OAN NGHIỆT
******************************************************************
CHƯƠNG MỘT
Chỉ còn dăm ngày nữa là bước sang Xuân, cái nắng phương nam
chói chang. Trước con mắt thi sĩ, họa sĩ, trong cái nắng rực rỡ ấy thấy lung
linh ánh sắc mai vàng. Nhưng ở nơi xa cảng ồn ào nhốn nháo này, cái nắng hầm
hập như làm cho không khí loãng ra. Người ta hối hả, lễ mễ những túi xách,
thùng đồ chen lấn nhau và họ sẵn sàng chịu đựng cảnh làm thân con cá ép bởi
cánh lơ xe cứ thi nhau dồn đẩy cả những người còn đang lưỡng lự, phân vân, ráng
nghển cổ tìm một chiếc xe nào khả dĩ hơn…
Chiếc xe
chuyển bánh, lắc lay như nén dồn lại những khoảng trống giữa những người, những
vật … tới mức như là chật cứng! Cho dù chiếc xe đung đưa, nghiêng ngả hay xóc
lộn lên, dập xuống thì mọi người, mọi vật trong xe vẫn không xê xích chút nào
bởi tất cả đều đã được cố định như kết dính với nhau một cách rất tự nhiên.
Chẳng có ai rên rỉ hay than thở một lời vì cái viễn cảnh ấm cúng gia đình, vui
mừng với họ mạc quê hương sau cả năm trời bận rộn bẵng quên đi thì nay chỉ ráng
chịu chút thôi là sẽ được thỏa mãn trong niềm hạnh phúc sum vầy. Thậm chí người
ta chẳng để ý tới sự dày vò thể xác mà
chỉ lo cho mấy thứ đồ đạc quà cáp lỉnh kỉnh trong túi, trong bao … liệu có chịu
nổi với sự đè ép trong không khí ngột ngạt hầm hập hơi người này …
Trong cái thế o ép bức bối ấy, sự
chịu đựng của mỗi người, chỉ thể hiện bằng sự nín lặng dồn lên trong hơi thở
mệt nhọc, nặng nề … Nhưng rồi nó chợt òa ra bằng tiếng khóc thét lên của một
đứa nhỏ bị vây kín ở giữa xe! Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về đó. Người mẹ rất khó
khăn trong việc nâng nựng dỗ dành đứa bé. Mấy người đứng quanh đấy phải khom
mình nghiêng ra bốn phía để nhường một khoảng không nhỏ hẹp cho hai mẹ con dễ
thở. Đứa bé vẫn khóc ngằn ngặt, giẫy đạp đành đạch như con cá nằm trên thớt làm
người mẹ lúng túng không biết xoay xở
cách nào, rồi cùng bật lên khóc với con. Người đứng bên nghe trong lẫn
lộn tiếng khóc của con, của mẹ, những lời năn nỉ, cầu xin và than thở:
- Thôi
thôi! Mẹ xin con! Nín đi nào! Mẹ đưa con về quê ngoại! Cho mẹ được nhìn ngoại
của con! Cho con biết đường về với ngoại!
Và tiếng
nấc nghẹn ngào của người mẹ bật to hơn tiếng khóc nấc nở của con … Một bà trung niên ngồi giáp nơi thành xe lên
tiếng:
- Khổ
chưa! Chuyển dùm thằng bé ra đây! Nóng ép quá làm sao chịu được!
Đứa bé được chuyền đến tay bà. Dường như những
làn gió ùa vào từ cửa sổ làm bay đi những ngợp ngạp quánh đặc hơi người, thằng
bé nín lặng, mắt nó mở to ngơ ngác nhìn mọi người và nó hoảng sợ khi quanh quẩn
chỉ thấy những cái đầu, cái lưng lạ lẫm… Người mẹ lọt thỏm trong lố nhố đám
đông, hai tay bưng mặt, đôi vai rung rung dưới làn tóc đen dầy mượt mà. Chắc
chị còn trẻ lắm … Đứa trẻ mếu máo thổn thức, ấm ức trong cổ họng vì nó còn dám
khóc với ai khi tất cả chỉ là những gương mặt lạ. Bỗng dưng mất mẹ! Sự ức chế
của trẻ thơ khi thần kinh quá căng thẳng khiến thằng bé mau rơi vào trạng thái
đờ đẫn, mắt nó lim dim, gà gật ngủ.
