OAN NGHIỆT - CHƯƠNG HAI

OAN NGHIỆT



******************************************************************


CHƯƠNG HAI

Cô gái nâng chiếc guitar vừa tự đệm đàn vừa hát. Giọng cô khi đục khi trong, lúc trầm lắng nhẹ êm như tiếng sóng rì rầm, lúc cao vút như cánh chim chiều lướt gió. Ca từ bài hát “Lưu bút ngày xanh” của Thanh Sơn gợi nỗi lưu luyến chia ly thật hợp cảnh, hợp tình của ngày bế giảng cuối năm: “Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi nhắc lại câu chuyện buồn / Trường còn kia ôi mái đổ tường rêu nơi kỷ niệm êm ái / Đâu dư âm của tiếng nói ngây thơ / ngày hai đứa dìu nhau tới sân trường / cùng đuổi bướm hái hoa trên cuối đường – Tiếng cười vạn tình thương... /  Và thuở ấy biết bao nhiêu buồn vui gói trọn theo tuổi đời / Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ như một nụ hoa trắng / Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ / Thời gian đã vùi chôn tuổi học trò / Người em gái mến thương nơi chốn nào / Bao giờ mình gặp nhau / Có những lần hoàng hôn rớt trên vai / bước chân đi lòng nuối tiếc ai hoài / Nhặt hoa rơi mà không nói nên câu: Nhớ nhau vì đâu / Biết nói gì tình ta trót chia phôi / khép tâm tư dành riêng mến một người / Ngày xanh ơi... Ngày xanh chết trong tim... Biết đâu mà tìm / Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa / khiến lòng tôi buồn buồn / Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau / anh cài cành hoa tím / Hoa xưa đây nhưng bóng dáng em đâu / Dòng nhật ký đã ghi nốt tâm tình / Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn / để lại chuyện buồn vui ….”. Đôi bàn tay ngập ngừng lướt nhẹ trên phím đàn ngân lên những âm thanh trầm thong thả, buông nhịp như tiếng nấc nghẹn ngào níu giữ những kỷ niệm buồn vui trong sáng của tuổi học trò.
Tà áo dài vàng bay phơ phất dưới ánh nắng chiều vàng mang nỗi buồn gợi nhớ. Những cánh phượng rời cành chao đảo nhẹ rơi lả tả khắp sân trường gợi trong lòng hàng ngàn thầy trò một chút gì xao xuyến và man mác nỗi buồn. Tiếng đàn và tiếng hát đã ngừng mà mọi người vẫn lặng đi. Mối tình của thời cắp sách nó mơ hồ, bâng khuâng, bảng lảng đi theo suốt đời người. Người hát vẫn ôm cây đàn tay không rời phím, mắt nhìn vào khoảng mênh mông. Người nghe hát ngất ngây, xúc động, bồi hồi … Rồi tất  cả như bừng tỉnh dậy, sân trường tràn ngập tiếng vỗ tay lẫn tiếng hò reo:
- Hoan hô Hoàng Yến !
Và những đợt vỗ tay cứ rào rào lên như sóng. Trong khối học sinh, những lời khen không dấu diếm:
- Thật đúng là con chim Hoàng Yến!
- Nhỏ đẹp hết chê!
- Niềm tự hào của 12B đấy! 
Hàng chục bạn nam nữ học sinh và có cả thầy cô giáo chạy lên tới tấp tặng hoa người hát. Trong khối giáo viên có tiếng xì xầm :
- Thầy giáo Minh có cô con gái cưng tuyệt thật!
Hoàng Yến xúc động, nước mắt lưng tròng, vòng rộng cả hai tay ôm những bó hoa tặng từ các thầy cô, bè bạn. Đây là năm cuối cuả cô ở Trường Phổ thông Trung học. Hè này như một dấu chấm hết cho một chương sách đã qua. Cô sẽ bước vào chương sách mới thế nào? Cô vừa khao khát vừa bồi hồi, lưu luyến một thời thơ ttrẻ. Cha cô  là thầy giáo dạy Văn ở trường này. Ông vừa là cha vừa là thầy thật sự của con. Hiếm ai có được cái may mắn ấy ở đời. Hoàng Yến ôm chồng hoa đi xuống chỗ cha, cô ngã vào lòng cha như cô vẫn nũng nịu ở nhà. Đầu cô dụi dụi vào vai ông. Mấy người ngồi bên nghe tiếng “Hị! Hị!…” không biết cô đang cười hay khóc. Tiếng vỗ tay lại dâng lên. Các thầy cô ngồi quanh đấy đều cười, có người nhòa nhòa mắt kính chia xẻ với hạnh phúc của người đồng nghiệp. Thầy giáo Minh  tươi cười dắt con mang từng bó hoa đến tặng và cảm ơn các thầy cô. Một thầy giáo già thì thầm với bạn ngồi bên:
- Phận nữ nhi tài sắc đa đoan   lắm!
Đó là chiều một ngày cuối tháng năm bước vào hè. Những xúc động mau tới với lớp người mới lớn thì cũng lại mau qua. Lòng họ lại phơi phới lên trong  cuộc vui hiện hữu. Những tiếng nói, tiếng cười tíu tít dắt rủ họ đi đến tương lai. Hoàng Yến trong vòng tay bạn, ngoái lại dặn với cha:
- Ba ơi! Cho con đi liên hoan chia tay bạn  nha!
Thầy giáo Minh nhìn con âu yếm mỉm cười.
Lớp 12B rủ nhau vào quán nổi Tùng Chi bên bờ sông lớn. Nước sông lớn đục những phù sa trong buổi chiều xầm xậm, sóng vỗ xôn xao đưa những lời hát của đám bạn trẻ dập dềnh trên mặt nước. Họ hát. Họ cười. Họ chúc tụng. Họ hứa hẹn. Vài giọt nước mắt long lanh. Vài ánh mắt nhìn nhau nuối tiếc và hy vọng. Những chén chè ngọt ngào tình bạn. Những ly bia sóng sánh chất men say. Họ uống cho vui. Mỗi bạn đều ráng sức mình, không nỡ lòng nào chối từ sự chúc tụng nhau trong buổi họp mặt cuối cùng này. Trời tối dần. Cuộc vui trầm xuống. Tiếng sóng nằng nặng chát chao vỗ vào những phao nước nổi cảm giác như cả cái quán chao đảo trong nặng những nỗi chia ly … Rồi cả lớp mấy chục người lại chia thành những nhóm nhỏ như bấy lâu nay, tản ra các hướng để tâm tình. Nhóm của Hoàng Yến đông nhất. Họ tụ lại quanh một chiếc bàn. Họ ngồi chen vai với nhau càng vui, càng ấm. Họ đưa cho nhau những cuốn sổ để mỗi người lưu ở đấy những nét chữ của thời niên thiếu, của buổi đầu đời. Bằng những giọng ngọt ngào, xúc động, chân thành, họ nói lên lòng mình với bạn, ước cầu cho bạn một tương lai thật đẹp dù lúc này tương lai vẫn là một ẩn số mơ hồ với các bạn ngồi đây. Họ cùng nhau hát những bài ca vui nhộn của tuổi học trò. Họ làm thơ để nhớ lại những ngày sống bên nhau và thoáng nét bối rối khi người con trai, con gái ngập ngừng chưa dám nói thật lòng mình trước lúc chia xa. Ai đó phác thảo một bài thơ. Mỗi người một ý, họ xúm xít lại và tạo nên bài thơ về tình bạn mang mang nỗi buồn. Hoàng Yến mặt hồng lên, đôi mắt lung linh rạng rỡ như  ánh hào quang của một vì sao sáng. Chàng Quyền lực lưỡng, mặt tái đi ngồi êm re bên người bạn gái mà đôi mắt thì long lanh đưa đẩy hệt như một chàng vệ sĩ nhà nghề… Hoàng Yến run run nửa đọc nửa ngâm bài thơ của bạn. Lời ca thoảng trên mặt sông rộng lung linh những vệt sáng dài :
Bạn đời mến thương của lòng ta ơi.
Nay ta xa người bao giờ gặp nữa
Ôi những ngày thơ một thời măng sữa
Ngồi trong lòng mẹ mơ sao lên ngôi.
                                                                   
Thành phố mến thương của lòng ta ơi
Đâu những đêm thanh trăng mờ phố vắng
Đâu những lề đường lung linh áo trắng
Vui say tình bạn rộn rã tiếng cười

Dòng sông mến thương của lòng ta ơi
Những lúc buồn vui vơi đầy con nước
Đò nhỏ bập bềnh trôi đi bóng ai
Mênh mang trời rộng xao động tình người

Trường học mến thương của lòng ta ơi
Đâu những hàng me xanh màu mắt trẻ
Đâu sắc phượng đỏ tươi trong nắng hè
Rộn ràng tim nhỏ – Mộng đời sáng tươi

