DÒNG SỮA


DÒNG SỮA
                                                                    {
     
         Nhà này xưa nay kín cổng cao tường lắm mà hôm nay náo loạn lên . Các cánh  cửa trên lầu mở toang ra nghe rõ tiếng rên rỉ rầu rĩ của người già . Cánh cổng trong , cổng ngoài cũng mở toang ra , không cần che dấu người ta đang bu nghẹt ngoài đường nhìn vô nhà. Ông chủ đẫy đà phốp pháp , tóc quăn chải ốp , râu quai nón xanh rì, da dẻ hồng hào tươi tốt , mọi hôm đi đứng bệ vệ mà bây giờ trông thiễu não , da mặt tái xanh, vừa nhìn vợ la khóc thảm thiết vẻ bất lực vừa nhìn mấy anh cảnh sát vẻ cầu cứu . Bà chủ mọi ngày đẹp lộng lẫy kiêu xa mà hôm nay phờ phạc âu sầu , nước mắt chứa chan làm nhoè nhoẹt màu son phấn. Bà gào lên:
- Mấy anh cảnh sát ơi! Con mẹ ấy là mẹ mìn! Nó đã dụ bắt thằng Bé Bự nhà tôi rồi! Tội nghiêp quá con ơi! Các anh mau tìm đến nhà con mụ ấy kẻo lỡ nó đem bán thằng bé cho ai thì con tôi chết mất thôi…
Ông chồng cuống quít lục tủ bới mớ giấy tờ, rì rầm với mấy anh cảnh sát rồi họ gật đầu quả quyết. Người chồng cầm chiếc máy ĐTDD nói điều khẩn cấp… 
Hai chiếc taxi lao tới thắng gấp, chút xíu nữa đụng nhau. Năm bẩy người  kéo lên xe rầm rập như đi cứu hoả. Hai chiếc xe vọt đi. Còn lại trong nhà hai ông bà già lủi thủi, bồn chồn đứng ngồi không yên. Ông già đưa cái remode lên, cánh cổng nặng nề từ từ sập xuống. Những người đứng ngoài đường kháo nhau:
- Cái thằng bé mập tổ chảng bị con mẹ người làm bỏ ngải đem đi mất tiêu rồi!
- Nó đem đi bán chớ có cho mình cũng không nuôi nổi!
Khu nhà lá lưa thưa xơ xác ven con lộ nhỏ xôn xao xáo động hẳn lên. Cả chục người dáng dấp thị thành và mấy người mang sắc phục cảnh sát được ông Trưởng ấp dẫn tới một trong những ngôi nhà lá siêu vẹo, xác xơ. Từ ngoài sân, mẹ của thằng Bé Bự nhẩy bổ vào túm lấy người đàn bà đang ngồi   trên chiếc giường tre ọp ẹp cho con bú và tru tréo   lên:
- Mày muốn sống thì phải mang trả con cho tao ngay!                         
Người đàn bà gầy guộc bị xô đẩy, tuột cái vú ra khỏi miệng đứa con. Bà ta chưa hiểu sự việc ra sao, tay ôm chặt đứa bé vào lòng, đưa mắt ngạc nhiên nhìn đám người lạ xúm quanh. Nhưng khi mẹ thằng Bé Bự vừa gào vừa túm lấy thằng con trong tay bà làm nó khóc thét lên, bản năng người mẹ trước sự đe dọa đến con mình khiến bà ta co cả hai chân lại và đạp tung người đàn bà to lớn gấp đôi mình đang như điên dại gào thét cào xé mẹ con bà. Má thằng Bé Bự ngã lăn ra đất. Người mẹ gầy ôm con đứng bật dậy, mắt bà như toé lửa, thét lên:
- Chị không được làm cho con tôi sợ hãi!
Cha thằng Bé Bự nhẩy tới, nắm chặt vai ấn người đàn bà kia ngồi xuống, miệng ông ta sùi bọt mép. Người cảnh sát bước tới, giơ tay kéo ông ta ra và nói:
- Anh hãy bình tĩnh để chúng tôi làm việc!