Trời ngả
về chiều, ánh nắng bớt đi phần gay gắt. Những làn gió mạnh đầy hơi nước ùa qua
các cửa sổ làm tan biến dần đi cái nóng bức, hập hạp trong xe. Sự dịu mát làm
cho nét mặt mỗi người dần tươi lại. Khi ánh nắng mặt trời đã tắt
lịm, cảnh vật mờ nhạt dưới ánh sáng phản quang yếu ớt từ áng mây vàng vọt nơi
cuối chân trời. Thiếu phụ nhìn cảnh trời chiều ấy ánh mắt dại đi …
Khi chiếc
xe dừng bánh trên bến xe thị xã, người ta đã quên ngay thằng bé. Mọi người vội
vã vơ lấy đồ hàng của mình tranh nhau xuống bến. Tiếng la gọi nhau í ới! Người
mẹ tới nhận lại đứa con đang ngủ ngon lành từ tay bà khách trên xe. Giấc ngủ
cho đứa trẻ thơ vẻ mặt thiên thần, trả
lại cho nó nét tươi tắn, thơ ngây, bình lặng, sáng trong như mặt con kênh vào
lúc sớm mai êm ả, phảng phất mùi sữa mẹ thơm nồng như hương đồng lúa chín. Bà
khách tuy đã lớn tuổi nhưng cũng không cầm nổi lòng mình, bà hôn đánh chụt một
cái thật mạnh vào bên má bầu bầu của thằng bé trước khi trao lại nó cho người
mẹ. Thằng bé choàng tỉnh giấc. Nó bàng hoàng gặp lại mẹ và giơ đôi vòng tay bé
bỏng ôm choàng lấy mẹ, đầu nó rúc rúc vào giữa hai bầu vú như muốn lẩn trốn sâu
vào lòng mẹ không cho ai rứt rời ra được nữa. Bà khách không khỏi ngạc nhiên
nhìn người mẹ còn rất trẻ như mới qua cái tuổi đôi mươi. Trong ánh chiều muộn
nhờ nhờ, làn da mặt trắng tươi càng sáng lên dưới mái tóc đen dầy. Thiếu phụ ôm
chặt con vào lòng, hơi cúi xuống, lời nói chỉ đủ người đối diện nghe:
- Con cám
ơn dì !
Bà khách lễ mễ đồ hàng, chân đặt dưới đất rồi
mà đầu còn ngoái nhìn mẹ con đứa nhỏ vẻ bịn rịn. Tấm lòng nhạy cảm của người
đàn bà từng trải thấy xao xuyến bởi bà nhận ra có sự khác thường trong dáng vẻ,
trong ánh mắt của người mẹ trẻ. Nhưng mấy ông xích lô, xe thồ đã thi nhau lôi
xềnh xệch đồ đạc của bà, khiến bà phải te tái chạy theo, cái nón vương xuống
đất mấy lần …
Hai mẹ con
ôm nhau ngồi mãi trên xe, cho tới lúc mọi người tản đi gần hết, bác tài lên
lịch kịch cho xe vào bến nghỉ, thiếu phụ như chợt nhớ ra, đứng dậy và từ từ
bước xuống. Cô chỉ mang cái túi nhỏ bên vai và một chiếc mũ rộng vành. Cô ôm
chặt đứa con vào ngực mình mà dáng đi lẩy bẩy. Cô đứng trơ trọi giữa bến xe.
Người cô run bắn lên và cô ngồi thụp xuống, gục đầu vào đứa bé mà khóc lên nức
nở. Mấy người chạy xe thoáng chốc đã bu quanh cô. Họ hỏi han, an ủi, dỗ dành và
tranh nhau muốn đưa cô về nơi cần đến. Họ trách bâng quơ:
- Vợ dại,
con thơ bỏ bơ vơ có ngày mất hết!
Chắc là
cơn xúc động đã qua, cô đứng dậy, bế dựng thằng bé chắc khoảng đầy năm, chân cô
bước vội:
- Cám ơn!
Tôi về nhà tôi ở gần đây!
Mấy anh cò
bụi đánh hơi thấy điều lạ cứ lẵng nhẵng bám theo cô tán tỉnh kiểu nhân nghĩa
giả:
- Tội
nghiệp mẹ con em quá! Giờ anh đưa về nơi nghỉ, để mai rồi tính!
- Thân gái
dặm trường, tai ương khó tránh! Lên xe anh đưa mẹ con em về nhà nghỉ tạm. Có
cắc cớ điều chi anh sẽ giúp cho!
Cô càng
bước nhanh bọn chúng càng bám sát. Có kẻ táo tợn níu tay cô lại như muốn giằng
lấy thằng bé miệng dẻo nhẹo:
- Đưa con
anh bế! Em về với anh đi!