Tuổi trẻ mến thương của lòng ta ơi
Lời nói ngập ngừng, bồi hồi mắt biếc
Như tiếng lòng người đang yêu da diết
Không nói nên lời run run đôi môi

Bạn đời mến thương của lòng ta ơi
Nay ta xa người bao giờ gặp nữa
Đường phố, dòng sông, mái trường ghi nhớ
Vui buồn bao kỷ niệm tháng ngày trôi

Bạn đời mến thương của lòng ta…

Không khí cuộc vui chùng lắng xuống. Lúc này họ không muốn xa nhau một chút nào. Họ ngây thơ tự hỏi: Liệu trên con đường đời vạn dặm, họ có được những người bạn thương yêu nhau hồn nhiên và vô tư như vậy?! Chàng vệ sĩ “ Mike Tyson Quyền” của ca sĩ “Madona Hoàng Yến” cứ ngồi lầm lì. Có ly bia nào quay tới vòng Hoàng Yến chàng ta cũng giơ tay đỡ lấy như nhận cho mình. Bạn bè vỗ tay khen:
- Thế mới là quên mình vì chủ!
Nhiều lần Hoàng Yến giành lấy cùng chia và thanh minh lại:
- Gọi là thân chủ mới đúng, mình chẳng dám làm chủ ai và càng không dám để ai chết vì mình, mình chỉ muốn làm con chim yến nhỏ hót cho vui thôi!
Mike ta mặt buồn rười rượi, cây guitar ôm gọn trong lòng. Từ những  ngón tay hộ pháp bật lên những thanh âm lơ lửng, Mike ghé bên tai bạn:
- Vậy hãy cất tiếng hót đi, con chim Hoàng Yến!
Hoàng Yến mắt nhìn xa xăm, từ đôi môi xinh xắn phát ra những ca từ run rẩy như con chim rền rĩ dưới trời mưa: “ Nay mai dù có chia tay / Lòng ta vẫn nhớ khắc ghi chốn này / Mộng đời ai ơi đắm say / Cuộc đời đẹp tươi lắm thay / Bạn ơi vẫn nhớ những ngày vui buồn / Phượng hè rực trong mắt ai / Thuyền ai chơi vơi miên man sông dài / Ngày nào trong muôn kiếp sau / Trọn đời ta luôn nhớ nhau / Gió sương hình bóng xưa không phai nhòa”…
Không ai ngờ chàng Quyền lực sĩ, chàng Quyền vệ sĩ lại có thể hóa thân một lúc nào để thành thi sĩ, thành nhạc sĩ đã sáng tác một bài hát diễn đạt đúng cảnh đúng tình của một lớp người hôm nay đang bối rối xếp lại chiếc áo trắng học trò, gom lại những cánh hoa tươi đỏ của mùa phượng cuối cùng ép vào tranh sách để vừa bịn rịn chia tay nhau, vừa háo hấc bước vào một cuộc đời mới đang chờ đón họ. Bây giờ, con chim Hoàng Yến nhỏ nhoi, rực rỡ, bằng nỗi xúc động xâu xa, bằng những âm thanh êm ái mượt mà đang hót lên đúng khúc tâm tình mà mỗi bạn ngồi đây đều muốn nói lên. Tất cả ngồi bần thần. Các bạn nam mặt buồn rười rượi, các bạn nữ long lanh những giọt nước mắt trên mi. Họ im lặng ngồi sát vào nhau, tưởng như muốn truyền cho nhau hơi ấm của tình bạn, tình người để ai đây có thể giữ làm năng lượng dự trữ cho mình mãi tới một lúc nào cuộc đời bạn chẳng may gặp trắc trở, cô đơn, cần tới sự vỗ về an ủi của bạn bè …
Họ thật sự say sưa trong men nồng tình bạn. Họ ngây ngất trong tình yêu thương trong sáng vô tư. Men bia càng làm cho hồn họ lâng lâng, mặt họ bừng bừng, tưởng như mỗi người là một tiên đồng, ngọc nữ thoát xác bay lượn trên mặt sông sóng vỗ dạt dào …
Họ chia tay nhau trong lẫn lộn sự chuyếnh choáng của men bia với sự nồng nàn tình bạn. Họ còn đủ tỉnh táo để giật mình lo sợ khi phải đối diện với mẹ cha trong trạng thái bất thường. Mỗi bạn tìm cho mình một giải pháp thích hợp. Hoàng Yến gục đầu trên vai bạn:
- Mike ơi! Về nhà thế này ba giận lắm!
- Không sao đâu! Về nhà mình nghỉ cho tỉnh đã rồi hãy về nhà!
- Không được đâu! Ba mẹ Mike thấy mình say thì chết!
- Không đâu! Hôm nay cả nhà mình về quê giỗ ngoại, mai má mới lên!
Hoàng Yến yên tâm, lảo đảo ngồi lên xe. Chất men say với người bạn gái ngồi bên làm chàng Quyền ta hăng hái hẵn lên. Chàng thấy cần phải làm tròn nhiệm vụ người vệ sĩ như bấy lâu nay với người bạn gái. Chiếc xe rồ máy phóng vọt đi trong tiếng vỗ tay động viên của các bạn bè.

                                                