Má thằng Bé Bự kịp đứng dậy lại lao vào, gào lên:
- Thằng Bé Bự con tao đâu?
Có lẽ người đàn bà đã hiểu phần nào sự thể nhưng vẫn còn giận dữ. Chị trả lời như mắng:
- Con chị ở đâu sao lại hỏi tôi? Tôi có còn làm việc cho nhà chị nữa đâu!               
Anh cảnh sát giơ hai tay ra dấu xoa dịu sự nóng giận của cả hai bên. Anh từ tốn hỏi chậm chạp rõ ràng:                                                                                                  
- Thằng con trai anh chị này bỏ đi khỏi nhà. Mọi người nghĩ là nó đi theo chị!       
Người đàn bà đã bình tĩnh lại nhưng cơn giận chưa nguôi, chị trả lời trong hơi thở hổn hển:
- Các người nhìn xem nhà tôi xơ xác thế này, tôi rước nó về làm chi cho khổ thêm các con tôi!
Mọi người bây giờ mới chú ý quan sát khắp nhà: Căn nhà trống trơn đủ chứng tỏ cảnh nghèo của chị. Đứa bé gái chừng 4-5 tuổi ngước đôi mắt sợ sệt, len lét đến ôm lấy thằng bé trong tay mẹ như sợ người ta bắt em nó đi. Anh cảnh sát thở ra một hơi dài rồi gặng hỏi:
- Nhưng chị có giao nó cho ai không?
Lúc này chị đã hiểu ra mục đích của mọi người đến đây. Dường như thấy mình bị xúc phạm, chị bồng cả hai đứa con trên tay, đứng lên, giọng gay gắt:
- Thì ra các ông bà nghĩ tôi là mẹ mìn đi bắt trẻ con!
Chị nhìn mọi người, không biết phân trần ra sao, chị nhìn hai đứa con, rồi nhìn thẳng vào mẹ thằng Bé Bự, giọng chị nghẹn ngào uất ức:
- Nếu tôi ở ác với con người thì…Trời hại… con tôi!
Tất cả những nét mặt hằn học, thù hận lúc nãy bây giờ xịu lại, cảm thấy mình quá đáng. Nhưng như vậy là mất hết hy vọng tìm lại thằng Bé Bự. Anh cảnh sát gặng hỏi thêm:
 - Thế chị có đem gởi cháu ở đâu?
Thấy người ta vẫn chưa tha nghi kỵ oan ức cho mính, có cái gì trào nghẹn nơi cổ, mặt chị tái xám lại, chị nói từng lời đứt đoạn:
- Tôi đã bạc phước rồi mà còn ăn ở bất nhân nữa thì… các con tôi làm sao… ngóc đầu lên được!
 Anh cảnh sát cảm thấy sượng, quay qua nói nhỏ với ông Trưởng ấp. Ông ta trả lời to cho mọi người cùng nghe:
- Chồng chị ta đi làm đồng bị rắn độc cạp, chưa kịp đưa đi bệnh viện thì đã chết!
 Bị gợi lại cảnh khổ của mình, người đàn bà cô đơn bỗng tủi thân, tủi phận, không cầm lòng được, chị nói lẫn trong nước mắt tủi hờn:
- Chồng tôi chết thảm như vậy, bỏ lại hai đứa con nhỏ côi cút thế này! Thằng bé mới sáu tháng tuổi mà cứ chiều chiều tôi phải đạp xe mấy chục cây số đi làm kiếm tiền nuôi con. Đêm đêm tôi phải chiều chuộng, hầu hạ con người trong khi hai đứa con tôi nheo nhóc ở nhà ăn nước cháo loãng, cơm nguội trông nhau. Vậy mà các người vẫn chưa thoả mãn, còn muốn hành hạ tôi nữa là nghĩa làm sao?!…
Những người đứng đấy cảm thấy đuối lý trước người đàn bà khốn khổ, họ muốn rút êm. Mẹ thằng Bé Bự thẫn thờ như người mất hồn, đến cầm tay người đàn bà bất hạnh, cầu khẩn với niềm hy vọng mong manh:
- Nhưng chị ơi! Chị có biết con em nó đi đâu?
