MỘT CHUYỆN TÌNH - TRANG 2




tiếng công khai tuyên bố ở lại Liên Xô và ngay ở nước nhà cũng có nhóm người bị quy là xét lại đã bị cô lập về tổ chức!
Tôi cảm thấy cha tôi lo lắng nhiều về tôi. Tính tôi thẳng thắn, thật thà, bao giờ cũng bộc lộ và quyết liệt bảo vệ chính kiến của mình. Có ai hiểu lòng con bằng cha mẹ? Năm 1966, tôi tốt nghiệp Kỹ sư cầu đường bộ với tấm bằng đỏ. Việc tôi tiếp tục làm nghiên cứu sinh sau Đại học để đạt được những học vị cao hơn là rất dễ dàng nhưng cha tôi quyết định gọi tôi về nước. Trong thư gửi cho ông bạn Đại sứ, cụ nói: “Học vậy đủ rồi! Nó phải về nước để hòa mình vào cuộc đấu tranh cách mạng. Nó sẽ hiểu đâu là chân lý”! Tôi ấm ức: “Hay là cụ sợ mất con và hệ lụy”! Học thì làm sao cho đủ? Chân lý ư? Thì từ thâm tâm tôi vẫn xác định mình gắn bó sâu nặng với Tổ quốc, với nhân dân mình. Tôi phân vân trăn trở: Có một chân lý chung không cho tất cả mọi người trong khi mỗi quốc gia, mỗi dân tộc, mỗi con người có một yêu cầu bức xúc cho sự tồn tại của mình? Tôi về nước với tâm trạng sẽ lăn xả vào cuộc sống bằng tất cả tâm huyết cùng với các bạn bè tôi để được thấu tỏ lòng mình...
Anh đã biết rõ gia đình tôi rồi. Cha mẹ tôi có bốn người con. Đứa em gái út, ba đứa trai đầu thì tôi ở giữa. Ông anh tôi học về Kinh tế đối ngoại ở Cộng Hòa Dân chủ Đức trước tôi. Học xong, anh tôi đề xuất với cha tôi xin làm trợ lý tùy viên của Đại sứ quán mình ở Đức. Tất nhiên anh tôi đạt được nguyện vọng. Thằng em trai tôi lại có máu giang hồ lãng tử, thích thơ văn. Nó học Tổng hợp văn xong, đi dạy học. Nó có thơ đăng trên báo nhưng nó bảo đó là thơ hứng cảm phong trào còn thơ đích thực của nó thì để khi nào bố... qua đời nó mới trương ra:
- Sợ cha bất đắc kỳ tử, tôi bị oan gia! – nó nói.
Năm 1979 khi Tàu đánh qua biên giới phía Bắc, nó cũng bị gọi tổng động viên. Bữa cơm tối để ngày mai tiễn nó lên đường, nó ứng khẩu mấy câu thơ theo giọng thơ chinh phụ:
                        Dấu binh  lửa vẫn đang ngùn ngụt
                        Ngoài biên thùy lại sự binh đao
                        Chém cha cái kiếp ba đào
                        Nước non chìm  nổi, ra sao phận mình?!
Bố tôi nhắc nhủ:
- Con không nên bi lụy!
Mẹ tôi động viên:
- Con cứ yên tâm lên đường, ở đâu cũng phải phát huy truyền thống cách mạng của gia đình mình con ạ!
Không biết nó hiểu ý mẹ tôi thế nào, mặt nó tươi lên, tay nâng cao ly rượu về phía tôi, nó nói dõng dạc:
- Hổ phụ sinh hổ tử! Nhà này có cả một bày cọp con!
             Nó vào quân trường, rèn luyện mấy tháng rồi được điều về Học viện Quân sự, làm giáo viên văn hoá.
Cô em gái tôi, lúc tụi mình chơi với nhau nó còn lít nhít. Nó tốt nghiệp Đại học ở nước ngoài nhưng không về nước. Nó lấy một anh chàng mắt xanh thứ thiệt. Cha mẹ tôi khổ sở vì nó. Cha tôi nhiều lần qua để dụ nó về, nó đều lánh mặt. Nó gửi thư về giải thích rằng: “Tình yêu không biên giới. Bố là người cộng sản, có mục tiêu phấn đấu cho một thế giới đại đồng với sự bình đẳng và tình hữu nghị vậy mà bố lại chưa bỏ được nếp suy nghĩ hẹp hịi truyền thống phong kiến từ bao đời! Người ta cũng như con chim vậy, ở đâu đất lành là chim đậu”! Sau khi có chính biến ở Đông Âu, nó chạy qua một nước phương Tây, bỏ anh chồng cũ lấy anh chồng mới là một thương nhân tuy già nhưng giàu có.
Tôi tìm đến nhà Tân, bố mẹ anh đã nghỉ ở nhà vì  lúc này mấy cơ sở công tư hợp doanh làm ăn đình đốn nên không còn  nữa. Cụ ông sắm bộ đồ nghề sửa xe ngay ở cổng nhà. Cụ bà bày mẹt thuốc lá cạnh ông. Khi tôi lên đường đi du học thì Tân hăng hái vào đội Thanh niên xung phong lên miền Tây tổ quốc. Anh là cán bộ văn hóa, dạy học ở các công trường, nông trường heo hút. Bà cụ kể độ một hai năm anh về phép một lần và mỗi khi đi kèm theo một bao tải sách lặc lè! Tâm học xong trung học cũng theo đoàn Thanh niên xung phong, đang ở miệt khu Bốn và đi sâu mãi vào miền Trung. Tôi thật không ngờ! Cô em gái từ khi cái xí nghiệp hợp doanh của nhà giải thể thì vào làm công nhân một nhà máy dệt. Cậu em út còn đang học cấp cuối phổ thông.