Quyền dìu Hoàng Yến ngồi trên nệm sopha. Yến ngã mình trên ghế thấy người lâng lâng. Yến hé mắt, ngọn đèn trên trần chói lòa chao đảo.
- Chói mắt quá Mike ơi!
Chiều ý bạn, Quyền tắt ngọn đèn trần, chỉ còn ngọn đèn tường hắt bóng mờ mờ. Yến thấy bóng Quyền chợp chờn như lớn hơn anh chàng Mike rất nhiều. Yến nắm tay Quyền kéo lại gần mình:
- Cho Yến nghỉ chút nha rồi chở Yến về kẻo ba mẹ trông hoài!
Quyền luýnh quýnh gỡ tay bạn ra và chạy vội vào nhà trong pha cho bạn ly nước mát. Quyền cũng khát khô cả cổ và người cứ nóng rừng rực lên. Quyền mang ly nước lên thì Yến đã nằm đó thiếp đi, nửa người buông thõng xuống lơi lả. Chiếc áo dài vàng mềm mại như một vạt nắng chiều lung linh trước mắt. Quyền ngất ngây phải cố kìm chặt đôi chân để khỏi gục xuống cái vạt nắng vàng lung linh ấy. Chàng quì xuống nắm tay bạn lay gọi. Bàn tay bạn nóng ấm mềm nhũn trong tay Quyền. Chàng luồn tay dưới gáy nâng đầu bạn dậy: Đầu bạn ngặt nghẹo nặng trên tay. Quyền đưa ly nước, ghé bên tai bạn thù thì:
- Yến ơi, uống đi!
Đôi môi bạn hé mở và uống từng ngụm nhỏ. Hơi thở ngọt ngào thơm nồng phả sát má Quyền. Tay chàng tỳ trên ngực bạn. Người chàng nóng ran. Tấm ngực Yến phập phồng làm chàng run rẩy. Đặt chiếc ly xuống, chàng vòng tay ôm bạn. Yến hoàn toàn nằm trong vòng tay Quyền. Chàng vùi đầu trên tấm ngực căng tròn và ra sức hít vào cái vị thơm thơm, nồng nồng, ngầy ngậy mà lần đầu tiên trong đời chàng biết. Chàng hít lần lên cổ, lên mặt và như một sức hút kỳ lạ, chàng bập môi vào ngay chính nơi phà ra hương vị thơm tho ngọt ngào ấy. Trong cơn tỉnh tỉnh mơ mơ, Yến thấy cơ thể mình rạo rực. Nàng càng trăn trở khiến chàng càng mê mẩn. Yến cảm thấy như ngợp thở. Nàng thở hổn hển rồi người nàng mềm nhũn ra. Cả đôi trai gái ấy đã rơi vào trạng thái như dại như ngây. Họ không còn biết gì ngoài những phản ứng bản năng. Họ xiết chặt lấy nhau như muốn tan biến vào   nhau.
Họ yêu nhau? Chưa hẵn! Hay nói cho đúng, những tình cảm trai gái buổi đầu đời ấy mới chỉ là những bước đầu chập chững của tình yêu và để đi đến sự trao thân gửi  phận cho nhau còn là cả một chặng đường xa lắc. Một sự gần gũi để bùng lên một nhu cầu thể xác bức xúc bất chợt ấy là nỗi bàng hoàng, hoảng sợ khi họ trở lại trạng thái bình thường. Quyền ngồi đờ đẫn nhìn người bạn gái nằm đấy không hề e ấp. Đầu óc Quyền mung lung, trống rỗng. Tiếng chiếc đồng hồ càng lúc càng dội vang lên và căn phòng như thể rộng ra làm Quyền hoang mang lo sợ. Chàng bật đèn sáng lên. Ánh sáng chói lòa làm nàng choàng tỉnh, toàn thân run lạnh. Nàng vùng dậy. Chiếc áo dài vàng nhàu nát xổ tung trên nền gạch bông xậm màu mận chín. Nàng không tưởng tượng nổi việc gì đã xẩy ra. Nàng sợ run lên. Quyền áp sát nàng. Nàng đẩy anh ta ra như xua đuổi một người xa lạ trơ tráo:
- Anh đi đi!
Nàng chỉnh lại xiêm y, thẫn thờ ngồi xuống chiếc sopha, chống tay, cúi đầu, mệt mỏi. Bỗng nàng nhìn thấy những chấm màu hồng loang lổ trên nệm ghế, mắt nàng hoa lên, những vệt màu hồng chập chờn, tưởng như những cánh phượng vương ở nơi đây. Nàng lấy tay xoa trên mặt nệm để gom vào những cánh phượng tả tơi. Những ánh màu hồng nhòa nhoạt. Nàng đưa bàn tay lên nhìn kỹ rồi thất thần hét lên:
- Máu! Máu ở đâu?!
Và nàng vùng chạy ra phía cửa.  Quyền xô tới giữ lấy nàng. Bằng cả sức lực của tuổi dậy thì, nàng xô Quyền ngã xuống:
- Cút đi! Đồ ác đức!
 Và nàng tông cửa tháo chạy ra đường . Nàng hoảng loạn chạy như điên. Sau một lúc trấn tĩnh, Quyền thấy mình như người có tội rồi chàng cũng chạy vụt theo nàng. Trời khuya. Bóng chiếc áo dài chớp chới lúc nhanh, lúc chậm. Quyền chỉ dám lẽo đẽo theo sau và tới khúc ngoặt về nhà Hoàng Yến, chàng dừng lại nơi bóng khuất một gốc cây nhìn hút theo người bạn gái, trong lòng trào xoáy lên nỗi lo sợ, sự ân hận và cả niềm yêu thương. Hoàng Yến về tới nhà. Ba má đang đứng ở cửa sốt ruột ngóng con. Một sức mạnh nào làm nàng trấn tĩnh. Nàng thẳng người, đi chậm từng bước, tới gần cha mẹ nàng run run:
- Con xin lỗi ba má, con lỡ về khuya!
Nàng cúi đầu đi thẳng vào nhà. Mẹ nàng theo sau con gái vào phòng, bà nói nửa trách, nửa mắng của người vừa trút đi được một mối lo:      
- Vui gì thì vui, con gái phải biết giữ mình! Để ba má quýnh lên từ tối tới giờ!
Hoàng Yến làm vẻ nhăn nhó:
- Thì con đã xin lỗi ba má rồi! Con lỡ dại!
Nàng chột dạ và chạy thẳng vào phòng tắm. Nàng không biết điều gì đã xảy ra với mình, nhưng nó hệ trọng lắm. Nàng lo lắng xòe bàn tay đưa lên gần mắt, một mùi tanh tanh nồng nồng và trên bàn tay có những vệt hồng. Nàng run lên và hoảng sợ khi cảm thây mình đã là người khác trước: Nàng đã thành đàn bà? Không! Có gì đâu! Nàng sối nước ào ào cho mình tỉnh lại. Nàng ra khỏi phòng tắm và bước tới giường. Nàng đi nhè nhẹ, từng bước ngắn, lại những bước thật dài. Nàng cảm thấy có cái gì khang khác, bất thường, khó chịu. Nàng uống vội hết cả ly nước lạnh và lăn vào giường. Nàng ôm choàng lấy chiếc gối dài. Hai chân nàng quặp chặt rồi lại ruỗi ra, rồi lại quặp vào.  Có cái gì lạ lạ. Không, nàng đâu có làm gì?
Mà sao lại có chuyện như thế được?! Nàng ngỡ ngàng khi mở mắt ra thấy mình, thấy Quyền thật lạ lùng. Nàng chưa hề yêu Quyền. Với nàng, đó chỉ là một bạn trai khoẻ mạnh, thích thể thao, rất nghịch ngợm và bạo miệng nhưng trước nàng lúc nào hắn cũng lúng túng và nhút nhát. Hắn sẵn sàng làm tất cả những điều nàng nhờ, thậm chí hắn còn mau đoán được ý của nàng để chiều nàng nữa. Đi đâu hắn cũng kè kè bên nàng. Là một “tay lái” cần mẫn, tài ba, hắn biết lúc nào cần lướt như bay để phô làn tóc dài đen mượt cùng tà áo dài của nàng tung bay theo gió trước những con mặt ngơ ngác và thèm muốn của những chàng trai, cô gái; nhưng hắn cũng biết lúc nào cần đi từ từ lả lướt trước đám đông để mọi người chiêm ngưỡng sắc đẹp của người bạn gái. Nhiều lần nàng đã cười xoa dịu khi anh bạn sừng mặt, dựng tóc, khuỳnh tay lúc có một anh chàng lăng nhăng nào đó làm phật ý nàng. Đám bạn gọi Quyền là chàng vệ sĩ “Mike Tyson” của nữ ca sĩ “Madona Hoàng Yến” chẳng sai. Nàng tin tưởng ở Quyền và với nàng lúc nào hắn cũng là một chàng trai thô kệch, hiền lành như một anh vệ sĩ mà thôi, dù là chưa có hình bóng một chàng trai nào lọt vào  trái tim nàng …
Nàng nhắm mắt lại, những sự việc vừa qua nàng không thể giải thích được từ đâu! Nàng ngồi bật dậy, sờ khắp xung quanh, sờ khắp người mình. Nàng không tin được. Nàng nằm xuống, chợp chờn. Nàng mơ hồ nhớ lại lúc nàng trong trạng thái say say, tỉnh tỉnh một cảm giác tê tê dại dại làm nàng bứt dứt, một sức nặng trên người khiến nàng phải gồng lên chống lại, một cái gì làm nàng đau nhói đê mê. Rồi nàng bừng tỉnh dậy trong ánh sáng chói lòa với hai thân thể trắng nhợt, một màu vàng rực lên trên nền gạch màu huyết dụ. Nàng đã mở lòng cho ai? Những chấm đỏ vương vãi trên nệm ghế chợp chờn như những cánh phượng rơi, rồi nó đọng lại đấy hồng tươi, tím ngắt! Nó là máu! Mà máu ở đâu? Nàng hoảng hốt hét lên “Máu!”
Mẹ nàng từ nhà ngoài nghe tiếng con thét, bà lật đật chạy vào. Hoàng Yến run rẩy ôm chặt chiếc gối trong lòng. Mẹ nàng âu lo nhìn con:
- Có điều chi vậy con ?!
Nàng ngơ ngác nhìn bà và khi nhận ra đó là mẹ, nàng ôm chầm lấy bà:
- Con sợ lắm, má ơi!
Nàng khóc thút thít trên vai bà. Trong vòng tay ôm của mẹ, nàng không thể nói ra cái điều mà nàng vẫn chưa tin là  sự thật. Nàng thù thì với mẹ:
- Con mơ thấy bị tai nạn xe, máu chảy ra lênh láng!
Bà mẹ thương hại nhìn con:
- Thật không con? Mơ thấy máu là điềm chẳng lành đâu! Mẹ lo cho con quá!
Linh cảm của người mẹ làm bà mơ hồ về một tương lai ảm đạm cho con. Hoàng Yến dụi đầu vào vai  mẹ  mà lòng thì nghĩ tới  Quyền: Nàng căm ghét hắnvà từ nay quyết không thèm nhìn mặt hắn.
Không muốn để cha mẹ lo lắng về mình, Hoàng Yến cố tỏ ra tự nhiên như đã không xảy ra một chuyện gì. Nàng chăm chỉ học và không quan hệ với ai. Lời dạy của ba “với người đời phải coi chừng” thật đúng. Nàng đã sơ sẩy, không biết giữ mình. Nàng quyết không chơi với một đứa bạn trai nào nữa. Nàng chỉ quanh quẩn trong nhà, có bạn bè tới gọi, nàng thường đứng trên ban công nói với xuống đường rồi cười chia tay. Nàng thanh minh với mẹ:
- Để dành thì giờ lo chuyện học hành!
Tuy nhiên nàng có những lúc chợt buồn, mắt nàng để đi đâu, vẻ mặt trầm tư, một sự thay đổi nhỏ của con gái cũng khó lòng qua mắt mẹ.