  Người đàn bà dường đã quên đi nỗi giận vừa rồi, vẫn bồng đứa con trên tay, chị thành thật giãi bầy với người chủ cũ:
 - Anh chị không cho tôi làm nữa thì thôi. Mấy hôm nay quanh quẩn ở nhà tôi cũng chưa biết tính làm sao đây!
 Nhìn nngười mẹ trẻ ủ rũ, khổ đau, chị tỏ ra thông cảm và nói lời an ủi như muốn tỏ bầy cơ sự :
 - Tôi nghèo, con tôi thiếu thốn đã đành. Chị giầu nhưng con chị cũng chưa đủ hết đâu!
Mẹ thằng Bé Bự chạm tự ái, chị đáp lại với giọng điệu đầy quả quyết:
- Không! Con tôi không thiếu thứ gì! Tôi lo cho nó đầy đủ hết. Mười đứa như nó chơi sài vẫn còn dư!…
Người đàn bà nghèo khổ biết người mẹ trẻ giầu có chưa hiểu ý mình, chị đặt đứa bé gái xuống, lẳng lặng theo họ ra sân. Trước khi quay vô nhà, chị nắm tay người mẹ mất con như một cử chỉ chân tình, cùng lo lắng và gợi ý:
- Có thể là thằng Bé Bự đi tìm tôi. Nhưng tội nghiệp nó, biết nhà tôi ở đâu mà tìm?!
Mẹ thằng Bé Bự như chớp được một tia hy vọng, chị chạy nhanh ra xe. Anh cảnh sát bước lên xe sau cùng nhưng còn ngoái lại nói lớn một câu với ý lửng lơ:                                  -  Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra!…

Thằng Bé Bự mới 6 tuổi mà nó đứng bằng vai mẹ và to ngang không thua bố. Nó tuổi Rồng. Nội nó chỉ có ba nó là con trai nên sanh được nó ông bà quí lắm. Cha nó là Kim Hoàng, đặt cho nó cái tên Hoàng Long, ý chỉ nhà này là vàng dòng dõi. Con Rồng vàng, lại càng cao quí. Nhưng cái tên ấy lâu lâu chỉ cô giáo kêu lúc điểm danh thôi, còn ở nhà ai cũng kêu nó là thằng “Bé Bự” vì ngay từ lúc bé đem so với thằng Bé By lôgô trên hộp sữa thì nó vẫn bự hơn nhiều lắm. Đến lớp các bạn kêu nó là  Sumo vì cái tác của nó không khác gì mấy anh võ sĩ  Nhật to đùng. Nó không ưa mấy cái tên ấy nên mỗi khi có ai kêu, nó không muốn đáp lại chút nào. Nhưng nó lại ưa cái tên Cu Tý mà trong một lúc tình cờ dì vú buột kêu như vậy. Cả nhà không ai hài lòng nhưng thấy nó chịu và quyến luyến với chị vú nên mọi người bỏ qua. Nó có riêng một phòng rộng mênh mông vừa chơi vừa ngủ. Ba má nó sắm đủ thứ đồ chơi, có cả TV, dàn vi tính, dàn máy hát với vô số băng dĩa, lại có cả cây đàn phím nữa. Những thứ ấy chỉ để cho nó giải buồn khi không có ai bên nó. Ba má nó bận bịu tối ngày. Sáng ra, hối thúc cho nó ăn no rồi ba chở nó tới trường. Chiều rước nó về, má đã chờ với một giỏ đầy quà, rồi nó được giao cho người chăm sóc. Đến bữa ăn đông đủ cả nhà, bàn ăn đầy ắp đủ thứ thức ăn. Ba mẹ rì rầm to nhỏ chuyện ở đâu, đôi lúc quay qua nói với nó dăm ba câu gần như ngày nào cũng như nhau :
- Con ráng học đi, mai mốt má xin cho con vô trường điểm!