Tôi ước ao được vào bộ đội công binh trực tiếp phục vụ trên các tuyến đường khói lửa ở tiền phương để được chia sẻ với các bạn mình những nỗi gian lao nhưng bố tôi đã can thiệp để người ta xếp tôi vào công tác ở Viện nghiên cứu và thiết kế của Bộ Giao thông Vận tải. Lý do của cụ tất nhiên là xác đáng: Tôi có bằng đỏ, lại đúng ngành nghề vậy là rất phù hợp với khả năng. Còn một điều cụ không nói ra nhưng tôi hiểu: Ông Bộ trưởng là bạn thân của cụ từ thời tiền khởi nghĩa thì với năng lực và tư cách của tôi, với sự bảo trợ của ông, tôi sẽ tiến xa.
Tôi muốn cưỡng lại nên cố lý sự để đạt được ý mình thì anh trai tôi đã cho tôi bài học:
- Chẳng ai ngố như mày, ở đâu mà chẳng là phục vụ! Trên bàn cờ phải có quân xe, quân tốt chứ!
Tôi ngạc nhiên nhìn anh thì em gái tôi lúc đó mới tí tuổi đầu mà đã giảng giải cho tôi:
- Anh như sống trên mây, anh chẳng hiểu xã hội là gì!
Thằng em tôi giải hòa rất khéo:
- Đâu Đảng cần ta có. Cha là Đảng mà anh!
Tôi thấy thật lạ vì cha tôi vốn nghiêm khắc, cụ luôn đòi hỏi mọi người phải nói năng nghiêm chỉnh chín chắn và rất khắt khe với những lời nói bạt mạng không xứng đáng với gia đình mình nhưng bây giờ cụ lần lượt nhìn các con, lắc đầu khó hiểu rồi bỏ lên phòng. Mẹ tôi cập rập ôm mớ tài liệu và báo chí đi theo cha tôi.

NGỌC TRONG ĐÁ :

Tôi mê mải vùi đầu vào công việc với tinh thần mỗi người làm việc bằng hai để không hổ thẹn với các bạn mình đang lăn lóc trên những nẻo đường gian khổ. Tôi đã từng là cán bộ Đoàn nhiều năm, những điều tôi đã nói với các bạn tôi là thực lòng mình, bây giờ họ ở tuyến trước, tôi ở mãi tuyến sau là điều tôi thường dấm dứt. Tuy nhiên hồi đó ở Hà Nội cũng rất khó khăn. Cơ quan phân tán hai, ba chỗ, mọi người lòng dạ ngổn ngang việc nước, việc nhà. Cơ quan khoán việc cho từng người. Tôi vừa đảm nhiệm trực chiến thường xuyên ở cơ quan, vừa sẵn sàng phụ giúp các anh chị gặp khó khân vì gia đình sơ tán nhiều nơi. Bởi thế tôi có được niềm tin yêu ở đồng nghiệp và lãnh đạo thì cũng là việc thường tình. Thật là điều hiếm thấy đối với một kỹ sư trẻ, mới ra trường chỉ có mấy năm, chưa phải là Đảng viên mà đã được giao trách nhiệm phó Phòng Kỹ thuật tổng hợp của Viện, như tôi. Dù có được uy tín của gia đình thì cũng chỉ la một lý do để tăng thêm độ tin cậy mà thôi.
Tôi cũng đã nhiều lần gửi thư cho Tâm theo địa chỉ hòm thư, nhưng tin lại cũng chỉ vài thư khoan nhặt. Thư viết ngắn và chỉ là những lời thăm hỏi bình thường, không một lời than vãn về những gian khổ, hiểm nguy, cũng không một lời điểm tô hào khí kiểu của những người lính thập tự chinh trên đường tuẫn tử vì một đấng chí tôn. Nàng nhớ Hà Nội những đêm đông heo hút gió, nhớ chiều thu nhàn nhạt nắng vàng... Nàng lo cho những người thân thích làm sao vượt qua được những khó khân. Nàng xót xa về những dãy nhà phố xưa đổ nát, những con đường thân quen bị cày xới đạn bom. Nàng tha thiết được sống yên bình trong căn gác cũ cùng cha mẹ, anh em và được gặp lại bạn bè. Nàng ước mơ lại được cắp sách tới trường. Nhưng nàng không một lời nhắc đến kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa chúng tôi. Lòng tôi tha thiết nhớ mong và thôi thúc một dịp gặp em.
Vào khoảng năm 1970, nhân có một đoàn lãnh đạo củ Bộ đi thị sát tiền phương, tôi xin được cùng đi. Cha tôi băn khoăn, cụ nói:                                                                                     - Con là người nghiên cứu khoa học, thực tế chính là những số liệu cụ thể mà con có thể yêu cầu người ta cung cấp cho con. Đào tạo một cán bộ khoa học giỏi đâu có dễ!