                                                 
                                                          
Chàng Quyền thì cứ ngẩn ngơ. Quyền thấy mình có lỗi với bạn nhưng không biết nói làm sao. Một sợi dây vô hình như cột chàng càng chặt với nàng. Chàng nhớ nàng ngơ ngẩn. Quyền đã mấy lần đánh bạo tới nhà Hoàng Yến song hoặc là bị trả lời đi vắng, hoặc có lần thấy Hoàng Yến đứng trên ban công, mặt lạnh như băng quay ngoắt trở vào. Quyền thiết tha được bày tỏ lòng mình với bạn. Chàng cặm cụi cả đêm viết một trang thư. Chàng quyết tâm trao  thư tới bạn. Quyền chờ lúc cửa nhà nàng  đang mở, chàng đi thẳng vào nhà. Cả nhà nàng đều đã biết Quyền và niềm nở gọi Yến ở trên lầu. Đoán chắc chỉ là Quyền nàng dềnh dàng hồi lâu mới xuống, tay cầm vở học. Yến không nhìn khách và như nói với ai:
- Bạn học giỏi lại có chỗ dựa vững vàng thì lo gì thi cử. Yến phải tự lo thân mình thôi!
Quyền hiểu câu nói là lời trách móc. Chàng lúng túng đi lùi trong khi Hoàng Yến cứ bước thẳng ra phía cửa khác nào như muốn  đuổi chàng đi. Thoáng thấy không có ai chú ý, chàng dúi vội phong thư vào tay nàng rồi bước nhanh ra. Hoàng Yến bước theo chàng và kín đáo xé phong thư cố ý cho chàng nhìn thấy trước khi kẹp nó vào cuốn tập trong tay. Quyền tái mặt, đứng ngây người. Nàng quay ngoắt vào nhà, không ngoái lại. Quyền ngơ ngẩn nhìn theo bóng nàng rồi nhảy phóc lên xe, rồ ga phóng như bay. Mấy người đi đường hớt hải giạt qua bên, nhìn theo kẻ vọt xe liều mạng kèm theo lời chửi độc.
Hoàng Yến trở về phòng, ngồi bên bàn học. Đầu óc nàng miên man, hàng chữ mờ nhòa nhảy múa gần xa trước mắt. Chiếc phong bì thư xé làm tư cồm cộm lên trong cuốn tập. Nàng tò mò chắp lại tờ thư rách để xem hắn nói gì. Lá thư ngắn ngủi:
Hoàng Yến ơi! Quyền thật có lỗi khi đã lỡ xúc phạm tới bạn! Quyền xin bạn tha thứ cho mình. Quyền cảm thấy không thể nào xa Yến được. Quyền rất thương Hoàng Yến. Đời Quyền thiếu Yến không hiểu sẽ ra sao?! Quyền  phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm, Yến cứ nói đi, Quyền chấp nhận! Cho Quyền được hôn Yến thật nhiều”.
Nàng gục đầu xuống bàn khóc rưng rức. Hắn đã xúc phạm đến nàng?! Hắn đã làm gì? Không! Không! Nàng không tin! “Đồ man rợ!”… Nàng nằm sấp trên giường vùi đầu trong đống gối chăn. Mẹ nàng nhẹ nhàng bước tới bên, thấy những mảnh giấy rách vụn trong tay con gái, bà lắc đầu buồn rầu, lo ngại bước ra. 
Sáng hôm sau, ba kêu Yến tới, khuyên nhủ ôn tồn:
- Con sắp phải qua hai kỳ thi lớn. Đừng ỷ mình học khá. Phải tập trung tất cả vào chuyện học. Chuyện tình cảm tạm gác lại. Tương lai con còn dài. Tất cả là tự nơi con!
 Nàng ngoan ngoãn trả lời cha:
- Vâng, con biết! Tất cả là tự nơi con. Ba má cứ yên tâm đi!
Và nàng đã chứng minh được với ba má về sự chuyên cần của mình. Nàng dấu kín đi những nỗi buồn. Có lúc nàng thật sự quên đi, coi như đã chẳng có sự gì xảy ra.
Quyền lại tới nhà Hoàng Yến vài lần nữa nhưng cả nhà phụ họa với nàng để tránh gặp Quyền. Mối tình si đầu đời của chàng thanh niên mười tám tưởng như đã ôm gọn trong lòng, giờ đây cảm như bị ruồng rẫy, thế là “mộng vàng tan vỡ!”. Quyền ảo não âu sầu, chẳng thiết học hành gì nữa. Suốt ngày chàng đóng chặt cửa không muốn tiếp xúc với ai, nói là để học thi. Nhưng làm sao học được! Chàng đốt thuốc liên tục, môi khô lại, lồng ngực như lửa đốt, mắt quầng sâu. Chàng bật ra những câu thơ thất tình bế tắc :
           Nếu bóng em tôi đã khuất mất rồi
Thì trái đất tan tành còn chi nữa
Thì vũ trụ sẽ tan ra từng mảnh
Và loài người chẳng có một màu xanh
Một bông hoa, một chiếc lá trên cành
Đời bơ vơ còn lại một mình anh
Em độc ác và man dại quá !…
Cha Quyền là viên chức vào loại hàng đầu của tỉnh. Ông lu bu công chuyện, ít khi có mặt ở nhà. Chuyện con cái ông giao cho vợ. Mẹ Quyền hiền lành chân chất. Bà quanh quẩn lo việc trông nhà và nội trợ . Với chồng bà chỉ biết phục tùng. Bà như con gà mắn đẻ. Lấy chồng bà đẻ liên hồi, đến đứa thứ tư thì ông bảo bà:
- Thắng lại, đẻ thế đủ rồi, đẻ nữa người ta bảo mình không gương mẫu!
Bà ngập ngừng:
- Chuyện đó tùy ông!
Ông nhờ y tế cơ quan đưa bà đi kế hoạch. Bà thù thì với cô y tá:
- Tôi chỉ lo ổng vướng!
Trong ý nghĩ của bà, đeo cái vòng nó sẽ lòng thòng khó chịu làm sao … Hai trai, hai gái là ông thỏa mãn. Quyền là thằng lớn. Nó giống  ông như cùng đúc một khuôn. Giờ nó còn cao lớn hơn cha. Với các con, bà chỉ biết chăm bẵm như người tưới tắm cho cây. Chuyện học hành, bạn bè của nó bà làm sao hiểu nổi. Thấy con ít nói, trầm tư, người rộc rạc đi, bà nghĩ nó vất vả vì học hành thi cử. Bà than vãn với chồng. Trước giờ đi làm ông ghé vào động viên con:   
- Có nhiều con đường để đi đến một mục tiêu. Như ba thời nhỏ có học mấy đâu. Rồi vừa học vừa làm vẫn có bằng đại học,  đâu chịu thua ai. Làm gì thì làm, sức khoẻ là số “dzách” con ạ!
Nói rồi, ông xách catáp ra xe. Quyền lúc nào cũng thấy chán chường, đầu óc trống rỗng, vừa thương vừa nhớ bâng khuâng. Chàng không hiểu mình giận ai – giận mình? hay giận nàng? Chàng chẳng thiết tha một điều gì. Học thì không vô. Ăn thì chán ngắt. Cuộc đời thật tẻ nhạt, cô đơn. Chàng hao mòn cả tâm lẫn lực.
Cho đến ngày thi tốt nghiệp, bạn bè phải tới chở Quyền đi. Vào trường, chàng vơ vẩn đi tìm Hoàng Yến. Dường như nàng cố lánh mặt chàng. Rõ ràng vừa thấy nàng đứng đó mà khi tới nơi nàng đã lẻn đi đâu! Buổi thi đầu tiên chàng ngao ngán. Bài Sử ký chàng không nhớ rõ mình đã viết những gì. Buổi chiều tìm cách bằng được tiếp cận với nàng. Hoàng Yến không thể tránh chàng nhưng nàng làm ngơ. Trong phút giây giáp mặt, chàng bật lên lời oán trách:
- Sao Hoàng Yến nhẫn tâm vậy?!
Nàng đỏ mặt nhìn chàng soi mói:
- Chẳng lẽ tôi phải yêu thương kẻ đối xử độc ác với mình?!
Nàng giận dữ đi thẳng vào phòng thi. Quyền run người lên, chàng cảm thấy đất dưới chân mình đang lún xuống. Nàng đã cự tuyệt chàng! Lâu nay chàng cứ nghĩ rằng sự gần gũi bất thần ấy sẽ là cái cầu để chàng đi thẳng vào trái tim nàng. Rồi nàng sẽ phải dành cho chàng sự nồng thắm của tình yêu. Bây giờ hy vọng chẳng còn gì!
Vào giờ thi môn Hoá, chàng không sao nhớ nổi các định luật, vị trí các nguyên tố trong bảng tuần hoàn, các trị số hoá trị cứ đảo mòng mòng khiến chàng không tài nào cân bằng nổi những phương trình hoá học. Chàng vừa lo, vừa giận, vừa buồn. Mặt chàng lúc thì tái mét, lúc lại đỏ rần lên. Chàng thấy người nôn nao, mắt hoa lên và mọi vật quay cuồng. Chàng gục xuống bàn.
Cha Quyền lật đật chạy vào thăm con. Cơn choáng mệt của chàng trai trẻ chỉ như gió thoảng qua. Nhưng một kỳ thi đã lỡ. Lòng chàng buồn dấm dứt. Buồn vì các bạn đã bỏ qua mình. Buồn vì mối tình tuyệt vọng. Buồn vì sự lỡ lầm của mình gây điều ngang trái. Buồn vì nàng cố chấp chẳng rộng lòng. Những tiếng xì xầm của đám bạn bè thân quen râm rỉ đến tai mẹ Quyền bà mới biết rằng con trai bà đang ốm tương tư. Chẳng hiểu đầu đuôi ất giáp, tự dưng bà ác cảm với người con gái ấy:
- Đã đẹp bằng ai mà làm khổ người ta !
Bà tự ái vì gia thế của mình: “ Chỉ cần bà ới lên một tiếng, thiếu gì, toàn những người danh giá, chỉ sợ con bà nó kén!”. Bà thương con trai bà: “ Thằng bé phổng phao vậy mà bây giờ hốc hác!”. Bà lo lắng kể với chồng. Ông lại trút được nỗi lo:
- Tưởng nó là bệnh nan y thì sợ, chớ cái chuyện yêu đương nhăng nhít rồi sẽ mau qua!
Ông chẳng tin vào những mối tình si vớ vẩn. Ông bà thành vợ thành chồng đâu có cần gì những cú “sét ái tình”, những cơn mộng mị, những lời than mây khóc gió vẩn vơ. Ông  nghĩ trời sinh ra con trai, con gái, đàn ông, đàn bà cũng khác chi như ngày với đêm, như âm với dương, như trống với mái, tự nhiên nó phải hòa hợp với nhau thôi. Ngày ấy ông theo các bác, các chú, các anh vào chiến khu mãi trong bưng. Ở nhà hai gia đình nhắm nhó gật đầu, hai ông già cụng ly cái “cụp”, thế là xong. Ông được gọi về cho hai đứa giáp mặt nhau mà chẳng dám nhìn thẳng vào nhau. Nói chuyện thì biết chuyện gì mà nói. Câu tỏ tình lịch sử của ông là: “Về nhà nghe chuyện cô tôi thấy cũng ưng!”. Sau này bà vẫn nhắc lại vừa yêu vừa trách: “Bộ biết người ta có ưng mình không mà nói giọng cha!”. Đêm tân hôn bà sợ run lên trước một người đàn ông trần trụi áp sát bà. Bà lùi dần, lùi dần tới kịch tấm ván tường. Bàn tay hộ pháp của người đàn ông sấn sổ lục soát khắp người bà làm bà mềm nhũn người ra và rên rỉ vì sợ sệt và đau đớn. Với ông chuyện tình yêu chốt lại chỉ có vậy thôi. Bây giờ ảnh hưởng sách báo, phim ảnh Tây, Tàu nên bọn trẻ mới bày đặt ra những chuyện li kỳ. Ông nói:     
- Bà khỏi lo, tôi có cách!
Và cái cách của ông là gởi cậu con trai lên thành phố lớn. Cũng là một công đôi việc. Trước mắt là cho nó xa nhau, dần dà rồi sẽ quên đi . Ở trên ấy thiếu gì trò vui, con cái bạn bè ông trai gái cả đàn. Sau nữa là ông tìm thầy giỏi dạy kèm cho nó thi lọt kỳ hai để còn kịp ghi danh vào các trường Đại học. Ông cho đó là thượng sách.  
Lần thi tốt nghiệp Hoàng Yến đã vượt qua. Niềm vui ấy là món quà vô giá để cha mẹ nàng rũ đi những mối âu lo. Ông nhắc khéo:
- Bà cứ lo xa!
Bà không nói nhưng tin rằng sự lo xa của người mẹ với con gái bao giờ cũng là cần thiết. Hoàng Yến gần như quên đi những day dứt, dày vò và nàng nghĩ rằng cái vết thương đó chẳng đáng là bao, nó đã dễ dàng thành sẹo. Bạn bè nói nhỏ cho nàng nghe về chuyện của Quyền, nàng cũng hơi ái ngại nhưng nàng không cho rằng mình có lỗi. Nàng đã cùng trong đám bạn 12B đông đúc kéo nhau tới thăm Quyền, nhưng chàng đã được đưa lên thành phố! Nàng thanh minh với bạn:
- Lúc nào mình cũng coi Quyền như người bạn tốt. Lỗi đó chẳng phải tại mình!
 Đôi lúc nàng cũng tự hỏi xem lời trách móc ấy có quá nặng nề không? Nhưng nàng không dám nghĩ ngược lại những chuyện xa hơn nữa.