- Con chịu khó tập đàn đi, ba má cho con đi sinh hoạt lớp thiếu nhi năng khiếu!…
Ông bà ăn chiếu lệ, chỉ lo dỗ dành ép uổng cháu ăn thật nhiều. Có lần nó không chịu được hét lên: “Thôi!”, làm bà nó giật bắn mình, thức ăn vương vung vãi. Mẹ nó hớt hải quay qua trách lối:
- Trời! Bà gắp đầy bát vậy sao cháu nó ăn?!
Nó phụng phịu cằn nhằn trong khi bà nó tủi thân quẹt ngang nước mắt…
 Cô giáo dạy đàn, cô giáo dạy chữ kèm theo dạy vẽ thay nhau đến dạy nó mỗi ngày. Ai đến cũng đúng giờ và đi cũng đúng giờ như cái máy. Ai cũng ép nó học không khác gì ông bà, ba mẹ ép nó ăn. Bụng nó lúc nào cũng đầy những thức ăn đủ thứ, đầu nó lúc nào cũng chật cứng những chữ đủ loại… đến mức lúc nào nó cũng chán học, chán ăn. Vô phòng chỉ toàn những thứ đồ chơi máy móc, chán chê thì chơi với thú nhồi bông, với người nhựa và cả người… robot.
Thực ra nó cũng không biết ham muốn gì nữa. Lủi thủi một mình, nó buồn biểu má sanh cho nó một đứa em. Má nó lè lưỡi lắc đầu, ôm nó vào lòng, nựng:
 - Có em bé làm sao má cưng con được nữa?
 Nó chỉ hết cả phòng:
 - Má khỏi lo, con cho em hết trơn!
  Má chỉ cười, ôm chặt nó vào lòng và hôn chùn chụt. Ba nó dỗ dành:
 - Một mình con, ba cho hết cái nhà này!
Nó không ham, vùi đầu vào ngực má dụi dụi… ngửi thấy mùi vú thơm thơm, nó luồn tay… sờ tí. Má rời tay đẩy nó ra:
- Con trai lớn rồi, sờ tí mẹ xấu lắm!
Ba nó giơ ra cái bình sữa, cười bảo nó:
- Ê, cái này là của con! Cái đó là của ba!
Nó giận, vùng vằng ra đứng úp mặt vào tường, khóc thút thít. Má càng nựng, nó càng khóc to hơn rồi nó ấm ức bật lên lời oán trách:  
- Má cũng của ba! Chị Nước cũng của ba! Cái gì cũng của ba hết ráo!          
Má nó bật đứng lên. Ba nó đang cười trêu chọc nó bỗng im bặt, mặt tái đi. Má nó giơ cái bình sữa chọi xuống nền nhà kêu choang, miểng thủy tinh tung toé. Ba nó êm re, cầm tay nó dắt xuống nhà, thấy chị Nước ba nó vội quay lên. Chị Nước giúp việc trong nhà đưa tay đón nó, nó hất tay chị chạy ra ngồi trên ghế bàn khách giữa nhà giận dỗi. Nó nghe từ trên lầu những tiếng lục cục như đổ vỡ vật gì. Chị Nước nhìn nó. Cả hai đều nín thinh…
Sáng hôm sau không thấy chị Nước đến kêu nó dậy như mọi ngày. Má nó lay gọi, giục giã rối rít, chuẩn bị cho ba đưa nó đến trường.

Ít hôm sau, đi học về nó đã thấy một người đàn bà lạ lui cui dọn dẹp trong nhà. Người ấy bận bộ đồ sậm, ốm tong teo, già và xấu hơn mẹ nó nhiều. Má nó chỉ người đàn bà:
- Đây là… dì vú! Con làm quen đi!                     