Nhưng chuyến ấy có ông Bộ trưởng cùng đi và ông cũng muốn tôi đi theo đoàn.
Anh đã từng là người lính thực thụ của Trường Sơn ngày đó, anh biết rõ hơn tôi về sự ác liệt của chiến tranh trên những nẻo đường. Và tôi đã tìm lại được Tâm trong khói lửa đạn bom trên những con đường ấy. Đó là những ngày hạnh phúc nhất của đời tôi!
           
Cuối nhữngnăm 1960 gần như toàn bộ lớp trẻ phía Bắc đều dồn về giải Trường Sơn. Một đêm, xe tôi theo một đoàn xe bộ đội hành quân qua khu vực Cổng Trời. Đường bị bom đạn cày xới nát nhừ, bộ đội không thể ngồi trên xe. Đêm tối mênh mông. Chiếc đèn dầu nhỏ ngọn leo lét dưới gầm xe chỉ đủ tỏa ra một khoảng sáng mờ nhạt không thoát ra ngoài vòng bốn bánh xe lăn. Trên trời, tiếng máy bay trinh sát ro ro, eo éo, đôi lúc lại bùng lên một trái dù pháo sáng lửng lơ, lay lắt, bầu trời đang tối đen, bỗng lung linh, mờ ảo, đung đưa và nhạt mờ dần theo ánh hỏa châu rồi lại chìm vào bóng tối mênh mông. Nhờ nhờ bóng những người mặc áo trắng đứng làm cọc tiêu bên bờ ngầm, bên miệng những hố bom. Những cọc tiêu sống ấy đều là phụ nữ! Nam Thanh niên xung phong đang san đường lấp hố. Bộ đội bám theo xe vượt mau qua  trọng điểm. Tất cả những con người tứ xứ ấy như bầy chim lạc tha thiết muốn tìm gọi về đàn. Đủ mọi âm thanh hỗn độn: bổng, trầm, ngắn, dài, thanh, cộc... phát ra từ một guồng máy cơ khí chạy đều. Một tràng đại liên 12ly7 từ chiếc máy bay C130 bắn vu vơ trong khoảng đêm mù mịt. Tiếng đạn chói tai! Ánh lửa đạn đỏ nhòe nhấp nhoáng dòng người hỗn độn. Những bóng trắng mờ mờ của các cọc tiêu người vẫn giữ nguyên vị trí. Tiếng hét lanh lảnh như ra lệnh:
- Bình tĩnh! Nó bắn vu vơ! Nhìn cột tiêu làm đích, vượt mau!
Trong cái cảnh lửa đạn chết chóc ấy mà tiếng người chỉ huy thật rõ ràng, đĩnh đạc, vừa là lời động viên vừa như là mệnh lệnh đã tạo được một niềm tin. Tiếng la lớn mà vẫn trong trẻo, ngọt ngào. Trong hốt hoảng tôi vẫn cảm giác mơ hồ như tiếng vọng từ xa thẳm ký ức một thời! Tôi cùng xe hướng tới ngầm nơi có tiếng người chỉ huy can đảm ấy. Những chiếc cột tiêu rì rầm biết nói! Tôi điếng người vì nhận ra giọng nói quen thuộc ngay sát bên tôi:
- Bình tĩnh các đồng chí! Quan sát các cột tiêu, tiến mau lên phía trước!
Tôi tiến sát tới cột tiêu vừa phát ra âm thanh đó:
- Tiếng ai nghe sao mà quen thế?!
Cùng lúc hai đầu chúng tôi chạm sát vào nhau và cùng thốt lên:
- Tâm!
- Anh Thanh!
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau tưởng như thân thích, ruột rà.
- Anh ơi! Hà Nội mình có sao không?
- Chỉ sây sát sơ thôi! Tất cả còn nguyên vẹn!
Đôi vai em run lên trong cánh tay tôi ghì chặt! Giữa cuộc hành quân không thể nói dài. Chia tay nhau, tôi chỉ kịp mò mẫm, nguệch ngoạc ghi số địa chỉ hòm thư mới của em. Chạy theo xe, tôi vẫn nghe vẳng tiếng em dặn với:
- Nhớ tin cho em nhé!
Đứng trên lưng chừng dốc đá, nhìn lại phía em, dưới ánh hỏa châu vàng vàng lay lắt, những bóng đen dài người xe lẫn lộn như một dòng nhấp nhô sóng lớn đôi lúc ánh lên những mảnh sáng lăn tăn của dòng nước chảy dưới chân. Bóng em lẫn trong những bóng cột tiêu nhờ nhờ trăng trắng như trời trồng bên bóng đoàn quân. Tôi rùng mình sờ lên vai áo, thấy đã ướt đẫm. Ngồi lại trên xe xóc lộn người mà tôi như mộng ảo. Tôi nghĩ về các cọc tiêu. Tôi nghĩ  đến em: Ôi! Em là cọc tiêu hướng ra tiền tuyến cho thắng lợi của cuộc chiến tranh này! Em là cọc tiêu hướng cho đời anh không lạc lối!...