                                                 

Hoàng Yến như trút đi được gánh nặng lo âu. Nàng phơi phới chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Nàng quyết tâm nối nghiệp của cha. Cha nàng tin ở khả năng con gái. Niềm vui tràn ngập ngôi nhà.
Nhưng sự cố gắng của nàng chẳng được bao lâu. Nàng thấy người mệt mỏi. Nàng cầm quyển sách trên tay mà đầu óc để đi đâu. Nàng cảm thấy mình nó cứ lửng lơ, mệt thì không rõ mà khoẻ thì cũng không hẳn vậy. Mẹ ép nàng ăn cho có sức nhưng cũng chỉ được ngày một ngày hai rồi lại chán. Miệng lạt ngắt chẳng buồn ăn nhưng trong bụng lại xót xa cồn cào thôi thúc nên miệng lại nhai vớ nhai vẩn. Lúc nào nàng cũng thấy mình uể oải. Nhìn vào sách ráng lắm đọc được một trang rồi mắt cứng đờ ra, các con chữ như có chân nhẩy múa, mắt díp lại, nàng gục đầu trên bàn thiếp đi. Mẹ nàng nghĩ con gái lo và học nhiều quá nên suy nhược. Bà mách với ông. Cha nàng ân cần khuyên nhủ: “- Ba tin con đậu vào Đại học thôi. Thứ nhất là sức học của con khá và đều đặn. Thứ hai là nghề dạy Ngữ văn cũng không phải nhiều người ưa thích. Thi để đỗ cao thì khó chớ thi để đạt yêu cầu thì con khỏi lo quá làm gì!”. Để động viên con, ông dành những thời gian hai cha con rủ nhau đi bách bộ. Vừa đi ông vừa nói chuyện vui, vừa khéo léo hệ thống kiến thức về Văn học, Sử cho con. Có lúc ông cùng con vào tiệm, kêu những  món ăn bổ dưỡng. Nàng cứ đẩy đĩa chén qua cha mặc dù ông cố gắng ép nàng:
- Con cảm giác như khó hấp thu. Nhìn đồ ăn đã ngán. Ráng ăn vào là chịu không nổi.
Ông lại mua về cho con đủ loại thuốc bổ, thuốc tiêu. Uống thuốc nàng cũng ngán như ăn vậy.
Ngày thi Đại học, ông giáo Minh cùng đưa con gái lên thành phố. Hàng ngày ông đưa con đến trường thi và ông đứng đợi ở ngoài. Ông không lo về sự học của con. Ông cần phải đi để trông nom và động viên con gái. Sang buổi thi thứ hai, mới viết xong đề thi thì nàng cảm thấy gan ruột cồn cào từng cơn như có ai nhào bóp, các chất dịch từ bao tử ứa trào ra miệng. Không kịp xin phép giám thị, nàng chạy vội ra hành lang vừa ngồi xuống thì đã oẹ ra. Nàng cố gắng trở về bàn. Giám thị thấy nàng nhợt nhạt, ái ngại khuyên:
- Em cứ bình tĩnh! Sáng giờ đã ăn gì chưa ?
Nàng mệt mỏi lắc đầu nhưng vẫn lúi húi trên trang giấy. Rồi nàng cảm thấy chân tay bủn rủn, người lạnh toát, mắt tối sầm và nàng lả đi. Các giám thị phải vất vả đưa nàng xuống Phòng y tế của trường. Nàng tỉnh lại, nhờ người ra cổng gọi cha. Thấy con xanh lướt, mắt lệ chứa chan, ông xót xa vỗ về:
- Không sao đâu con. Cứ nghỉ yên cho khoẻ!
Nàng phải bỏ dở cuộc thi!
Ông giáo Minh đưa con gái đi khám bệnh. Chờ gần hết nửa ngày được Bác sĩ hỏi vài câu, ghi lời chẩn đoán: “Suy nhược cơ thể!”. Ông thấy cũng hợp lý thôi. Thuốc mua về nàng không thiết uống. Mẹ nàng lo âu thấy con gái ngày một hao mòn. Bà cảm giác như cổ nó dài ra, lờ mờ nổi lên nét gân xanh nẩy nẩy theo nhịp đập của tim. Lúc con nằm ngủ, nhìn làn da nó xanh lướt và gò ngực nhô nổi cao hơn, bà chột dạ. Lựa lúc vắng vẻ, bà hỏi con về chuyện kinh kỳ. Nàng quả quyết với mẹ chuyện ấy đều đặn, bình thường. Bà thổ lộ với ông nỗi lo của mình. Ông thấy khó tin. Ông hiểu con gái của ông. Những mối quan hệ của nó với bạn bè thật đúng đắn. Con ông không đàn đúm đua đòi. Nó sống chuẩn mực của một đưa con ngoan, trò giỏi. Ông không nghĩ tới chỉ một cuộc vui tai nghiệt đã biến thể được con ông.  Ông căn dặn bà cần thận trọng, đừng nói điều chi xúc phạm đến con trong lúc nó đang buồn về chuyện thi cử, dễ nảy sinh diễn biến tâm lý khó lường. Biết mẹ chú ý tới một điều đặc biệt, Hoàng Yến ráng biểu lộ vẻ vui tươi để mẹ yên lòng. Cái chuyện ấy nàng coi như đã qua rồi. Nàng không thể hình dung nổi hậu quả của phút giây xuất thần nghiệt ngã ấy. Nàng tự thấy mình trong sáng. Với nàng, chỉ có là vợ chồng “chuyện đó” mới xảy ra thôi. Nhưng nàng cũng phấp phỏng lo âu nghĩ đến cái chu kỳ khó chịu của ngườii con gái. Nàng nhớ không rõ, dường như nó đã qua kỳ rồi, nàng không để ý. Mẹ nàng theo dõi sát sao làm nàng thấy bực mình. Tới lúc mẹ nàng căn vặn tỷ mỷ thì nàng cũng cứ thành thực nói rằng “hình như có chậm”!. Nhưng nàng có lý để giải thích cho mẹ yên lòng:
- Trong sách người ta chẳng nói những lúc yếu đau, chuyện đó có thể thất thường. Mẹ không thấy bác sĩ chẩn đoán là con bị “Suy nhược cơ thể” hay sao?
 Bà bán tín, bán nghi. Con bà bịnh thật, vả nó rất ngoan. Nhưng là người mẹ bà biết làm thân con gái khôn ba năm lỡ chỉ dại có một giờ, một phút thôi là hết! Bà nấn ná ngày qua ngày. Một ngày dài dặc để chờ đợi lời báo “có” cái hiện tượng mà người phụ nữ nào trên thế gian này cũng cảm thấy như mang nợ của kiếp người. Bà nhớ lại ngày còn niên thiếu, bà cũng từng ước ao được hóa kiếp thành đấng nam nhi chỉ là để thoát khỏi cái tai ách trời gồng ấy mà thôi! Tới ngày bà thấy cần phải phá tan cái nỗi ám ảnh u ám cho bà, bà dỗ dành con gái đi nhờ bác sĩ. Hoàng Yến tái mặt nhưng nàng cũng muốn để cho mẹ rõ ra, vậy mà trong lòng nàng thấy run run, lo sợ.
Người khám bệnh ngồi chen chúc. Ông bác sĩ không cần nhìn, người bệnh đã được hỏi câu gọn lỏn:
- Bệnh gì?
Nàng chẳng biết khai sao, chỉ nói lí nhí là:
- Con mệt!”
Mẹ nàng líu ríu đỡ lời con:
- Cháu nó chậm kinh!
Ông bác sĩ hỏi thản nhiên:
- Có quan hệ gì không?
Mẹ nàng giật mình cảm thấy như vừa bị một cái tát rất đau. Nàng thấy như có gáo nước dội lên người lạnh toát. Cũng chẳng cần có sự trả lời, ông bác sĩ biết ngay công việc cần làm:
- Đi siêu âm bụng!
 Ông ký nguyệch trên tờ phiếu chuyển sang cô y tá, mắt nhìn qua người bệnh khác đang chờ, tay chỉ vào chiếc ghế mà Hoàng Yến chưa kịp đứng lên. Ngươi bệnh còn loay hoay về sự chuyển dịch vội vàng đã lại nghe câu hỏi: “Bệnh gì?” như được phát ra từ một chiếc máy ghi âm.
Hoàng Yến nằm duỗi thẳng hai chân trên cái giường trắng toát, nhìn lên lố nhố những người. Ông bác sĩ nói như ra lệnh :
- Kéo quần xuống!
- Giơ tay lên đầu!
 Nàng lúng túng, hai tay xớ rớ trên cái lưng quần thì đã có ai kéo quần nàng thấp xuống. Lần đầu tiên của đời người con gái, nàng nằm tơ hơ trước đám đông người như vậy. Nàng e ấp lần tay kéo cái lưng quần lên. Ông bác sĩ nói bô bô như nẹt:
- Vô đây rồi còn mắc cỡ chi?!
Cái quần còn bị kéo xuống thấp hơn. Nàng nhắm nghiền mắt lại. Nàng thấy bụng mình lành lạnh và nhơm nhớp. Ông bác sĩ ấn cục đầu dò rà khắp bụng nàng, miệng  ông nói gì với cô y tá ngồi bên. Nàng lõm bõm nghe câu được câu chăng:
- Tử cung ngả sau… Phôi thai…
Nàng chẳng hiểu gì… Nàng chưa kịp lau sạch những chất keo siêu âm nhầy nhớp đã có  người khác leo lên giường, lại nằm duỗi thẳng hai chân, lại nghe mệnh lệnh: “Kéo quần xuống! Giơ tay lên đầu!”... Lại cái bụng trắng hếu lộ ra…
Mẹ nàng hồi hộp ngồi chờ. Thấy con gái bước ra, tim bà muốn ngừng đập. Bà run giọng hỏi con:
- Sao?
Hoàng Yến lắc đầu. Hai mẹ con ngồi chờ trả lời kết quả mà như ngồi trên mây, người cứ lơ lửng, chao đảo, chẳng ai nói được một lời nào. Khi cô y tá trao tờ kết luận siêu âm, bà cầm vội và kéo con ra. Chữ bác sĩ viết người trần làm sao đọc được. Tay bà cầm tờ giấy mà lòng bồi hồi đứng lớ ngớ ở hành lang. Gặp một cô y tá đi qua, bà nắm tay cô lại nói như năn nỉ:
- Cô làm ơn đọc dùm xem cháu nó có làm sao?!
Hoàng Yến lùi xa ra một chút mà chăm chú lắng nghe. Cô y tá đứng chân trước chân sau, vừa đoán vừa đọc rõ từng câu:
- Gan, lách bình thường! Tử cung ngả sau! Túi phôi 20 nhân 22 milimét! Tim thai dương tính! Kết luận: Thai khoảng 10 tuần!
 Đọc xong cô y tá ấn tờ giấy siêu âm vào tay bà rồi đi vội. Mắt bà tối xầm, chân tay bà bủn rủn. Bà kịp ngối thụp xuống. Hoàng Yến không dám nhìn mẹ, cô quay ngoắt đi như chạy. Một người đi qua đỡ bà đứng dậy hỏi:
- Bà làm sao?
Bà lắc đầu cảm ơn và nói thều thào:
- Tự nhiên tôi chóng mặt!
Bà đi thiểu não như người mất hồn… Ra tới cổng thì con bà đang cắm đầu chạy mãi xa xa. Bà kêu xích lô đuổi theo con gái. Bà đau đớn gọi con lên xe. Hoàng Yến dường như không nghe tiếng gọi thất thanh của mẹ. Bà không dám bỏ con. Bà cũng không đủ sức xuống xe chạy cùng với nó. Bà đành bảo anh xe đi chầm chậm, kè con gái cùng về.
Ông giáo Minh ở nhà thấp thỏm cứ ra ra vào vào ngóng vợ con về. Vừa thấy con gái, ông định lên tiếng thì Hoàng Yến đã chạy tọt vào nhà và như bay lên gác. Vợ ông vừa bước tới cửa đã quỵ xuông. Ông lật đật dìu bà vào nhà. Bà nằm gục trên giường rền rĩ:     
- Khốn khổ thân tôi! Con hay là nợ?!
Ông cầm tờ giấy siêu âm bà để rớt ra giường, ông giương kính đọc như đánh vần từng chữ… Tờ giấy trong tay ông lại rơi xuống đất. Ông ngồi ngây người như tượng đá, không cảm xúc, không hiểu cái gì đã rớt xuống đầu ông… Các em Yến đi học về thấy cảnh nhà rầu rĩ tang thương biết là có việc gì hệ trọng, mỗi đưa len lét nhìn cha, nhìn mẹ rồi lên nhà nhìn chị, không dám hỏi câu nào.
Nhà ông âm thầm, lạnh lẽo. Nét mặt mỗi người ảm đạm bởi trong lòng đầy những đau khổ dầy vò. Ông là thầy giáo nhưng chưa bao giờ ông nghĩ tới cái tình huống này nó ập tới nhà ông. Ông chới với, bàng hoàng, thơ thẩn không biết xử trí làm sao. Bà thì rũ rượi, vật vờ. Hoàng Yến đóng chặt cửa phòng không ăn, không muốn tiếp xúc với ai. Mấy đứa nhỏ quýnh lên không biết làm gì.
Vài ba hôm sau ông bà mới hoàn hồn ngồi bàn bạc với nhau:
- Bà cứ hỏi nó cặn kẽ đi, rồi tính!
Tính làm sao thì ông chưa biết. Bà xót xa thấy con gái nhợt nhạt, bơ phờ. Đến nước này thì phải cắn răng mà chịu, chớ để con nhỏ nó liều. Bà trấn tĩnh lại để an ủi động viên con:
- Thôi! Chuyện đã lỡ rồi! Sự thể làm sao con kể má nghe?!
Nàng ôm chầm lấy mẹ mà khóc tức tưởi:
- Khốn khổ con lắm! Má ơi!
Nhưng bà hỏi sao nàng cũng lắc đầu.
- Con yêu ai?
- Hay là trong hoàn cảnh nào con lỡ dại với ai?
Nàng biết trả lời sao?! Thực ra nàng đã yêu ai? Và nàng đã làm gì? Mẹ nàng rầu rĩ nghĩ rằng con gái đã thành lỳ.
- Con không thương má, thương ba, làm sao ba má sống được?!
Nàng nức nở :
- Má ơi! Cho con chết đi chớ con đâu có làm gì!
Bà giận dỗi chỉ vào bụng con:
- Thế cái gì nó ở đây?!
Nàng chỉ biết van vỉ mẹ:
- Tội nghiệp con lắm má ơi!
Nàng khóc đến không còn nước mắt.
Phải mất cả tuần mẹ con tỉ tê nàng mới kể lại cái buổi chia tay đầy lưu luyến và đầm ấm mà tai hoạ ấy.