Đã đến
ngưỡng nén nhịn rồi. Người đàn bà nào trong hoàn cảnh ấy cũng chỉ có hai cách
phản ứng: Hoặc chống trả quyết liệt, hoặc xuôi lòng khuất phục. Cô dừng lại,
xốc thằng bé lên, nhìn thẳng vào mấy thằng bặm trợn bu quanh :
- Các anh
có cút xéo ngay không?! Coi chừng hối không kịp đó!
Trời tối,
ánh điện nhờ nhờ không nhìn rõ nét mặt của cô, nhưng vẻ phấn kích và giọng nói
đanh chắc như búa sắt ấy khiến ai nghe được cũng thấy gai người. Cả bọn bất
thần đứng ngây như gỗ nhìn cô. Để mặc bọn chúng ngỡ ngàng, cô ngoay ngoảy quay
đi với những bước chân giận dữ. Vẳng theo cô những lời kinh ngạc:
- Gặp mẹ
tổ rồi!
- Tao ngờ
là nhí của đại ca!
Khi biết
không còn bị quấy rầy, bước chân cô đi chậm lại, có vẻ ngẩn ngơ. Cái bóng nhàn nhạt chập chờn hắt lên hè
đường hình mẹ bồng con chơi vơi nghiêng ngả… Cô đi vào giữa lòng thành phố…
Trường Phổ thông Trung học cổ kính vắng lặng, tối đen. Bóng mấy cây me cổ thụ
trùm lên sân trường tạo nên những mảng sáng tối mờ mờ ảo ảo. Cô đứng tần ngần
trước cổng trường, bồi hồi nhớ lại một thời xa. Những người qua lại thờ ơ với
cô như người xa lạ. Vài người tò mò ngoái nhìn cô với vẻ nghi ngờ! Có ai trong
họ đã từng học ở đây? Và có ai ngờ người học trò cũ từng nổi trội một thời đang
đứng trơ trọi, bơ vơ trước cổng trường mình?! Lòng cô buồn rười rượi… Chợt nhìn
thấy cái bóng đôi của mình hắt hiu trước cổng, cô buột thốt lên:
- Hoàng
Yến ơi! Chẳng lẽ cuộc đời con gái của mày qua đi vô duyên, nhạt nhẽo vậy sao?!
Lời than
thở não nề bay theo làn gió đã lay động hàng cây đang mơ màng ngủ bừng tỉnh dậy
và chợt nhận ra cô nữ sinh rực rỡ xinh đẹp như con chim hoàng yến ngày nào,
những tàn lá cây đung đưa xào xạc như reo gọi người xưa trong đêm tĩnh mịch
giữa lòng thành phố nhỏ quê hương. Hoàng Yến mạnh dạn bước tới sát đôi cánh
cổng, tay nàng run run vịn vào những cánh song. Thằng bé cũng sà ra phụ mẹ rung
rung cánh cổng sắt vô hồn. Hoàng Yến như thấy hiển hiện trước mắt mình một đám
bạn vây quanh. Bọn con gái ríu rít như chim. Bọn con trai ăn mặc chỉnh tề và
nét mặt tươi roi rói. Dường như cái hồn nhiên, rực rỡ tươi trẻ của cô tỏa lan
sang đám bạn để tất cả đều sáng ngời lên. Chúng vỗ tay reo mừng và trách móc:
- Hoàng
Yến ơi! Mày bỏ tụi tao đi đâu bấy lâu nay?!
Cô giật
mình, chung quanh tối đen… và mẹ con cô trơ trọi bơ vơ! Cô bước đi như người
mộng du… Cô không để ý tới sự thay đổi của phố phường, cảnh vật. Nhưng con
đường xưa vẫn không quên một bóng nhỏ thân quen với tà áo trắng dài tha thướt
rực lên trong nắng tinh khôi, hoặc phảng phất nét u buồn trong màu vàng tươi
quyến rũ cùng dáng đi uyển chuyển, bước guốc nhẹ êm như không muốn làm đau một
hạt cát trên đường. Và con đường ấy đang dẫn dắt cô về mái nhà xưa. …
Cái bờ hè
ấy đây rồi! Cái gốc cây chẩu già nua tuổi tác đêm ngày dầu dãi nắng mưa vẫn như
còn hơi ấm của bàn tay chị em cô trong những trò chơi “trốn tìm” thời thơ ấu.
Người cô bủn rủn. Chân cô không nhấc lên nổi nữa. Cô tựa vào gốc cây sần sùi da
cóc và bật kêu lên nho nhỏ:
- Ba ơi!