Nó trố mắt nhìn, cái tên gì lạ! Má nó đi lên gác. Dì vú lân la làm thân, giúp nó thay quần áo và tắm rửa. Vừa làm dì vừa nói chuyện:
- Dì thứ Hai! Cu Tý tên gì?
Nó ngạc nhiên nhìn người đàn bà lạ: hỏi chi kỳ vậy? cu Tý nào? Ở đây chỉ có mình nó thôi! Nó thắc mắc:    
- Cu Tý ở đâu?
Dì vú cười, vừa tắm cho nó vừa giải thích:
- Dì nói lỡ, cứ nghĩ con như thằng cu Tý ở nhà!
Nó gặng hỏi:
- Vậy thằng cu Tý lớn không?
Dì bỗng thở dài hơi buồn:
- So với con nó bé tý teo!
Nó cười khoái chí:
- Vậy là con mang nó trên vai, con chạy! Đã lắm! Nó là thằng cu Tý bé. Con là thằng cu Tý lớn, được hôn?
Dì vú cười thân thiện:
- Được quá đi chớ! Mà con có chơi với nó tối ngày được không?
Nó trả lời mạnh dạn:
- Con nhiều đồ chơi lắm! Dì cho nó đến đây đi!
Dì vú âu yếm hôn hai bên má nó cười:
- Con khờ quá ha!
Nó thấy mắt dì chớp chớp và rơm rớm ướt… Ngay từ  buổi đầu nó đã thấy gần gũi người đàn bà ốm yếu này.
Thằng Bé Bự ngày càng quyến luyến với bà. Tối tối, xong mọi việc trong nhà, dì vú lên chơi và dỗ cho nó ngủ. Nó cũng muốn cho xong giờ học và chờ dì lên. Dì kể cho nó nghe những chuyện ở nhà quê nghe lạ mà vui lắm. Chuyện đi làm đồng, đi đặt đăng, đặt đó, bắt cá, bẫy lươn, bẫy ếch… Dì biểu là cực lắm mà nó lại mê. Cả chuyện đi dặm cù chuột giữa bưng: Mấy thằng nhóc vác cây chạy vòng quanh một đám cỏ năn khô lụi. Vòng chạy thắt nhỏ dần dồn vây chặt lũ chuột lại. Đến lúc cùng rồi, chúng phải lao ra chạy tháo thân. Mấy đứa thi nhau lấy cây đập, không có con  nào thoát được! Chà, nó năn nỉ dì vú cho nó về quê đi dặm cù chuột. Đã quá hà! Nhưng nó không dám ăn thịt chuột đâu. Cứ nghĩ đến mấy con chuột lông xác xơ dựng đứng thụt thò nơi miệng cống mà ớn quá!… Nó sẽ học bơi trên chiếc xuồng tam bản chở thằng cu Tý bé đi chơi dọc theo kênh rồi đu lên cây và nhẩy ùm xuống nước. Không biết lội nhưng nó có cái áo phao, lại choàng thêm cái ruột xe to đùng nữa thì hết sợ chìm. Nó đã đi tắm biển rồi, nước mênh mông như thế và sóng vỗ dập dềnh, đâu có nhằm nhò gì. Nó hỏi:
- Tắm ở kênh rồi có phải lên bờ tắm lại bằng nước ngọt không?
Dì vú cười:
- Có là thằng khùng! Kênh ở dì nước ngọt khe hà!
Nó khao khát có một ngày về quê với dì…
Chuyện dì vú kể thấy mê, nó mơ màng lim dim đôi mắt. Dì xoa đầu, xoa lưng nó, dìu dịu hát ru: “ Ời… ơ… Ví dù cầu ván đóng đinh… cầu tre lắt lẻo… à… ơi… gập ghềnh… ơ… khó đi… à… ơ… Khó đi mẹ dắt con đi… à… Con đi trường học… à… ơi… mẹ đi… à… trường đời…”. Nó mở mắt hỏi dì:
- Chớ trường đời là sao?