                                                
                                                          
Sự thể này ngoài đời thiếu gì, ông bà nghe đã chán tai. Nhưng ông bà nghĩ đó là chuyện của người ta, nếu không là đồ hư hỏng thì cũng bởi nhà bạc phước. Ông bà ăn ở nhân đức, con cái ngoan ngoãn, chẳng ai điên mang nó vận vào mình. Bỗng đâu chuyện tầy trời ụp xuống, ông bà gan ruột rối bời mà không dám hé răng than thở hỏi han ai. Ông bà như người vụng dại chịu đòn, vừa đau đớn, vừa oan trái mà biết có ai thương! Ông hỏi bà. Bà hỏi ông.Thôi thì đành bấm bụng đánh tiếng với bên kia xem nó thương nhau thì gả quách cho rồi. Ông thăm dò mới biết Quyền đã lên học trên thành phố. Chẳng lẽ đến nhà người ta lạy lục. Biết người ta quyền thế, ông bà càng bối rối. Cuối cùng bà đành ngậm đắng nuốt cay tới nhà Quyền. Người mẹ thường hiền từ, thậm chí mềm yếu với con. Nhưng một khi cần bảo vệ con họ mạnh mẽ và quyết liệt hơn cả người cha. Chỉ có mẹ Quyền ở nhà, bà Giáo thấy vững dạ hơn.
- Tôi là mẹ cháu Hoàng Yến bạn với cháu Quyền nhà bà!
Bà ta cười cởi mở:
- A! Con bé Hoàng Yến hay mặc áo màu vàng, nước da nó trắng, con bé xinh xinh, tôi nhớ ra rồi!
Và bà chợt nhớ lại cái dạo con bà bơ phờ khốn khổ đến nỗi phải bỏ lỡ kỳ thi. Nghe nói nó ốm tương tư vì con bé đó. Nét mặt bà trở nên nghiêm nghị và bà cảm thấy có cái gì cứ trào lên cổ làm bà nghèn nghẹn. Bà nói vẻ làm cao:       
- Thằng Quyền nhà tôi giờ nó học Đại học ở trên thành phố. Ba nó mua cho căn nhà ở ngay trên đó. Chỉ có Tết và hè cháu mới về chơi ít ngày thôi!
Bà Giáo không biết vào chuyện thế nào. Bà cảm thấy mặt mình nó tê tê dại dại. Cuối cùng bà mạnh  dạn:
- Bà chị ạ, cháu Quyền nhà bà với cháu Yến nhà tôi… hai đứa… chơi thân với nhau…
Mẹ Quyền ngồi ngay ngắn lại, mắt nhìn đi đâu, cổ bà cứ nuốt vào như muốn cho trôi xuống một cái gì vương vướng. Bà Giáo thấp giọng cố nói cho hết ý:
- Bây giờ con gái tôi nó… lỡ mang… thai!
Mẹ Quyền giật mình quay nhìn bà Giáo. Bà thở ra một cái thật dài, trong đầu bà loé lên một cái gì mãn nguyện… Bà nói chậm rãi, rõ ràng vừa như trách móc, vừa như chối từ:
- Mà lâu lắm rồi cháu Yến nhà bà đâu có còn chơi với thằng Quyền nhà tôi nữa?! 
Bà Giáo đành phải thanh minh:
- Chồng tôi là ông giáo Minh dạy lớp cháu Quyền. Vì cháu nó lỡ dại nên nó giận thằng Quyền. Và cháu Quyền nó cũng sợ nhà tôi! Nào ngờ đời con gái chỉ lỡ có phút giây mà hại cả đời người!
Bà nói mà hai hàng nước mắt cứ chảy ròng ròng. Cũng là người mẹ và cùng là phận gái, hai người đàn bà dễ thông cảm với nhau. Một cái gì kia loé lên trong đầu bà chốc lát đã không thành ngọn lửa bốc cao. Vả bà cũng nghe tiếng thầy giáo Minh qua những đứa bạn con bà, chúng rất kính trọng và quí mến thầy Minh. Bà mủi lòng an ủi bà giáo:
- Thôi, bà chị cứ về đi, để thư thư tôi hỏi ý ông Tư nhà tôi, rồi ổng hỏi lại thằng Quyền cho rõ!
Trên đường về, bà Giáo đi mà cảm thấy như đất không chân. Bà nhớ ngày mới sanh nó ra:“ Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng!”. Biết bao nhiêu niềm vui và hy vọng. Con bà  càng lớn càng ngoan và ngày một xinh hơn. Ông bà biết bao tự hào về nó. Mấy năm nay nó trổ mã trông cứ phây phây. Nó đã ngoan lại học giỏi, hát hay, nổi trội cả ở trường ở phố. Những lúc vui bạn bè, nhiều người nói nửa thật nửa chơi xin kết sui gia. Lòng bà phơi phới hân hoan muốn chảy nước mắt nghĩ đến một ngày không xa con gái bà rực rỡ tươi đẹp như hoa trong bộ đồ cưới nép bên cha mẹ vào ngày lễ vu qui. Bây giờ thì tan nát đời con mà mẹ cha thì nhục nhã.
Cha Quyền đi làm về, nghe vợ kể lại chuyện vừa qua, ông cười khẩy:
- Tưởng cao giá lắm mà giờ phải đi rao bán!
Ông thấy dâng lên cái niềm tự hào, kiêu hãnh của thằng đàn ông – trong đó có ông và có cả con ông. Vợ ông dấm dứt:
- Con nhà người ta đàng hoàng, có giáo dục… Mà con bé cũng xinh. Ai biết đâu được chuyện trai với gái!
Ông trách bà:
- Bà dễ tin người. Thời nay chúng nó yêu đương hiện đại tốc độ lắm, không phải như thời tôi với bà, nắm tay một cái thì giật lại! Mới đụng tới đã xô người ta ra muốn té!
- Ông cười  nhìn bà, dường như ông nhớ lại cái thời xuân trẻ của hai người. Bà nhìn ông trìu mến. Ông giảng giải tiếp cho bà:
- Con gái bây giờ dạn lắm, nó thích là nó bẻ giò liền, bất chấp!
Bà hỏi ông:
- Vậy giờ tính làm sao?
Ông gật gù, chẳng cần suy nghĩ, coi đó như chuyện nhỏ:
- Phải xem xét cho kỹ đã kẻo không là thằng ăn ốc mà con mình đổ vỏ! Tôi với bà không dưng lại ruớc về một giọt máu hoang!
Bà nghe mà giật mình. Ông đi đi lại lại nói thao thao như đang phân tích tình hình cho thuộc cấp:
- Thằng Quyền nó còn trẻ, tương lai nó còn dài. Tôi còn muốn cho nó đi du học. Con gái thì thiếu gì. Rước dâu về cái bụng chang bang ba ngày đã đẻ, người ta cười cho thúi mặt!
Bà phân vân:
- Tôi chỉ sợ lỡ đúng là nó với con mình… thì tội nghiệp người ta!
Ông gạt đi:
- Nhà có con gái thì phải biết giữ gìn, cứ thả xổng nó ra như gà thì nó đi lang chạ còn trách chi ai! – Ông tặc lưỡi và cười:… Cũng may thời bây giờ khoa học tân tiến, khối đứa bị mà chỉ “đánh rột” một cái là xong!
Bà rụt đầu le lưỡi trách ông:
- Ông đừng nghĩ độc! Coi chừng nghiệp báo cho con ông đó!
Ông đỏ mặt lên mắng vợ:
- Bà này hay thiệt! Cái miệng bà mấp máy mà cái đầu bà chẳng biết đang nói điều chi!
