kiên
cường
Tới giờ phút
chót
Dê vẫn còn vui…
Ai cũng bùi ngùi
Tiếc thương dê
nhỏ
Phỏng
theo truyện ngắn cùng tên
của Alphonse
Daudet
CON
GÀ CỦA TÔI…
Dành
cho con trai :
NGUYỄN
LÊ TÍN NHÂN (Théthé)
29/11/1981 – 22 giờ 30 ngày 04/11/ Tân Dậu
{
Đầu đội mũ đỏ
Chân đi giày
vàng
Mình mặc áo giáp
Sáng màu mật
tươi
Dáng gà dũng
mãnh
Bước đi hùng
mạnh
Cánh xoè chênh
chếch
Cái đầu nghênh
nghênh
Làm việc chăm
chỉ
Xiêng năng cần
cù
Không ngại gian
khó
Chẳng nề hiểm
nguy
Sáng
nào cũng vậy
Gà dậy rất sớm
Đánh thức mọi
người
Rộng xòe đôi
cánh
Phành phạch…
phành phạch
Ò… ó… o… o…
Sáng rồi dậy
thôi !
Giấc trưa mệt
mỏi
Chẳng hề chợp
mắt
Chờ ông mặt trời
Chiếu tròn bóng
nhỏ
Gà ta nhắc nhở
Ò… ó… o… o…
Dậy đi làm thôi
!
Chiều
buông xuống rồi
Từ trên ngọn rơm
Giọng gà giục
giã
Như chuông đổ
hồi
Ó… ò… o… o…
Tối rồi nghỉ
thôi !
Ò… ó… o… o…
Chẳng việc gì
khó
Với đôi chân này
Với lòng dũng
cảm
Tuyệt vời xưa
nay
Diều hâu khiếp
sợ
Anh chó mến
thương
Bày gà kính phục
Chủ nhà tin yêu
Ò… ó… o… o…
Gà đang gáy đó
Chẳng việc gì
khó
Ó… ò… o… o…
Có gì khó đâu !
Sinh nhật con
29 tháng 11 năm 1983
CON
CHUỘT NHẮT CỦA BỐ
Dành cho con gái
NGUYỄN
NỮ HƯƠNG GIANG (Lilia)
02/ 9/1984 – 14g30 ngày 07/ 8/ Giáp Tý
{
Con
tuổi Giáp Tý
Đứng đầu Can – Chi
Hay khen, hèn chê
Thói đời là thế
Ông La phông ten
No comments:
Post a Comment