           
Những ngày dừng lại làm việc ở cung trạm địa đầu này, một hôm tôi đưa địa chỉ của em hỏi anh cung trạm trưởng, anh thốt lên:
- A… Minh Tâm! Đó là một Đại đội trưởng Thanh niên xung phong giỏi nhất cung đường này. Gái Hà Nội mà tháo vát, dũng cảm và sáng tạo lắm. Còn được mệnh danh là kỹ sư cầu đường nữa đó! Người thân của ông hả? Tôi sẽ cho đón lên ngay!
Chiều tối hôm sau em đã theo xe về tới trạm nghỉ của chúng tôi!
Người ta nói có thức lâu mới biết đêm dài, cả đêm ấy chúng tôi không ngủ mà đêm sao qua mau thế? Đêm rừng Trường Sơn âm u, leo lét những ánh đêm mờ khuất trong hầm. Chúng tôi cũng không nhớ đã nói với nhau những gì, chỉ biết rằng chúng tôi vẫn yêu nhau, tưởng đã mất nhau, giờ đây tìm lại được nhau và sẽ không bao giờ để lạc nhau trong cuộc đời này nữa. Tôi đã đặt nụ hôn cháy bỏng trên đôi môi em giá lạnh và tôi đã nuốt vào cả những giọt nước mắt mằn mặn và nồng ấm của em. Lúc sớm mai, em lại theo xe về đơn vị gấp:
- Em phải về ngay thôi, công việc bộn bề lắm. Những người như anh ở đây rất cần. Em cứ phải mò mẫm tự học mà làm. Họ gọi em là kỹ sư cầu đường nghe mà thấy ngượng! Ngày trước em ước mơ thành bác sĩ chữa bệnh cho người. Bây giờ khác rồi, chừng nào yên bình, em sẽ theo nghề xây dựng cầu đường như anh. Em sẽ sửa lại những con đường chiến tranh hiện nay cho hiện đại, sẽ ích lợi biết là bao nhiêu!
Trước mọi người chúng tôi chỉ nắm tay nhau dặn với. Tôi muốn níu em lại bên tôi thêm chút nữa.
Tôi theo Đoàn đi kiểm tra tới Bắc Tây Nguyên rồi lại quay ra. Lúc nào lời Tâm cũng văng vẳng bên tai: “Những người như anh ở đây rất cần. Em cứ phải mò mẫm tự học mà làm”, thôi thúc tôi. Những ngày sắp về tới trạm địa đầu, tôi mạnh dạn trình bày ý định của mình với ông Bộ trưởng:
- Bác ạ! Cả một tuyến đường dài và quan trọng thế này, bao nhêu là vấn đề chuyên môn cực kỳ phức tạp: đường bộ, đường xe, đường ống dẫn dầu, cầu treo, phà, ngầm… dù có đơn sơ nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn, có nơi bắt buộc phải làm cả cầu bán kiên cố nữa. Vậy mà lực lượng cán bộ kỹ thuật cơ bản quá ít!                                                    
- Cháu nói đúng! Bác rất suy nghĩ về điều này. Cán bộ chuyên môn mình thiếu quá. Nhưng ở đây ngoài sự hiểu biết về chuyên môn còn có yêu cầu phải có lòng dũng cảm xả thân thì mới làm được việc!
- Cháu xin được ở lại với tuyến đường này, vừa giúp cho anh chị em về kỹ thuật vừa chuẩn bị cho cháu một nội dung đề tài nghiên cứu khoa học có thể viết thành luận án!
- Người ta nói: Nhà nghèo mới biết con có hiếu. Nước loạn mới biết tôi trung, những người như cháu thật quý. Nhưng bác sợ bố cháu trách!
             - Cháu ở lại một thời gian cũng được. Mình nỡ lòng nào chỉ biết đi thị sát rồi phán chung chung! Phải có giải pháp thiết thực và cụ thể, cần thiết thì mình cũng phải lăn xả vào làm. Nếu không mình không hoàn thành trách nhiệm!
- Bác tán thành thôi! Vậy cháu ráng giữ gìn cẩn thận rồi mau mau trở về nhé. Những người như cháu rất cần cho hôm nay và cả cho ngày mai nữa!
Tôi đã ở lại cung trạm ác liệt địa đầu này. Tôi đã làm được những công việc thiết thực cần đến khả năng chuyên môn của mình. Tâm và tôi đã là những cộng sự tâm đắc cùng nhau. Chẳng những tôi được toại nguyện mong ước bấy lâu là được chia sẻ bao nỗi gian truân với các bạn bè cùng lứa trẻ ngay ở tuyến đầu cuộc sống. Và cũng ở đây tôi đã tìm lại được mối tình trong sáng buổi ban đầu tưởng như đã mất. Tôi nhớ đến tâm sự của nhà thơ lớn Petofi: Sống vì tình yêu và rượu ngon / Chết  hy sinh cho Tổ quốc / Đời ai được thế này / Đó là người hạnh phúc! Tôi đâu cần gì nữa? Tôi năng nổ, xông xáo và làm hết sức mình. Lời khen ngợi lan truyền khắp cung đường dài hàng trăm kilômét: Một chàng đi học nước ngoài về, đẹp trai, can đảm, có tài, có mối tình son sắt thủy chung với một cô gái Hà Nội xinh đẹp, tài ba, đảm đang, dũng cảm mà lại hiền dịu, dễ thương!