Dì vẫn đều đều vỗ vào lưng nó và hát: “ Chứ trường đời cực lắm con à… Mồ hôi, nước mắt… à… ơi… chan hoà… bát… cơm…”
Nó không hiểu lời hát ý gì nhưng nó cảm thấy một cái gì gần lắm, thân lắm và thương lắm thấm vào lòng nó, không như lúc chân nó cà giật tưng tưng theo mấy bài nhạc um xùm mà lòng nó chẳng cảm xúc gì. Nó và dì cùng thiếp ngủ…
Một hôm nó ngắt lời dì vú hỏi:
- Dì có biết Nhân Tài là ai không?
Dì vú ngỡ ngàng nhìn nó lắc dầu. Nó tiếp:
- Ba má biểu không tiếc gì hết để con thành một Nhân Tài!
Không biết dì vú nghĩ thế nào, chép miệng:
- Ui da! Chi thì cũng phải thành người trước đã!
Nó thắc mắc:
- Muốn thành người thì phải làm sao?
Dì kéo nó sát lại gần:
- Thì phải biết thương người!
Tay dì vỗ mạnh vào lưng nó như muốn ép nó sát hơn nữa vào dì, miệng se sẽ một giọng hò than vãn: “ Hò… ơi…Vai mang nóp rách… ờ… tay xách cổ quai chèo… ờ… ơ… ừ… dù thương con nhớ vợ… ờ… ơ… bởi phận nghèo… ờ… anh phải… ra… à… đi…”
Nó thương dì quá và chắc là dì cũng thương nó nhưng nó vẫn gặng hỏi:
- Dì có thương em hôn?.        
- Con nít đứa nào chẳng thương!
- Mà thương thiệt hôn?.
- Với con nít là phải nói thiệt lòng. Nói chơi là phải tội!
Nó rúc đầu vao ngực dì. Tay nó luồn vào bụng dì và lần lên ngực. Tay dì vú vẫn vỗ đều trên lưng nó. Giọng dì hát đều đều thương quá. Tay nó ngập ngừng lần đến bầu vú của dì. Bầu vú ấm nóng và căng như trái bưởi. Sao dì ốm nhách mà bầu vú này bự vậy? Tay nó mạnh dạn hơn xoa khắp bầu vú của dì. Nó thấy bầu vú mênh mông quá. Lòng bàn tay nó di di trên cái núm vú, nhồn nhột. Dì vú đổi giọng khác đi, nghe buồn thảm hơn: “ Cha thương con rồi ờ… ơ… nhớ câu ái tử … Gái thương chồng … ờ… ơ… nhớ đá vọng phu… Chiều chiều bóng xế trăng lu… u… con ve kêu… ờ… ơ… mùa hạ để mấy thu… ờ… ơ… gặp chàng…”
Nó nhận ra cả bàn tay nó ướt, cả bầu vú dì cũng ướt đầm bởi một thứ nước từ cái núm vú chảy ra. Nó lạ lùng ngước nhìn dì vú, cả mắt, mặt dì cũng ướt đầm đìa. Nó không hiểu nổi. Thiệt là kỳ! Nó hỏi:
- Sao vậy nè?!
Dì nói như một chuyện thường:
- Không sao đâu, sữa đấy!
Lần đầu tiên trong đời nó mới được nhìn thấy dòng sữa từ cái núm vú mẹ chẩy ra. Nó trân mắt nhìn: dòng sữa này đục đục, trong trong không giống với màu sữa trắng xác trong bình. Nó dí mũi gần vú dì hít hít… Không thơm thơm ngọt ngọt như mùi sữa trong bình của nó nhưng có mùi hơi người ấm ấm, nồng nồng… Nó hít… Nó hít… Cái mùi ấy dễ chịu dần… và lại thơm thơm… ngàn ngạt… Nó thử đưa lưỡi sát cái núm vú hứng lấy một giọt… Nước sữa này không ngọt khé cổ như sữa bình nó vẫn uống hàng ngày. Nó bạo dạn ấn tay vào bầu vú, dòng sữa chảy mạnh thành tia bắn vào mặt nó, trôi vào cổ nó. Nó cảm thấy vị ngọt khác thường thấm ấm nơi cổ… Như có sức hút kì lạ, nó không chút sợ sệt, há to miệng tớp vào cái núm vú như con cá tớp mồi. Dì vú áp sát vào nó hơn, nhẹ nhàng biểu nó:              
- Ừa, cứ bú đi kẻo sữa chảy ra uổng lắm!
