NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI
GÒN
Nguyễn
Văn Thịnh
Suốt đêm, trong một căn chòi gần mí kênh giữa đồng
trống trải, mấy cán bộ lắng nghe và góp ý xây dựng phương án tác chiến cho hai
nữ chiến sỹ biệt động thành. Ông Tư, người chỉ huy lão luyện trong số hiếm hoi
mấy người còn lại qua những năm trực tiếp chiến đấu ở nội đô, rủ rỉ:
- Phải giao cho các đồng chí công việc này là thế
vạn bất đắc dĩ rồi. Những cán bộ gạo cội phần lớn hy sinh hoặc đang nằm trong
các nhà tù của giặc. Nhiều cơ sở bị bể bạc chưa xây dựng lại được. Khắp các nẻo
đường vào thành phố, đầy rẫy bọn mật vụ chỉ điểm và chiêu hồi đón lõng. Lâu nay
chúng ta chưa có được những trận đánh gây chấn động lớn như mấy năm trước. Bộ
tư lệnh Thành quyết định thành lập đơn vị Biệt động nữ. Các đồng chí
có lợi điểm là dễ qua mắt địch. Từ sau Mậu Thân, nó chủ quan nghĩ rằng ta bị
hốt gọn ổ rồi. Từ ngày Bác mất, bọn chúng càng hý hửng nghĩ ta xuôi lòng nản
chí đuối sức lắm. Lúc này quân Mỹ kéo vô đông tới 550 ngàn tên và xem xém 100
ngàn quân đồng minh nữa bao gồm 50 ngàn lính Đại Hàn, 10 ngàn lính Thái, nửa
chục ngàn lính Úc… Phải hành động như lời cảnh cáo cho chúng biết Sài Gòn không
phải là chỗ dung thân cho bất kỳ tên lính ngoại bang nào. Bác tuy không còn
nhưng sự nghiệp của Bác vẫn được thế hệ con cháu tiếp tục cho đến ngày tổ quốc
ta sạch bóng quân xâm lược, hoàn toàn thống nhất và độc lập. Hai đồng chí là
những người khởi sự, làm sao để đầu đi đuôi lọt.
Tám A nói gọn hơ:
- Có chi mà không làm được? Quy luật đi lại của bọn
sỹ quan đồng minh ở đó, chị Út điều nghiên cả tháng nay rồi. Đường đi nước bước
hai chị em tính toán kỹ lắm. Thao tác kỹ thuật em nắm chắc rồi. Cục bánh dành cho bọn nó, em đảm
bảo đưa về nơi tập kết an toàn. Nhưng chất lượng bánh ngon hay dở là thuộc về anh đó! – Cô chỉ vào anh cán bộ
tác chiến ngồi bên ông Tư.
Ông Tư cười, vỗ vai người đồng đội trẻ:
- Em yên tâm đi. Anh đã kiểm tra rồi. Nó mà tịt
ngòi thì anh… thiến…
Hai cô gái bụm miệng không dám cười thành tiếng.
Tám A nhìn người chỉ huy:
- Chú Tư ác qúa trời!
Út Ngoan đăm chiêu, đắn đo từng lời :
- Nhưng cái khó là phương tiện đi lại. Nhà cơ sở
của mình nghèo, cái xe để người ta đi làm ăn hàng ngày. Mình mượn, một là lỡ
sao thì bà con mang họa, hai là mất xe thì họ làm sao sống?
Ông Tư cắn răng, lắc đầu:
- Người thiếu, tiền yếu mà vẫn phải làm! Trên Khu
cấp kinh phí dè sẻn lắm. Mình làm chưa ra trò gì, chưa dám mạnh miệng xin.
Chẳng lẽ đành bó tay sao?
Ông rút tuột ra chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út tay
trái và lần mò móc khắp các túi, lôi ra được mớ tiền, đưa gọn ra:
- Các đồng chí tạm cầm đi. Thiếu thì vận động bà
con!