Tôi và Tâm không ở chung một chỗ. Tôi ở với Ban chỉ huy cung trạm và đi lại thường xuyên vào ra dọc một tuyến đường. Mỗi lần tới đơn vị của em, tôi được em chăm sóc chi li từng việc nhỏ. Em kiểm tra từng chiếc khuy, chiếc dây cột võng và dán kín lại những lổ thủng của tấm tăng. Một lần, sau những nụ hôn nồng nàn thắm thiết, tôi âu yếm hỏi:
- Em có tin rằng chúng mình sẽ rất hạnh phúc hay không?
Em nép vào ngực tôi thủ thỉ:
- Trước đây em còn hoài nghi. Bây giờ thì em tin vì em với anh đã hoàn toàn bình đẳng!
Tôi ôm chặt em vào lòng và nói trêu em:            
- Vì em đã cải tạo tốt quá  rồi chăng?
Em nhìn thẳng vào mắt tôi và nói với nét mặt nghiêm nghị và giọng nói rõ ràng nhưng đầm ấm:
- Nhắc lại chuyện đã qua ấy làm gì! Một thời tuổi trẻ ngây thơ cũng không có gì đáng trách. Cuộc sống đã cho em thấy rằng không ai có thể cải tạo được cho ai nếu người ta không tự giác. Đúng ra là mỗi người luôn tự cải tạo mình vì suy cho cùng đó là một quá trình thích nghi để tồn tại. Hôm qua anh chẳng có gì, hôm nay anh đã có tất cả trong tay, có ai đảm bảo được rằng anh vẫn sau trước một lòng? Như vậy cải tạo mình mới khó làm sao! Nhưng nói cải tạo làm chi cho nó nặng nề. Chẳng phải là con người ta luôn hướng thiện? Vậy chẳng lẽ phải dùng đòn roi để hướng con người đi đến chân lý hay sao?
Tôi nóng tai, hỏi lại:
- Có ai ép buộc em vào Thanh niên xung phong và đi tới nơi này?
- Chẳng có ai ép buộc được em đâu! Em muốn thử sức mình. Mỗi người có một hoàn cảnh sinh ra và lớn lên rồi phụ thuộc vào đấy. Cuộc đời có khi may thành rủi và rủi lại thành may. Nếu chỉ biết bám vào cái đã qua, người ta dễ chết chìm. Nhớ những ngày Hà Nội mưa to, bọn nhóc tụi em chơi thả thuyền giấy cho nó trôi theo dòng nước bên đường. Em đã như con thuyền ấy trong cơn mưa bão và theo dòng nước lũ cuốn vào đây!
Tôi nhìn em khâm phục, không ngờ rằng cô em gái nhỏ ríu rít thuở nào giờ đây đã thành người dày dạn. Thật sự em đã trưởng thành hơn tôi trong cuộc sống. Tôi ghì chặt em vào ngực mình yêu thương, trân trọng như muốn bảo vệ em –  con chim bé nhỏ, cánh diều chơi vơi, con thuyền mỏng mảnh…
           
Tôi đã sống ngần năm trời trên tuyến đường Trường Sơn ngày ấy. Tôi đã thật sự hòa mình với những chiến sĩ cao xạ phòng không, với những chiến sĩ công binh chân đồng vai sắt, với những nam nữ Thanh niên xung phong từ mọi miền đất nước dồn vào đây bán trụ đêm ngày. Tôi đã cùng họ chịu chung những cơn mưa bom bão đạn, đã cùng nhau gánh vác một mối lo toan, đã chia sẻ với nhau những khó khăn gian khổ. Và cũng chính ở đây, mối tình của tôi được thử thách và trở thành cao cả.
Bây giờ có một số tác phẩm văn học mô tả về lớp thanh niên ấy thật là quái dị! Người ta tả một đơn vị bộ đội chiến đấu ròng rã năm, bảy năm trời trên một địa bàn ác liệt để giữ đất, giữ dân mà hệt như một phường lục lâm thảo khấu! Người ta mô tả một đơn vị Thanh niên xung phong với những chàng trai, cô gái ngờ nghệch dại khờ và sống ngẩn ngơ hay cuồng loạn chẳng khác chi bầy khỉ trong rừng! Ngươi ta tìm tòi những tình tiết u uẩn éo le để biện minh cho những anh chàng trốn lính! Họ có biết rằng cho đến hôm nay, dù thời thế đã đổi thay nhưng ở bên kia đại dương, Tổng thống Mỹ vẫn không dám công khai biện hộ cho hành vi chống nghĩa vụ công dân của mình (TT Bill Clinton chống thi hành nghĩa vụ quân sự, phản đối chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam – NV) dù là những người điều hành cuộc chiến tranh lúc ấy đã hối hận và đắng cay thừa nhận những sai lầm của họ. Nhưng ở Việt Nam, nếu không có những người con gái, con trai dám tự nguyện xả thân vì nghĩa lớn thì liệu có được một đất nước vẹn toàn, thống nhất hôm nay? Người ta nói đó là hiện thực, đó là con người đích thực đời thường, đó là tính nhân bản phải có của văn chương! Thực ra họ chú trọng đến bản năng sinh vật và coi nhẹ bản năng con người