MÓN QUÀ SINH NHẬT
{
Sắp đến kỷ niệm
ngày sinh bé Ly. Trong bữa cơm chiều đông đủ cả nhà, bố nói:
- Bố mẹ sẽ tặng con gái Út bộ đồ đầm
thật đẹp!
Những ngày sau, bé Ly vẻ như suy nghĩ
điều gì. Thường khi mẹ sai bé đi mua đồ, số tiền dư, bé đều đưa lại đầy đủ. Mấy
ngày nay, những đồng tiền dư đó, dù ít bé đều xin mẹ. Mẹ không ưng, bé năn nỉ:
- Con không tiêu xài phí phạm đâu mà!
Một hôm nhân lúc bố vui, bé Ly lăn vào
lòng bố, nũng nịu:
- Bố bảo sắm cho con bộ đồ đẹp, bố đưa
con cầm tiền cho chắc!
Bố cười, chiều lòng con gái, đưa cho bé
hai trăm ngàn đồng và bảo:
- Con nói mẹ đưa đi sắm bộ đồ sao cho
vừa ý con, lại vừa ý bố!
Bé ôm ghì cổ bố :
- Vậy khó quá, bố ơi!…
Bẵng đi ít ngày, bé Ly vẫn chẳng nói gì.
Mẹ hỏi, bé cứ lần khần. Chiều hôm trước buổi kỷ niệm ngày sinh, bố chợt hỏi, mẹ
nhìn bé Ly, bé thỏ thẻ để bố mẹ vừa lòng:
- Bố mẹ yên chí đi, con đã sắm rồi!
Cả nhà giật mình, con bé này định chứng
gì đây?! Vẻ mặt nghiệm trang, bé trịnh trọng nói:
- Con tin là bố mẹ không chê trách con
đâu!
Bố mẹ lắc đầu không vui, nhìn bé Ly đầy
thắc mắc…
Hôm sinh nhật, mẹ làm cho Ly một mâm cơm
ngon. Bé mời chừng mươi bạn, cả gái và trai. Cả nhà bồn chồn chờ xem bộ đồ mới
của Ly, nhưng chỉ thấy cô bé mặc một bộ đồ sạch sẽ, đàng hoàng như những hôm
đisinh nhật của bạn bè với dáng vẻ rất tự tin… Buổi tiệc bắt đầu. Mọi nghi thức
của một buổi sinh nhật diễn ra theo tình tự. Trước khi cắt bánh kem có ghi ngày
02 tháng 9 năm 1984 là ngày sinh của Ly, bé mời mọi người ngồi lại, bé gom các
tặng phẩm và tới bàn học lấy ra từ trong ngăn kéo một gói nhỏ. Bé mở học giấy,
lộ ra chiếc hộp. Bé mở hộp, lấy ra chiếc phong bì. Bé mở phong bì, lấy ra một
tờ thư. Tay run run cầm tờ thư, với giọng
nghẹn ngào, bé đọc :
Thân
gửi các bạn
ở
Trường Phổ thông Dân Tộc nội trú Chiêu Lưu
– Huyện Kỳ Sơn – Tỉnh
Nghệ An.
Tôi tên là HƯƠNG GIANG, 13 tuổi, đang
học lớp 7 trường Hà Huy Tập, nhà ở Quận Gò Vấp Thành Phố Hồ Chí Minh. Cả tháng
nay lúc nào tôi cũng nghĩ tới các bạn. Các bạn thật quá rủi ro ! Chúng mình
được sinh ra lúc đất nước đã hòa bình, vậy mà giờ đây các bạn còn chịu cảnh
chết chóc và thương tật vì bom đạn từ thời chiến tranh để lại ! Có bạn chết
không được tấm hòm gỗ để chôn ! Thật là lạnh lẽo ! Nhiều bạn thương tật nặng
vẫn không đủ ăn, còn nói chi tới chuyện thuốc thang ! Làm sao đi học tiếp?!
HƯƠNG GIANG rất ân hận cảm thấy như có lỗi với cha mẹ và các bạn vì HƯƠNG GIANG
có nhiều may mắn lại chưa ráng hết mình ! HƯƠNG GIANG cứ phập phồng lo lắng:
liệu bom đạn có còn vương vãi nơi nào? Và mọi người đã được yên chưa?!
Hôm nay HƯƠNG GIANG gửi đến các bạn tất
cả những quà tặng vào dịp kỷ niệm ngày sinh. HƯƠNG GIANG nghĩ dù chẳng giúp
được nhiều nhưng muốn được chia sẻ những buồn đau cùng các bạn. Lúc nào HƯƠNG
GIANG cũng cầu mong các bạn gặp mọi sự an lành. Rất thương các bạn.
Một người bạn nhỏ ở xa
xôi
Thân mến
Ký tên: NGUYỄN NỮ HƯƠNG
GIANG
Bạn gái ngồi bên lấy ra từ trong hộp
giấy một mớ tiền, đếm được 298.400 đồng. Đấy là tiền bố cho để sắm bộ đồ sinh
nhật, một ít tiền dư của mẹ, còn là do bé Ly đã bớt phần quà ăn sáng bấy nay.
Mẹ âu yếm vuốt ve con gái. Bố lặng người
hồi lâu, cầm khăn tay lau kính, giọng xúc động:
- Lòng nhân ái là gốc của mỗi con người.
Đã có lòng nhân ái thì dù ở đâu, lúc nào cũng tìm được những việc làm thiết
thực, hữu ích cho đời. Việc làm của con tuy nhỏ nhưng đã giúp bố mẹ hiểu thêm
về một đều rất lớn: Biết lo cho mình chưa đủ, còn phải biết lo cho người nữa.
Bố mẹ cảm ơn con gái!
Tất cả mọi người nhìn em gái tôi với con
mắt cảm mến, yêu thương.
Báo Tuổi
Trẻ TP. Hồ Chí Minh
Thứ
ba ngày 17/6/1997
Bút danh: NGUYỄN LÊ TRÍ-NHÂN
No comments:
Post a Comment