Út Ngoan suy nghĩ , trao lại cho người chỉ huy:
- Anh Tư để dùng vào việc khác đi. Em có của riêng
một ít. Thiếu xin thêm cô bác anh chị, chắc được! – Trong đầu cô nghĩ tới bác
giáo, chị Nhài.
Ông Tư một lúc nắm chặt cả hai bàn tay của hai
chiến sỹ. Út Ngoan từng là ni cô, làm giao liên thành, mới được chuyển sang.
Ông không biết nhiều về đời tư của cô nhưng biết rằng bên Thành chịu bàn giao
sang cho ông bởi cần người cốt cán xây dựng lực lượng chớ không là chuyện dễ
dàng đâu. Nhưng Tám A là lính của ông từ lâu rồi. Cô tên là Nguyễn thị Rí, con
gái Gò Vấp, Gia Định. Gia đình là cơ sở ở Hạnh Thông Tây. Lúc ấy cô còn hồn
nhiên vô tư lắm. Ông nhờ việc gì cũng làm dù biết là nguy hiểm. Thấy con bé
nhanh nhẹn tháo vát, được việc mà kín đáo, ông nói với tía má cô cho con gái đi
theo cách mạng. Cũng không mấy khó khăn gì. Mọi chuyện với nó đều đơn giản lắm.
Đơn vị chuyển lên căn cứ Củ Chi, chỉ ít lâu mà anh xã đội đã nẫng tay trên
trong khi ông có ý làm mai cho mấy thằng trong đơn vị. Vậy mà nó qua được mắt
ông! Con bé nhìn ông:
- Chú Tư ơi! Lấy nhau cùng đơn vị mắc cỡ thấy mồ.
Mỗi lần vợ chồng người ta gặp nhau, anh nào cũng nhìn hằm hằm dò xét như biết
hết mọi chuyện rồi! Mới lại lấy biệt động thành dễ ở góa lắm! – Nó cười hí hí
như trêu trọc.
Thế mà nó lại sớm thành góa phụ khi mới mang bầu
mấy tháng. Nó phải ở tuyến sau. Sanh con, chưa tròn thôi nôi, trong lòng nặng
mối thù nhà nợ nước, nó nhất quyết gởi đứa nhỏ về cho ngoại để đi làm nhiệm vụ.
Chiếc ghe tam bản đi ngược ra hướng sông. Ông Tư
đứng vịn vào thân cây trâm bầu nhìn theo mãi. Chiếc ghe của hai cô vừa ra kênh
lớn thì một chiếc bồ nóc như con chuồn chuồn lượn vòng quanh cuốn sát trên
đầu làm nước sông bắn lên tung toé. Hai cô gái quê mặc áo bà ba trắng, dỡ nón
ra, tay giơ cao tấm thẻ căn
cước rồng xanh lên. Thằng lính Mỹ đen tay lăm lăm khẩu
AR15, nhe bộ răng trắng ởn như răng chó luộc, há hốc cái mồm đen ngòm ra không
biết nó nói gì. Tám A giơ cái giỏ có chứa khối thuốc nổ lên, vỗ vỗ để nó tưởng
là cái giỏ không. Út Ngoan giơ nón lên vẫy vẫy. Nó đưa tay ra khua khua như hài
lòng lắm. Chiếc trực thăng bay vọt lên khỏi rặng cây triền sông, hướng vô đồng.
Tám A vừa giật máy koler vừa chửi đổng :
- Tổ cha tụi bay! Kiểm tra chi sớm vậy? Đừng ỷ
mạnh, có ngày banh xác!
Chiếc ghe gắn máy chạy ro ro như người trong đồng
ra chợ ngoài lộ Bốn.
Ni cô Diệu Hương trong bộ
đồ thường, mớ tóc giả dưới chiếc nón rộng vành ghé vào cửa hàng vải của chị
Nhài, như bạn hàng quen:
- Chiều nay em ghé nhà lấy hàng… có được không ?