trong mỗi cá nhân. Họ lạm dụng lòng nhân ái, lượng bao dung của con người để đòi tha thứ tất cả và tôn vinh tất cả! Đành rằng trong cuộc sống có những con người thế này thế nọ và ngay ở một con người cũng có lúc này lúc khác, nhưng để có một lớp người dám hy sinh một cách vị tha cao cả như thế phải có sự chế ngự bản năng đáng khâm phục biết bao! Mỗi người phải tự kiềm chế mình và mọi người phải biết kiềm chế lẫn nhau. Trong điều kiện ấy, thực tế đã sinh ra không ít người khắc kỷ và khổ hạnh! Chúng ta đã phải chịu đựng những đau khổ, dày vò, nhiều lúc căng thẳng tưởng không sao chịu nổi! Song để làm gì? Phải hướng cả vào một mục tiêu. Đành rằng có những kẻ lừa lọc và xảo trá! Nhưng hãy nhìn suốt một chặng đường lịch sử với bao nhiêu thế hệ: Cuộc sống càng gay gắt càng đòi hỏi mỗi người phải biết chế ngự bản năng! Chính vì có chế ngự được bản năng người ta mới phát huy được lòng nhân ái và xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp giữa con người từ trong gia đình ra ngoài xã hội. Chính vì biết chế ngự bản năng mà người ta mới giữ gìn được nhân cách, bảo toàn được nhân phẩm. Chính vì biết chế ngự bản năng mà một dân tộc dù nhỏ vẫn trường tồn trước những thử thách khốc liệt của lịch sử. Vậy biết chế ngự bản năng là cần thiết trong đời sống cộng đồng. Nó vừa là sự tự giác vừa là sự phục tùng. Bây giờ thế hệ ấy đang chìm dần vào bóng tối của thời gian! Làm thế nào để miêu tả hết tầm vóc của những con người ấy trong những trang sử ký? Đã có một số tác phẩm văn học kể về những người anh hùng của đời thường với những tấm gương sáng để đời. Nhưng ai dám nói được một người nào đó, ngay cả những nhân vật có tầm cỡ lớn lao đã góp được mấy phần trăm? Hay mấy phần nghìn vào sự nghiệp vĩ đại mà đầy những mất mát hy sinh lớn lao như vậy? Thật là tội lỗi khi ta mới chỉ phác thảo vài nét đơn sơ chân dung của một thế hệ đã vội phóng tay nguệch nét bút làm biến dạng đi chân dung về lớp người đáng tôn kính ấy!            Tôi thật không ngờ  anh phẫn nộ, hăng hái và xúc động như vậy! Như anh đang bảo vệ chính mình và cho cả mối tình tuyệt đẹp đã tan vỡ của anh! Vẻ mệt mỏi, anh ngả lưng trên ghế, đôi mắt nhìn xa xăm như hướng tìm về dĩ vãng. Đứa con gái của tôi mười bốn tuổi tập đàn organ. Tiếng đàn đang thánh thót nhịp nhàng bỗng ngập ngừng lạc điệu. Tôi nói:
- “Faute” (lỗi) rồi!
Cháu ngượng ngùng nhìn tôi và anh. Anh nhìn cháu âu yếm và nhẹ nhàng động viên:
- Không sao! “Faute” một vài nốt nhạc có thể chỉnh lại dễ dàng thôi! – và quay qua tôi: ... Nhưng “faute” trong cuộc đời thì thật là tệ hại!
Anh dừng lại, mắt nhìn đi đâu như hướng về nơi xa xăm nào rồi lại ngập ngừng kể tiếp:
“Thời gian gần một năm, thật ngắn mà cũng thật dài. Nó đã như một túi hành trang nặng suốt đời vẫn mang theo. Tôi đã làm việc như một người lính trong chiến đấu. Tôi đã hiểu được thế nào là tình bạn, tình đồng chí và tình yêu thật sự. Tôi đã được hưởng trọn vẹn những tình cảm ấy và đó cũng là nỗi đau quặn thắt một đời tôi!
Tôi luôn được điện của cha tôi thúc giục về và vài lần điện của Bộ nhắc nhở mau xong việc thì ra. Việc đến bao giờ xong được?! Con đường mới sửa, chưa đi đã bị đứt ngang! Một con đường, một cây cầu mới thông xe đã lại mở thêm tuyến khác táo bạo, bất ngờ! Tuy không cấu trúc tân kỳ bởi bê tông trụ thép, nhưng là sự liên kết những trụ, khối không chất keo dính như người ta xây dựng kim tự tháp ngày xưa! Nhưng những nhà kiến trúc  cổ xưa ấy, khỏi phải lo tính toán sự chịu đựng sức rung, sức nén của những khối thuốc nổ khổng lồ! Mọi người vẫn cần đến sự có mặt của tôi. Tôi lần lữa, mải mê với công việc và tình yêu lẫn lộn. Cuối cùng, một buổi tối ngày cuối năm, anh cung trạm trưởng đưa cho tôi một công điện khẩn: Tôi phải ra ngay ngoài Bộ theo chuyến xe đặc biệt sớm mai.
Thời gian gấp gáp, tôi ghi vội một trang thư :
                        Minh Tâm!