Quyền lên thành phố lớn. Gia đình Quyền có dư điều kiện chu cấp cho Quyền học hành cũng như sinh hoạt. Mối tình của chàng dẫu sao mới chỉ đơn phương và sự gần gũi phút giây ấy chỉ là đột biến trong một tình cảnh trớ trêu. Quyền cảm thấy mình đã bị Hoàng Yến bỏ rơi để đến nỗi phải thua kém bạn bè, nên chàng tự ái và sự nhớ nhung cũng nhạt dần đi. Lời cha khuyên nhủ: “Thằng con trai thất tình hèn lắm!” làm chàng mạnh dạn dần lên. Vốn học khá, nay có thầy giỏi dạy kèm nên thi lại kỳ hai chàng đã qua được dễ dàng. Không kịp thi vào trường Đại học Quốc gia, chàng ghi danh theo học hai ngành của hệ Trường đại học dân lập. Cha chàng hài lòng bảo: “Học ở trường nào chẳng là học. Chỉ khác nhau có chuyện phải đóng tiền. Như ba học hệ tại chức từ xa mà Đại học nào đã qua mặt được?! Cái chính là có tấm bằng rồi liệu có nơi nào người ta chịu nhận cho không!”
Chuyện học hành Quyền đã lu bu. Những thú vui ở thành phố này đâu có thiếu gì. Quyền mau chóng nhận ra cái thành phố nơi mình sinh ra là nhỏ bé và đơn điệu. Chàng có những người bạn mới và những niềm vui mới. Mối tình thời hoa phượng tưởng đã phôi     pha.
Ông Tư lên thành phố họp ghé thăm Quyền. Ông hỏi con đột ngột:
- Này, cái chuyện mày với con ông giáo Minh làm sao?
Chàng giật mình bỗng dưng gợi lại chuyện xưa. Chàng biết cha chàng vất vả buồn phiền vì cái chuyện không đâu ấy. Nhắc tới thầy giáo Minh lòng chàng gợn lên một cảm giác vừa buồn vừa sợ: một sợi tơ vương chưa dứt, một tội lỗi lớn với người thầy đáng kính. Chàng muốn quên đi nên trả lời gọn lỏn:
- Coi như không có chuyện gì!
Cha chàng bùng lên một nỗi bất bình:
- Vậy mà người ta đang đổ riệt là mày ở với nó có bầu đấy!
Chàng tái mặt đi. Người chàng run lên. Chàng lo sợ hỏi:
- Chuyện lớn đến thế kia ba?!
Ông tưởng con mình giận. Ông tức điên lên, nói liền một mạch:
- Nó thương yêu gì mày mà nó đã để mày điêu đứng vậy hả con?! Cái giống con gái cứ thấy trai là sáp vô mà rước về thì khốn! Mình làm thân trâu bò cho nó làm ngựa rong chơi rồi mang về cả một bầy con cho mình hầu hạ! Con cứ yên chí học đi. Chuyện vợ con thư thả tính sau, phải chọn nơi chọn chốn đàng hoàng!
Rồi ông nói qua chuyện khác. Coi như ông đã dứt điểm xong một chuyện. Lòng ông nhẹ nhõm.
Thật tình Quyền cũng không hiểu chuyện ấy ra sao, chàng không thể nghĩ rằng cái sự mang thai nó lại dễ dàng, giản đơn đến thế. Mấy phút giây xuất thần đầu đời ấy chàng cũng chưa kịp nhận ra cái cảm giác nó làm sao. Chàng chỉ nhớ là mình run lên, mê muội và rồi là một sự hoảng sợ, ăn năn. Đến nay cái cảm giác ấy vẫn còn. Mỗi khi nghĩ lại chàng vừa sợ vừa thương. Chàng thấy nhớ và thương Hoàng Yến vô cùng. Nhưng chàng càng sợ thầy Minh. Cùng với lời nhận xét của cha, chàng hoang mang, nghi hoặc. Nghĩ mình làm cha, chàng thấy kỳ kỳ. Chàng không đủ sức để phân tích, xét đoán đặng biết cách ứng xử thế nào. Lòng chàng dội lên niềm vấn vương, thương nhớ nhưng có cái chi ngăn cách.
Và ngày tháng cứ lần lữa trôi qua.
Gia đình Hoàng Yến nấn ná đợi chờ sự trả lời, mà cái “sự thể” ấy thì nó cứ âm ỉ ngày một lớn ra. Tới mức bà Giáo lại phải dấn thân đến nhà Quyền thêm lần nữa. Cha mẹ Quyền tiếp bà khá lạnh nhạt. Ông trả lời thẳng thắn:    
- Tôi đã hỏi cháu, nó bảo chẳng có gì! Vậy bây giờ bà bảo chúng tôi biết làm sao?!
Bà Giáo muốn xỉu ngay tại chỗ. Trước khi bỏ lên lầu ông nói mấy lời thông cảm xã giao:      
- Tôi rất hiểu tình cảnh của ông bà. Cha mẹ sanh con trời sanh tánh! Chuyện đã lỡ rồi, phải bình tĩnh thôi. Muốn giải quyết cũng dễ dàng bà ạ, cần gì tôi sẽ giúp!
Mẹ Quyền tiễn bà ra đến cổng, động lòng của người làm mẹ, bà ghé tai mẹ Yến thì thào:
- Hay bà cho cháu đi bệnh viện… Tôi nói với ông Tư nhà tôi gởi gắm cho!
Bà Giáo sững nhìn bà Tư.  Bỗng nhiên trong lòng bà trào dâng lên nguồn phản kháng mãnh liệt. Đôi mắt bà đang từ u buồn tăm tối bỗng sáng quắc lên như ngọn lửa tưởng nó thiêu cháy hết những gì là tủi hờn, oan trái đang hành hạ con bà. Giọng bà không còn vẻ nài nỉ mà đanh sắt lại:    
- Con tôi lỡ ngu dại là hại một đời nó! Nhưng đứa nào lừa phản hãm hại con tôi thì trời tru đất diệt nó tới ba đời chưa hết!
Bà Tư hoảng hốt quay trở vô nhà, chạy vội lên lầu tìm chồng, bà nghi ngờ run rẩy hỏi:
- Coi chừng lỡ con mình làm bậy là phải tội đó ông ơi!
Ông Tư quát lên:
- Ô… Ô… cái bà này kỳ! Chuyện của người mà bà cứ ôm vào. Lo chuyện động trời kia chớ chuyện nhỏ này thời nay hàng tỷ!
Bà Giáo đi trên đường giữa ban ngày mà chẳng thấy gì. Mọi vật chung quanh cứ loang loáng mờ mờ. Có mấy người la thét om xòm khi bà băng qua đường mà tai bà cứ ong ong. Bà muốn chết đi được thì nhẹ quá: “Con ơi! Con có nói thật không con? Người ta không nhận! Lạy trời, lạy Phật trừng phạt đứa nào làm hại con bà!”. Cho con đi bệnh viện ư? Để người ta “trục ra” cái hình hài bé nhỏ ấy ư? Vợ chồng bà chưa bao giờ nghĩ tới cái việc làm thất nhân ác đức ấy. Nhưng để con bà mang một cái thai hoang?! Cả cái thành phố bé nhỏ này sẽ rần rần lên! Rồi tiếng dữ lan truyền về quê hương nội, ngoại: “Con gái ông thầy giáo Minh mà thế đấy!”. Ngày ngày tới trường, hàng ngàn thầy trò nhìn ông giáo Minh đứng đấy! Bà thương chồng bà! Bà lo cho ông liệu có chịu nổi cảnh này không?
Bà về nhà, người bợt bạc như cái xác không hồn. Cả nhà xoa dầu cạo gió cho bà. Tới khuya bà mới nỉ non tức tưởi với chồng:
- Hay là ông kêu nó xuống hỏi cho rõ ngọn ngành!
Ông thương vợ. Ông thương mình. Ông tận tâm tận sức với con. Ông sống một đời trong sạch để cho con cái đức mà bây giờ thì cả nhà ông mang họa: Ông, bà và cả một bầy con gái, con trai tai tiếng! Ông giận đời! Ông giận cái thằng học trò khốn nạn! Ông giận con ông! Trong cơn uất hận, ông hét lên như người điên:
- Trời ơi! Tôi còn dám ngẩng mặt nhìn ai?! Bà hãy bảo nó đừng vác mặt đến nhìn tôi nữa!
Tiếng ông hét vang lên trong căn nhà đông người mà vắng lặng, lạnh lẽo, âm u như một nấm nhà mồ, cả bốn chị em nàng ngơ ngác, lo sợ, người cứ run lên …


No comments:

Post a Comment