Nhài cười đon đả, đưa ra xấp vải, nói to lên:
- Được chứ! Hàng này còn ít, chị để dành cho mối
quen thôi.
Cô khách hàng nhận mớ vải, tươi cười cảm ơn. Đó là
ám hiệu báo yên.
Nhài sắp xếp công việc trở về nhà sớm, trực sẵn ở
cửa chờ đón khách. Nhài mừng lắm, đưa Diệu Hương lên thẳng phòng mình. Cả nhà
về sau đều không ai biết. Chị em không ngủ, tâm sự suốt đêm:
- Lâu không biết tin gì của em, chị lo qúa! Bé Thủy
Tiên bị đày ra Côn đảo. Nghe đài, xem TiVi thấy bên nó mạnh qúa trời. Chị cứ
nghĩ dại chẳng lẽ đằng mình hết người rồi sao?
- Chị xem
như trước tết Mậu Thân, chúng nó hùng hổ lắm. Vậy mà ào một trận như gió lốc,
thầy trò chúng nó xính vính cả lên! Hai bên đánh nhau như người ta đánh cờ,
thấy người ta rim rỉm mà coi thường, sớ rớ là tướng sỹ bay đầu như chơi!
Cô nói thật ra yêu cầu với chị Nhài:
- Em cần cái xe gắn máy để đi lại cho nhanh mà… -
Em cần bao nhiêu, cứ nói ra đi. Chị cũng có ít của để dành. Chị không làm được
như em thì chị phải giúp em. Cũng là một cách cúng dường Tam bảo như các vị chư tăng,
Phật tử hiến dâng…
Diệu Hương không nhận hết số tiền của chị Nhài đưa:
- Em dọ giá rồi! Của riêng em cũng có một ít. Chị
giữ hộ, khi cần em lại xin hoặc có người đến nói xin cho nhỏ Út!
Trước khi chia tay, Diệu Hương đưa ra một tấm hình
đen trắng, khổ vuông chừng lọt lòng tay, nước ảnh còn sáng bóng nhưng hình
người thì nhỏ, phải quen lung mới nhận ra ai. Cô giải thích:
- Tấm hình này chụp lúc má và em đưa tiễn ảnh ra
ngoải ở Cao Lãnh. Ảnh bị liệt, ngồi trên chiếc cáng tre đây, giữa má và em.
Đứng sau là mấy chị mấy anh mới làm đám cưới đó. Giá như ngày ấy ảnh chịu thì
em có chồng rồi. Ảnh hứa ra ngoải trị lành vết thương, ảnh sẽ trở vô. Nghe nói
y tế đằng mình giỏi lắm, phải không chị? Lại vô tư nữa! Chớ ở trong ni, có
thoát tội tù thì mình tiền đâu chịu cho đặng mà mong hết bịnh!
Nhài lật phía sau tấm hình, còn rõ mấy chữ ghi nắn
nót: Miền Bắc trong tim
tôi – Út Nước. Diệu Hương má ửng lên,
cười mắc cỡ:
- Chỉ có một tấm hình này thôi. Ảnh xuống tàu rồi,
em và má còn ở lại mấy hôm, không biết để làm chi nữa? Chị biết hôn, giá mà có
chiếc cầu chạy thẳng ra tàu, em sẽ băng xuống với ảnh ngay rồi muốn ra sao thì
ra. Lúc ấy sao em thấy lòng mình trống trơn hà. Loanh quanh, gặp chú chụp hình
bữa hổm, cho em một tấm. Tấm hình không bao giờ xa em đâu dù lỡ nó bắt được thì
nguy hiểm lắm. Nhưng em có cách nói chớ. Ai cấm được lúc tuổi trẻ người ta
thương nhau? Bây giờ gởi chị giữ giùm em. Lỡ có chuyện chi… Em cầu mong một
ngày nào ảnh sẽ hiểu em – Giọng cô nghẹn lại.