Có điện khẩn của Bộ lệnh anh về gấp cùng chuyến xe ra đặc biệt sớm mai. Anh không thể xuống chia tay em được! Anh rất cảm phục em và rất yêu em! Chúng mình đã yêu nhau không chỉ bằng sự rung động đầu đời của người con gái, con trai; Còn hơn nữa, chúng mình đã cố công tìm đến với nhau, mất bao nhiêu thời gian, sức lực để hôm nay anh và em – mỗi đứa đã tìm được cho mình một tình yêu đích thực! Vì thế lần xa này không thể là mãi mãi! Chiến tranh ư? Anh không sợ vì chúng ta sẽ thắng! Chúng ta đã từng “trông chết cười ngạo nghễ” thật sự bên những con đường, bên những dốc, ngầm, “ta luy” vách núi chứ không phải là cảm hứng thi ca! Vì thế nhất định chúng ta CÙNG ĐỢI NHAU VỀ.
                                                            Hôn em thắm thiết…
                                                              Tạm biệt em !
Trời chưa rạng sáng, tranh thủ thời gian êm ả trong ngày, xe tôi chạy ra phía Bắc. Khoảng 6 giờ, sương mù còn dày đặc, xe tôi chạy khuất sau một dãy ta luy nham nhở vết đạn bom, đằng trước là một quãng đồi trống ngổn ngang cây đổ và lồi lõm hố bom. Xe phải vượt nhanh khúc này, phía bên kia chừng km là dãy núi đá và rừng già sừng sững. Xe đang lao nhanh, bóp còi inh ỏi. Tiếng còi xe đập vào vách núi dội lại khoảng trống trước mặt đồng sương nghe ong ong đục đục như đang có một chiếc xe đi ngược lại cũng nổi còi báo hiệu. Bỗng một bóng người lao vọt ra giữa đường xe, tay giơ cao chiếc cờ hiệu đỏ và phất lia lịa ra dấu cản đường, nghe thét lên một giọng nữ vang vang:
- Dừng la… a... i… lại!
Cùng lúc với bóng người ấy nằm sấp xuống đường thì từ phía sau đồi phát lên một tiếng nổ bùng và một đám khói quánh đặc tung lên. Tiếp ngay đó là tiếng mảnh đạn, tiếng đá văng veo véo, vù vù. Rồi là một cơn mưa đất, đá, cành cây... giội xuống chúng tôi!
Xe chúng tôi méo mó! Bạt xe rách nát! Mấy anh em trong xe thương tích đầy mình! Chúng tôi như sống dở chết dở thoát khỏi thùng xe! Người báo hiệu cản đường đang nằm bất động trước mũi xe chúng tôi chừng 20 mét! Chúng tôi chạy tới vực người ấy dậy. Đó là một nữ Thanh niên xung phong! Một tảng đá to nặng cả tạ lăn từ ta luy xuống đè lên chân phải của cô! Tôi chết điếng người khi nhận ra người đó là… Minh Tâm! Em đang làm nhiệm vụ cảnh giới tại căn hầm ở đầu đồi. Đây là trái bom nổ chậm cuối cùng mà đội Thanh niên xung phong của em phá trong buổi sáng nay. Chính Minh Tâm đã cứu chúng tôi thoát chết!
Tôi không nhớ bằng cách nào người ta đã đưa được chúng tôi vào trạm quân y. Ở đây tôi ngầy ngật vì chấn thương và tinh thần tôi choáng váng vì tai nạn của Tâm. Chừng một, hai ngày sau tôi hoàn hồn lại, mới hay người ta đã cắt mất đoạn chân phải của Tâm tới trên đầu gối. Lúc này tôi càng không thể rời Tâm!                                                       
Ngoài Hà Nội biết tin tôi bị tai nạn đã yêu cầu bằng mọi cách phải chuyển tôi ra sớm. Nhưng tôi từ chối và nói thẳng lý do.
Khoảng hơn một tháng sau, khi chúng tôi đã ổn định, binh trạm được lệnh chuyển cả tôi và Tâm cùng ra một chuyến.

ĐƯỜNG CÔNG DANH :

Về Hà Nội, chúng tôi nằm viện ít ngày thì bình phục. Tâm được chuyển tới trạm điều dưỡng ở Bắc Giang.
            Trở về cơ quan, tôi đã thành một người hùng. Ở tuổi tôi lúc đó, được giao chức trưởng Phòng kỹ thuật tổng hợp một viện đầu ngành của một Bộ lớn. Đúng là một trọng trách và cũng là một vinh dự lớn lao. Từ thâm tâm, tôi thấy công việc có nặng nề nhưng lòng mình nhẹ nhõm bởi việc đề bạt này không phải là một đặc ân do sự ưu ái ban ơn mà nó có được là bằng sự tận tụy và thành tích thật sự của mình. Ai cũng biết rằng, chức vụ này trước nay vẫn do ông Viện phó chuyên môn trực tiếp điều hành. Vậy là con đường hoạn lộ của tôi rộng mở. Chỉ ít lâu sau Bộ cho tôi một thời hạn ngắn lo chuẩn bị một đề tài đặng qua Mascơva hoàn thành luận án Phó Tiến sĩ chuyên ngành. Tôi hăm hở lao ngay vào công việc bởi đây là những trăn trở, suy tư trên mồ hôi, xương máu của đồng đội chúng tôi. Tôi trình bày với lãnh đạo đề tài: Tổ chức thiết kế và thi công hệ thống cầu đường bán kiên cố trong điều kiện địa chất và hoàn cảnh đặc biệt ở Việt Nam, được lãnh đạo han nghênh vì nó có tính ứng dụng thực tiễn.