Người cô
rung lên, mắt cô mờ nhòa. Những giọt nước mắt xối xả lăn trên gò má. Cô cắn
chặt hai hàm răng để khỏi bật lên thành tiếng khóc. Ngay trước cửa ngôi nhà mến
thương của mình, cô lặng lẽ nuốt vào những dòng nước mắt mặn chát sau những
tháng năm chìm nỗi. Cô giấu mặt khuất sau cái bóng của thằng con thơ dại trong
khi nó vô tư giơ tay vẫy đùa với những con bọ trời thi nhau lao vào mảng sáng
chói của ngọn đèn cao áp để rồi lả tả rơi xuống mất hút dưới mặt đường. Cô đứng
đó rất lâu. Đầu óc cô quay cuồng lẫn lộn những hạnh phúc, khổ đau, những yêu
thương, giận dỗi… và văng vẳng bên tai lời nói nghẹn ngào phẫn uất của cha:
- Trời ơi
! Tôi còn dám ngẩng mặt nhìn ai?! Bà hãy bảo nó đừng vác mặt nhìn tôi nữa!
Cô rùng
mình như vừa ra khỏi một cơn mê. Cô lấy lại sự tỉnh táo và tự hỏi mình:
- Cái thân
mày đâu đã ra gì mà còn vác mặt về đây?! Sao mày không dám coi như mày đã chết,
Yến ơi?!
Cô xốc lại
thằng bé và đi băng qua đường. Từ đây cô nhìn lên căn gác nhỏ. Ánh đèn trong
nhà sáng trưng. Qua tấm kính mờ thấp thoáng hóng người. Ôi, cái cảnh bình
thường, ấm êm và thân thuộc quá, bao nhiêu năm cô khao khát một ngày này. Nếu
như cánh cửa dưới nhà mở toang, cô sẽ không kìm nổi lòng mình và cô sẽ lao vút
vào như con bé Yến ngày nào. Nhưng cánh cổng ấy im ỉm đóng, thờ ơ, lạnh lùng
cùng với tiếng vọng đau đớn của cha: “Bà hãy bảo nó đừng vác mặt đến nhìn tôi
nữa!”.
Với cô, ba
là tất cả: người cha, người mẹ, người thầy. Trong bốn anh em, cô là đứa con gái
lớn được cha dành nhiều tình thương yêu, tin tưởng và hy vọng. Cha kín đáo hài
lòng về cô. Hai cha con hợp và quyến luyến nhau tới mức mỗi người cảm thấy rõ
trong người này có phần máu thịt và tâm hồn của người kia không thể thiếu. Cha
rất nghiêm khắc với các em nhưng có phần ưu ái với cô. Mẹ bảo:
- Cha tuổi
Thìn, con tuổi Tý, hai tuổi ấy hạp nhau!
Và để cân
bằng, mẹ sẵn sàng làm lá chắn cho ba em trai gái. Mấy anh chị em có lúc nói rỡn
chơi:
- Nhà mình
có hai phe. Phe mẹ gấp đôi, phe ba chỉ có hai người nhưng lúc nào cũng thắng!
Với Hoàng
Yến ba là nhất. Nhất ở trong nhà và nhất cả ở ngoài đời! Vậy mà cô đã để cho ba
chịu bao đau đớn dầy vò. Cô ôm thằng bé chạy dọc theo hè phố như đang bị ai săn
đuổi. Cô lầm bầm như người mất trí trong cơn mặc cảm về tội lỗi:
- Con là
kẻ có tội, xin ba tha thứ cho con! Con không xứng đáng với ba một chút nào!
