NĂM MƯƠI MÉT LÀ… BI NHIÊU?
{
Năm 1969 – những
ngày tháng Chín, Bác Hồ qua đời.Cuộc phản kích bình định của Mỹ – Ngụy càng
quyết liệt. Chúng tôi không thể nào quên được những ngày u ám ấy. Trên đầu tối
ngày máy bay phát loa oang oang những lời kêu gọi chiêu hồi kiểu tâm lý
chiến.Trong tình thế quân số tổn thất, khí tài hư hao, lương thực thiếu thốn,
luôn bị động với các cuộc trà sát, ruồng bố của giặc, mỗi đơn vị phải tự lo
xoay xỏa để tồn tại, càng phải bám đất, bám dân, lừa những sơ hở của giặc để
tấn công lại chúng. Mục tiêu chính trị lúc này là giữ vững lòng dân.Muốn giữ
lòng dân trước hết phải giữ vững lòng mình. Hầu như cán bộ chiến sĩ chúng tôi
đều thuộc nằm lòng bản Di chúc thiêng liêng của Bác. Lời mở đầu là một sự khẳng
định như đinh đóng cột: “ Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta dù
phải kinh qua gian khổ hy sinh nhiều hơn nữa song nhất định thắng lợi hoàn
toàn, đó là điều chắc chắn!”. Dù đau thương, lo lắng, thậm chí có lúc bi quan,
những lời dặn dò tâm huyết của Bác đã nâng đỡ, dìu dắt chúng tôi vững tin, vững
bước qua mọi gian khó chông gai…
Tiểu đoàn 15 – Sư đoàn 7 nguỵ càn chiếm
Mỹ Thành đã hai ngày nay. Từ sáng tới giờ bọn lính cứ loanh quanh ở các nhà dân ngoài đồng. Chúng
tôi trong cụm địa hình nhìn ra thấy khói tỏa trên các mái nhà, bà con ra vào
thưa thớt, áo quần phơi rải rác ngoài sân. Khả năng của bọn nó chỉ đánh vậy
thôi. Dường như đang bữa cơm trưa. Chúng tôi lục tục ra khỏi công sự. Chú y tá
trèo lên cây trâm bầu cảnh giới. Ai có đồ gì đem ra ăn: cơm nắm, mì tôm, gạo
rang, gạo sấy, lương khô… Bụng đói mà miệng nhai uể oải. Ai nấy buồn thiu. Như
mọi khi thế nào cũng có anh tán dóc và kể tiếu lâm. Nét mặt ai cũng đăm chiêu
dường như mỗi người đều có suy tư, tâm sự. Đối phó với giặc không phải là mối
bận tâm vì phương án có sẵn rồi. Thường thì địch đương nhiên không dám vượt qua
hàng rào tử địa. Bom pháo thì có hệ
thống công sự khá chắc. Lỡ như giặc lọt vô được địa hình thì lánh né rút
êm, cùng lắm phải đụng độ thì từng bộ phận chiến đấu tự vệ, các bộ phận khác
phân tán chém vè hoặc rút xuống H.B.M (Hầm Bí Mật) để bảo toàn lực
lượng. Ai cũng nẫu ruột vì một mất mát lớn quá, dù là quy luật nhưng trước đó
chưa ai dám nghĩ tới điều này… Sự im lặng đến ngột ngạt…
Bỗng chú y tá từ trên cây nhảy bịch
xuống hớt hải hét lên:
- Địch tới sát địa hình, cách ta… năm
mươi mét! Mọi người chạy vội vào
công sự. Đồ ăn tung toé. Ông Bí thư chi
bộ ấp đang ngồi trên chiếc thùng đạn đại liên, té quay xuống đất, chẳng hiểu ra
sao lắp bắp hỏi dồn:
- Năm mươi mét là bi nhiêu?!… Năm mươi
mét là bi nhiêu?!
Từ hướng tiền duyên vang lên tiếng nổ bình…
Tiếng người la hoảng…
Ngoài đồng lính la í ới… Đạn bắn vào địa
hình rào rào, chiu chíu, đùng đùng…
Ngớt tiếng súng, văng vẳng tiếng kêu rên
đau đớn, tiếng người nháo nhác gọi nhau… Anh trinh sát bò ra quan sát… lát sau
quay lại:
- Một thằng lính mò vô địa hình đạp
trái. Tụi nó đang khiêng nhau ra đồng!
Ông Bí thư chi bộ ấp dù đã lết được vô
công sự vẫn còn ngơ ngác.
Xế chiều, đám lính kéo thành hàng dài
hành quân ra lộ lớn.
Ánh chiều nhạt dần, ở những nhà dân gần
cụm địa hình, mấy bà, mấy chị ra sân gội đầu, hướng về phía cứ hong tóc cho khô,
lắc đầu lia lịa… Ám hiệu báo địch chưa rút hết !