Tấm ảnh rung rung trong tay Nhài. Cảm giác có một
luồng khí lạnh chạy dọc theo xương sống làm chị rùng mình, ôm chặt lấy em.
Út Ngoan đi rồi, Nhài lục tìm cái hộp giấu kín nơi
đáy tủ, nhận ra cái túi vải cũ phai màu với mớ tiền người gánh dừa (tiền
Đông Dương) và lá thư ngây ngô ngày nào từng là niềm hy vọng và cũng là nỗi
thất vọng chua cay một thời con gái, cô dúi vội nó xuống nệm giường và run run
đặt vào đó tấm hình mới như một vật thiêng. Dường như cái kỷ vật xưa kia đã
thành xa lạ, chẳng còn dính dáng gì tới cuộc đời cô nữa.
Có xe, Út Ngoan giao cho
Tám A đi thử nhiều lần từ điểm xuất quân tới Hotel trên đường Thoại Ngọc Hầu –
Quận Năm để căn giờ chính xác. Xe chạy thẳng một hơi, tốc độ trung bình, không
gặp điều chi trắc trở hết 31 phút. Chị em bàn nhau, dự phòng căn đồng hồ 45
phút thì điểm hỏa. Lỡ sớm một chút thì kiếm chuyện rình rang ra cũng được. Đám
này là sỹ quan đồng minh hỗn hợp, chiếc xe lớn đúng 8 giờ 30 phút nổ máy chạy
về hướng xa lộ Biên Hòa. Căn làm sao khi xe mình chạy tới nơi vừa đúng lúc bọn
sỹ quan đã lên ngồi gọn hết trên xe bus. Người ngồi sau quăng giỏ cam xuống trước mũi xe
và người lái phóng vọt đi. Bom nổ, đám cảnh sát, mật vụ quẩn quanh đây đó sẽ
quýnh cả lên, trở tay không kịp.
Tám A ngồi trước, lái chiếc xe Honda mới mua. Út
Ngoan ngồi sau, ôm giỏ cam trong có khối thuốc nổ đã định giờ. Xe nổ máy, chạy
nhởn nhơ thong thả, hòa trong dòng xe nhộn nhịp. Đến ngã tư Bảy Hiền, dòng xe
bị cản lại cho một đoàn quân xa chạy nối đuôi nhau. Xe nó phóng ào ào mà đông
quá, bao nhiêu xe ùn tắc lại. Trong lòng hai người cồn cào nôn nóng. Tiến lui
đều không được. Giữa đám đông, hai chị em không thể bàn bạc gì. Nếu bị kẹt lâu,
mìn sẽ nổ tung ngay đây thì sao? Tám A nhấp nhổm như ngồi trên lửa. Út Ngoan
luôn nhìn đồng hồ, chân tay đều muốn giật lên. Thế cùng, cô sẽ đành phải nhảy
xuống, ôm giỏ chạy thẳng ra giữa đường cản mũi xe chúng nó, một mình hứng chịu
thôi. May qúa, đám quân xa vừa dứt. Tám A nhìn đồng hồ, biết cận giờ rồi, cô
bóp còi inh ỏi và lạng lách phóng vọt như điên. Mấy người bị va quẹt thét lên :
- Đồ qủy cái!
-
Đồ chó đẻ!
-
Mấy con đĩ ngựa!
Tám A phóng như bay. Cô biết chỉ còn mấy phút nữa
thôi. Ráng lên thì kịp. Út Ngoan vòng tay ôm chặt Tám A như hai chị em cùng một
quyết tâm. Nhìn thấy mục tiêu cũng là lúc xe nó vừa chuyển bánh. Cô ôm chặt bạn
chiến đấu thét lên :
- Chặn đầu nó lại!