Bước chân
cô không chủ định, cô chẳng để ý những gì ở chung quanh … Và đến lúc những
luồng gió mát lạnh ào ạt thổi tới, cô mới chợt nhận ra: cô đang đi về hướng bờ
sông. Cô thẫn thờ bế con đi lẫn với đám người đang nhởn nhơ dạo mát. Từng đôi
thầm thì. Từng tốp cười rúc rích. Duy chỉ có mẹ con cô lẻ loi đơn độc. Cô dừng
lại dưới bóng của hàng cây. Đang giờ nước lớn, sóng nước mênh mang, tiếng sóng
vỗ ộp oạp dưới chân kè đá. Một thời con gái mộng mơ của cô còn lưu bao kỷ niệm
nơi đây. Đời người đã ngắn càng ngắn vào
cái tuổi thần tiên ấy. Với cô, nó chỉ là khoảnh khắc thôi – khác chi một ánh
sao băng, chợt lóe lên rồi tắt lịm ngay trong bầu trời mênh mông đen tối! Vì
đâu? Bây giờ cô đã hiểu: Thiên hạ vạn nhà vạn cảnh. Nhưng cô có được nuối tiếc
hay không? Tương lai của cô chỉ còn là những ngày dài khắc khoải, vô vị và ngột
ngạt. Lòng cô trống trải, buồn tênh. Cô đứng vậy không biết bao lâu. Có mấy anh
chàng lượn lờ quanh quẩn sán lại gần, thấy thằng bé ngủ ngặt nghẽo trên tay cô,
lại bỏ đi. Trên đời này có biết bao nhiêu người như thế? Họ như những sinh vật
biết đi, biết nói, biết gù gọi loài khác giống. Rồi khi cơn động tình đã hết
thì chán ngắt cun cút bỏ đi. Cũng ở nơi này, chỗ quán cóc kia, ngày cô mới lớn,
vào một chiều gió mát êm êm, ba cô ân cần dặn dò con gái:
- Với
người đời phải coi chừng! Ai họ cũng lo cho mình trước đã. Được mấy người xả kỷ
vị tha? Tính ích kỷ dễ biến người ta thành độc ác, vô lương. Con phải biết giữ
mình!
Cô là đứa
con ngoan, biết nghe lời cha mẹ. Nhưng chỉ một chút lơi là buông thả là xong.
“Hay đó là số kiếp của con?!”. Có ông thầy số tử vi cứ nhìn nàng chăm chăm như
ngắm một báu vật rồi ngậm ngùi thốt lên:
- Tạo hóa
tạo nên con người từ những vật vô tri.
Người làm theo thói quen công việc của mình nên những phẩm vật tạo ra nó cứ từa
tựa như nhau, có khác chút đỉnh là người nam người nữ. Chỉ vào lúc xuất thần
Ngài mới thật là Tạo hóa thần thông, tạo nên những hình hài trác tuyệt. Số đó
chẳng là bao. Cô là một trong số người hiếm đó. Nhưng rồi thánh thần lại thổi
vào những sản vật của tạo hóa một linh hồn. Hồn của cô được thổi vào lúc thiên
thần ngái ngủ. Ngài mơ mơ màng màng, mê mê tỉnh tỉnh, chẳng vui, chẳng buồn,
chẳng giận, chẳng thương. Và hồn cô nó lơ lửng thực hư. Cô đắm đưối với cái hư
và mơ màng với cái thực nên đời cô truân chuyên, chìm nổi, đa đoan!
Trời khuya, gió lạnh làm thằng bé co rúm người
trong lòng mẹ. Cô lững thững bế con vào khách sạn bên kia đường nghỉ tạm qua
đêm.
Bao nhiêu
cảm xúc dồn nén bấy lâu nay ào ạt trỗi dậy, cô cảm thấy như mới hôm qua đây, cô
thiếp đi trong mộng mị. Cô ôm thằng bé vào lòng mà tưởng như đang ôm chiếc gối
ngày nào. Hai khuôn mặt mẹ con áp sát nhau như được tạo ra từ một khuôn mẫu.
Đứa nhỏ phờ phạc sau một ngày mệt mỏi, giờ đây nằm dưới bàn tay mẹ nựng ru, như
chiếc lá quắt queo sau một ngày dãi nắng dần tươi lại dưới trời đêm mát mẻ và
ánh lên màu diệp lục, nét mặt nó tươi lên, hồn hậu và toát ra sự nồng ấm, xóa đi những nét héo hon trên khuôn
mặt người mẹ đầy đặn thanh tú. Khuôn mặt ấy mờ mờ sáng sáng dưới ánh đèn ngủ
nhòa nhòa như chớp chới những đường nét diệu huyền. Đôi mắt dài che dưới làn mi
cong dầy tự nhiên như một nét ngang đậm điệu nghệ của một họa sĩ tài ba khuôn
dưới đôi mày mờ nhạt xa xăm. Đôi môi hồng tươi như một cánh phượng mới rã cành
vương trên khuôn mặt nhẹ nhàng với làn da trắng mịn bóng lên, tưởng chừng như làn
gió nhẹ lướt qua cũng sẽ trượt nhanh
trên đôi gò má ấy. Khoé mép hơi giật giật tạo nên làn sóng động lan lên vầng
trán những nét gợn lăn tăn – âm ba của một nỗi đau sâu thẳm. Hơi thở nặng nhọc,
có lúc dập dồn xen lẫn những tiếng rên nho nhỏ của một giấc ngủ không tròn,
trăn trở với bao biến động một đời người, chập chờn trong một giấc mơ…

No comments:
Post a Comment