Thế là nó mút một mạch mấy hơi liền. Dì vú hơi lùi ra nhắc nó:
- Núc nhè nhẹ thôi kẻo sặc!…
Cái núm vú mềm mềm dính chặt vào miệng dễ núc hơn cái đầu vú trên bình sữa… Nó núc một thôi… Nó cảm thấy dì trở nên gần gũi và thân mến vô cùng. Nó hỏi dồn dập:
- Sao dì nhiều sữa thế !
- Tự chiều tới giờ cu Tý em không bú nên sữa ứ lại đó!
- Con bú vậy em bé còn sữa bú không?
- Còn, thiếu gì!
- Sữa ở đâu ra vậy?
- Sữa này từ lòng mẹ chảy ra!
- Vậy nó tốt hơn sữa bình không?
- Sữa mẹ là tốt nhất trên đời!                                            
- Sao má nói sữa hộp nhiều đồ bổ lắm nên từ bé má chỉ cho em bú sữa bình thôi, bây giờ mới thành bé mập thế này!
Dì vú trà lời dứt khoát :
 - Không sữa nào thay cho sữa mẹ được đâu !
Rồi dì cù vào nách nó, nói trêu :
- Ăn sữa trâu bò nhiều quá nên mới mập như trâu rồi khéo lại ngu như bò đấy!
Cả hai dì cháu cùng cười… Dì kéo áp miệng nó vào vú bên kia:
- Bú bên này nữa đi!
Nó ngoan ngoãn làm theo lời dì… Nó bập mấy hơi rồi nhả đầu vú ra. Dì vú hỏi:                - Đã rồi ha?!
- Thôi, để dành cho cu Tý bé ở nhà!
Dì lại đưa đầu vú vào miệng nó, giục:
- Cứ bú đi, cạn rồi ra sữa mới nhiều!
Nó ngồi lên, tròn mắt nhìn dì:
- Kỳ vậy ta! Như niêu cơm Thạch Sanh vậy ha!
Hai dì cháu cùng rúc rích cười. Đầu nó lại chúi trên ngực dì… Chưa bao giờ nó được một bữa sữa ngon lành như thế. Với nó, dì vú biết bao chuyện lạ… Nó ngủ say sưa trong lòng dì vú.
Từ hôm đó nó không chịu bú sữa bình vào mỗi buổi tối và sáng như thường lệ nữa. Má dỗ dành ngọt nhạt nó cũng chỉ nhấm nháp tí chút thôi rồi bỏ. Má giận nó, la dì vú:
- Chị không chịu dỗ dành thằng bé ăn, coi chừng tôi kiếm người khác đó!              
Thằng Bé Bự sợ, nó giơ cao bình sữa lên, ngửa mặt, nhắm mắt tu ừng ực một hơi hết nửa bình. Má nó cười vui vẻ:
- Ráng uống hết đi con!
Nó gật đầu hứa:   
- Má để con uống từ từ!
 Má nó mặt tươi rói vẻ thoả mãn, quay qua người vú nghiêm mặt nói:
- Con nít vừa phải chịu khó dỗ dành, vưà phải ép uổng nó thì mới được!                 
Thằng Bé Bự kéo dì vú vào phòng nó, ghé tai thì thào:
- Dì uống hết đi kẻo má rầy!
Dì vú cầm bình sữa chần chừ. Nó ấn bình vô miệng dì cầu khẩn:    
- Từ nay dì uống dùm em!