Đêm ấy chúng tôi ở lại trong căn cứ thay
nhau cảnh giới đề phòng địch đột kích bất ngờ. Tất cả vẫn sẵn sàng. Mấy chú nhỏ
ngồi dựa vào nhau một lúc ngáy khò khò. Mấy người lớn tuổi vẫn còn thao thức.
Ông Bí thư chi bộ ấp ngồi bên tôi. Hai anh em rù rì thủ thỉ. Tôi cười nhắc lại
chuyện hồi trưa. Ông nói:
- Tui hỏi thật chú mày chớ năm mươi mét
là bi nhiêu?
Tôi giải thích cho ông về sự khác nhau
của đơn vị mét và thước. Ông tặc lưỡi:
- Vậy tôi cứ ngỡ nó sát hông rồi mà sao
mọi người lại chun vô công sự?
Một đêm phấp phỏng nhưng được bình yên…
Sớm sau, trời vừa hửng nắng, một chiếc cán
gáo lạch bạch đáp xuống giữa đồng. Tốp lính trong các nhà dân lúp xúp chạy
ra, leo vội lên máy bay. Chúng đã gài bẫy trượt!
Khi chiếc trực thăng vừa khuất dạng mọi
nhà nhộn nhịp hẵn lên. Nhiều người đem mùng mền, quần áo ra phơi đầy sân… Dấu
hiêụ của sự bình yên.
Vẫn phải chờ tới lúc trời sập nắng chúng
tôi mới dám rủ nhau lò mò ra đồng. Ngay nơi có trái nổ, một bàn chân còn mắc
trong chiếc giầy lính cao cổ rách toe toét, lẫn với máu, thịt và xương .
Chúng tôi ra với bà con xóm ấp. Mọi
người tíu tít thăm hỏi lẫn nhau. Không mất người là quý rồi. Của cải có là chi
trong thời buổi chiến chinh này .
Mọi nhà đã đỏ đèn. Chỗ nào cũng râm ran
trò chuyện. Đương nhiên là phải có các cuộc đụng độ lai rai dù là không
rầm rộ, ồn ào. Khi men rượu đã ngấm rồi thì mọi người đều bình đẳng và dễ quên
đi cả những nỗi vui, buồn. Chú y tá nâng ly rượu đến bên ông Bí thư chi bộ ấp,
cúi đầu cung kính hai tay:
- Thưa chú Út! Con xin chịu tội vì lỡ
làm chú… “phón”!
Ông Út hể hả, tay cầm ly rượu, tay kia
chỉ mặt chú nhỏ:
- Qua nghĩ nó kề hông rồi thì hốt
ráo trọi sao không “phón”?… Vậy qua tha cho! Tụi bay học đã bi nhiêu mà
bày đặt tiếng tây tàu?! Năm mươi mét với năm mươi oăn (number
one) qua nghe lộn! Cái chữ tây giống thằng tây là hay gây rối! Qua hỏi chớ cùng một chữ viết, qua đọc tây mười, tụi bay đọc tây
lo là nghĩa làm sao? Kỳ cục vậy đó! Coi chừng nghe… Không có gì quý hơn
độc lập tự do đâu con!
Chú y tá nhanh nhẩu châm vô:
- Tía nói trúng phóc! Tự do ai muốn đọc
sao cứ đọc. Tây lo với tây mười cùng một đứa thôi!
Đầy nhà xôn xao tiếng cười. Chú y tá
được ông già thưởng một… ly đầy!
Cuộc đời đố ai lường được. Chú y tá sau
là rể của ông và mười lăm năm sau, anh là Bí thư Huyện ủy. Ông Út đã vào tuổi cổ
lai hy…
Tôi lần về thăm bà con căn cứ cũ. Người
xưa mừng rỡ gặp nhau. Trong bữa rượu thân tình, tôi kể lại chuyện xưa. Lớp trẻ
mới lớn cười muốn xập nhà. Ông Út vuốt chòm râu bạc, gật gù, chậm rãi nói với
mọi người:
- Đảng mình vậy mà hay, cứ bám đất, bám
dân thì việc nhỏ việc lớn chi khó mấy cũng xong. Khi Dân với Đảng cùng một ý
khác chi đi chung một xuồng, người trước bơi, người sau lái, xuồng chạy ro ro!
Quay qua tôi ông nói lớn hơn:
- Nhưng bi giờ hòa nhập là phải thế nào
chớ ? Tây với mình khác nhau xa lắm ! Như cái mét tây với cái thước
ta, chập lại với nhau vẫn cái cao cái thấp!
Và ông cao giọng như để mọi người nhớ
lời ông nhắn nhủ:
- Tây là tây và ta vẫn là ta… Không
có gì quý hơn độc lập tự do… Xin mấy chú nhớ cho!
Tất cả đều cười, cùng giơ cao ly cụng:
- Dzô!…
- Dzô!…
Những tiếng hô hưởng ứng vang xa, lay
động cả đồng bưng sóng nước.
Tháng
4 năm 1996
No comments:
Post a Comment