Tám A nghiến răng, mở hết tốc độ, áp sát vào thành
xe rồi quặt ngang tay lái đúng tầm đầu xe nó lấn ra giữa đường. Một tiếng nổ ầm
vang lên! Khói lửa mù mịt. Nhiều người đứng quanh đấy không kịp hiểu sự thể ra
sao.
Ngay chiều hôm ấy, cả thành phố xôn xao lên :
- Việt cộng nổ bom cảm tử giữa ban ngày. Giết hàng
trăm sỹ quan đồng minh! - Hai nữ
đặc công Sài Gòn giương súng AK bá xếp lao thẳng vào đám sỹ quan đồng minh, vừa
thét lên Hồ Chí Minh muôn năm vừa bắn xối xả. Lính kín và cảnh sát xông vô, một cô giơ cao trái bom
cho nổ tung lên. Tất cả cùng banh xác. Xương thịt tung toé đầy đường!
- Hai nữ biệt động thành chở nhau trên một chiếc xe
gắn máy, cản đầu chiếc xe bus chở đầy sỹ quan đồng minh, giật mìn cho nổ. Không
một ai sống sót!
Nhài nghe tin ấy, ruột gan nóng như lửa đốt. Chiếc
xe Honda Diệu Hương mua để làm gì? Cô thấy trong người nôn nao, dọn hàng về sớm.
Cô rũ người xuống giường, mệt mỏi rã rời. Chẳng lẽ đó là chuyện thật? Cô bật
dậy lục tìm tấm hình cô giấu kỹ đi. Đây là kỷ vật bao nhiêu năm Diệu Hương vẫn
giữ theo mình, chẳng lẽ vô cớ Diệu Hương gởi lại? Nhài ngồi thẫn thờ nhớ từng
lời Diệu Hương đã nói: Lỡ có chuyện chi… Em cầu mong một ngày nào ảnh sẽ
hiểu em. Lúc ấy cô
đã có cảm giác lạnh xương sống rồi. Nhài nằm lăn ra giường, hai tay ôm tấm ảnh
áp chặt lên ngực. Cô không ngờ rằng lúc này, hình ảnh hai người yêu thương nhất
đang ở bên cô. Ngày hôm sau, cô không ra cửa hàng được. Chiều tối, cả nhà vào
buồng thăm cô. Nhài gượng ngồi dậy, nước mắt đầm đìa, cô linh cảm chuyện ấy
không còn là điều nghi ngờ nữa :
- Diệu Hương hiến mình cúng dường
rồi!
Cả nhà không hiểu đầu đuôi câu chuyện thế nào. Nhài
thổn thức kể hết ra mọi chuyện và cô đưa ra cả tấm hình Diệu Hương gửi lại. Mọi
người lặng thinh. Bà giáo và bé Bích Liên ngồi xuống giường, mỗi người nắm một
tay Nhài. Cả ba cùng sùi sụt.
Ông giáo trở về phòng mình, gieo phịch người trên
ghế. Chuyện hai nữ chiến sỹ giải phóng cảm tử diệt đám sỹ quan đồng minh, ông
nghe đồn và báo chí nói nhiều. Nhưng ông không ngờ có một người với ông đã là
gần gũi. Ông nhớ lại hình ảnh ni cô kín đáo giữa chùa, nhận từ tay ông lá thư
mật gửi ra căn cứ; hình ảnh cô gái lái chiếc ô tô sang trọng tới đón cha là ông
Năm Tấn ở nhà ông, hình ảnh người nữ chiến sỹ tham gia đánh vào thành hồi tết
Mậu Thân, bị kẹt lại giữa vòng vây của giặc, hình ảnh người nữ giao liên đón
ông vào căn cứ. Ông ngửa người tựa vào lưng ghế, cứ để cho những giọt nước mắt
chảy ra.
Trích tiểu thuyết
THỜI BI TRÁNG
(NXB Hội Nhà văn – 2012)
No comments:
Post a Comment