Tâm đã là người cộng sự của tôi. Nàng làm việc cần mẫn, tỉ mỉ, sửa lại bản nháp, kiểm tra và sắp xếp các số liệu, có khi tôi lúng túng về một số giải pháp cụ thể thì nàng cũng suy tư trăn trở như tôi, đôi khi có những ý kiến khá độc đáo khiến tôi phải giật mình về sự thông minh, táo bạo nhưng được việc của nàng. Mấy năm trời lăn lóc trên tuyến đường này đã rèn luyện nàng dày dạn về nhiều mặt. Có lúc tôi lên tại khu an dưỡng tìm Tâm. Có lúc Tâm về nhà nghỉ ở nhà cả tháng. Có những ngày cô nữ sinh nổi tiếng xinh đẹp một thời của trường nữ học Trưng Vương ấy lặng lẽ chống nạng với cái chân phải lủng lẳng đi tới nhà tôi trên đường phố Hà Nội vắng lặng trong tiếng còi báo động máy bay inh ỏi.
Cha mẹ tôi hiểu được vai trò của nàng trong sự nghiệp của tôi. Cha tôi luôn tỏ ra quí mến và nhã nhặn với nàng. Mẹ tôi thường có mặt để giúp đỡ nàng mỗi khi nàng đến nhà làm việc với tôi. Tôi được hoàn toàn thanh thản để tập trung lo cho sự nghiệp. Một đôi lần tôi bộc lộ cử chỉ bồng bột, Tâm sẽ sàng khuyên:
- Hãy bình tĩnh lại anh, phải hoàn thành sự nghiệp của anh xong đã!
- Những lúc tâm tình, tôi mơ tới ngày mai của hai đứa chúng tôi, nàng bình thản nói:
- Phải suy nghĩ kỹ anh ạ ! Sự thể giờ đã khác rồi! Hạnh phúc không thể xa rời thực tế!
Tôi không chấp nhận những suy nghĩ vẩn vơ ấy của nàng. Tôi kể lại bao kỷ niệm tốt đẹp đã gắn bó chúng tôi. Tôi chân thành nói lên lòng biết ơn với nàng đã quên mình vì cuộc sống và sự nghiệp của tôi. Tâm buồn rầu nói:
- Trong tình yêu không thể có sự ban ơn! Tình yêu phải luôn bình đẳng về mọi mặt!
Tôi tỏ vẻ lo lắng cho tương lai của nàng, nhưng nàng lại rất tự tin:                
- Người ta chỉ có thể thông cảm với nhau chứ không thể sống thay cho nhau được. Mỗi người có một số phận rủi, may! Nếu không tự mình vượt qua được số phận thì sống làm sao được?!
Ngày sắp lên đường, tôi hỏi thật về dự định của em:
- Hồi còn đi học em muốn thành thầy thuốc để giúp người qua những cơn đau bế tắc! Khi cùng đồng đội vật lộn với những con đường trên giải Trường Sơn, em muốn thành nhà chuyên môn về kỹ thuật cầu đường! Bây giờ cả hai đều không thể được! Có lẽ em sẽ làm nghề dạy học. Em không dạy lớp lớn đâu. Ở tuổi mới vào đời, nhìn thương tật của mình nó hay suy nghĩ vẩn vơ, không ích gì cho nó cũng chẳng hay cho mình. Em dạy trẻ nhỏ thôi. Chúng nó vô tư, hồn nhiên, trong sáng, chỉ nghĩ những điều thánh thiện!
Nàng nói trong vẻ suy tư.
Ngày lên đường, tôi bồn chồn chờ Tâm. Đến giờ phút chót, em gái Tâm  mang đến phong thư ngỏ ghi mấy dòng:
Tâm chúc anh lên đường bình an, sự nghiệp thành công. Tâm xin được chia sẻ hạnh phúc cùng anh!
                                                            Em: Tâm!

Tôi không còn lòng dạ nào để vui vẻ chia tay với mọi người. Trước phút lên xe ra sân bay, bố tôi nhắc nhủ một câu luân lý:
- Tình yêu và sự nghiệp phải hổ trợ cho nhau, con ạ!
Mẹ tôi vuốt ve tôi như con nít, nói một câu an ủi lửng lơ:
- Con cứ yên tâm tập trung vào việc học hành, bố mẹ sẽ lo tất cả cho con!
Thằng em trai nhà giáo kiêm “thi sỹ nửa mùa” nói một câu bâng quơ không hiểu đùa hay thật:
- Tất cả hãy yên lòng. Ở nhà mình đã có một tấm gương vĩ đại, mọi người cứ nhìn vào đó mà soi!
Cha tôi trừng mắt nhìn nó.
Xe tôi rồ máy vọt đi. Tôi cũng chẳng quay lại vẫy chào những người đưa tiễn vì mắt tôi mãi rõi trên đường phố vắng mong thấy bóng nàng...
            Suốt trên chuyến máy bay đường trường, tôi chỉ nghĩ đến Tâm: “Em xin được chia sẻ hạnh phúc cùng anh!” – Không, hạnh phúc này là của em! Và phải có em nó mới là hạnh phúc!
Liên tưởng đến những lời căn dặn của bố mẹ, tôi nghĩ cha mẹ tôi đã thấu hiểu lòng con...
           
ĐỌC TIẾP

No comments:

Post a Comment