Tình cảm thằng Bé Bự với dì vú ngày càng thân thiết, lúc nào về nhà nó cũng quấn lấy dì. Má nó không hài lòng lắm, có lúc bà phát bẳn lên:
- Không có má thì ai nuôi con được như vầy?!
Nó nũng nịu sà vào lòng má năn nỉ:
- Má không thương dì vú sao?!
- Má chỉ thương một mình con thôi cũng hết hơi rồi, sức đâu nghĩ tới người dưng!
 Nó buồn, vục đầu trong lòng má muốn khóc. Má lại nghiêm lời cảnh cáo:
 - Ai không lo được cho con là má dẹp liền!
 Nó lẳng lặng bỏ đi… Nhưng rõ ràng ở nhà này chỉ có dì vú nói gì nó cũng nghe theo. Má nó lấy làm buồn, không mấy mặn mà với dì vú của con, lại hay la rầy vô cớ. Thằng Bé Bự cảm nhận được điều đó, nó cũng lấy làm buồn, thường tự nhận lỗi về mình đỡ cho dì vú. Có lần nó hỏi:
- Dì có thương má hôn?
- … Thương!
- Má hay la dì quá ha?!
- Bả la vì bả thương con… Cũng như dì phải thương con dì chớ!
Một hôm ba thằng Bé Bự đi đâu khuya lắm mới về, lỉn xỉn, nói cười huyên thuyên, mở nhạc xập xình oang oang, ông còn ông ổng hát theo, miệng sặc sụa hôi chua mùi rượu. Má thằng Bé Bự bực mình, bước ra khỏi phòng, đóng xầm cửa lại, qua buồng với con. Cánh cửa phòng vừa mở ra, bà trố mắt, há mồm ngạc nhiên trước cảnh thật kinh dị hãi hùng: Cả hai dì cháu đang say sưa ngủ. Người vú phanh hai vạt áo, hai bầu vú đầy lên che hết ngực. Thằng Bé Bự nằm rúc đầu bên nách, tay ôm choàng dì vú ốm nhom, cái miệng nó giáp ngay bên cái núm vú đầy đầy ri rỉ sữa! Má thằng Bé Bự hết hồn, chạy bật trở lại phòng mình, nắm tay ông chồng đang ngáy khò khò trong phút lên tiên, bà tru tréo lên:
- Trời đất ơi! Con ông chết tới nơi rồi mà ông vẫn say sưa mơ mộng thế này!
 Ông chồng bật dậy, ngơ ngác, bị vợ lôi đi xềnh xệch!
 Người vú nghe tiếng động bất thường, bật ngồi lên, như một phản xạ tự nhiên, bà kéo hai vạt áo che ngực lại, cũng vừa lúc ba thằng Bé Bự nhìn thấy. Ông nhìn thằng con vẫn ngủ như chết, quay qua vợ ông toét miệng cười. Chị vợ nổi điên lên, tay túm, tay đập người chồng, miệng la lối:
 - Ông không còn ra cái giống gì! – và chị nhẩy ào tới kéo thằng cu con dậy, ấp vào lòng mình, sót xa, rên rỉ:
  - Con ơi, sao con ngu dại thế? Sữa ngon bổ thiếu gì! Mẹ có để cho con đói đâu?!
  Người vú đứng lên phân bua:
  - Nó thèm thì tôi cho nó bú!
   Mẹ thằng Bé Bự xỉa xói chỉ vào mặt người vú nói lời cay độc:
  - Bú sữa của chị thì đầy những bệnh truyền nhiễm thôi!
  Bị chạm tự ái, người vú đốp lại luôn:
  - Mẹ như chị thì sao có sữa cho con bú!
 Bà chủ bị chạm nọc, quay qua chồng rồi quay qua người vú, bà thét lên:                            - Ông thấy chưa? Nuôi ong tay áo! Nó coi tôi chẳng ra gì! Tôi cấm chị! Bước khỏi nhà tôi ngay!                   
Người vú lặng lẽ bước ra khỏi cửa, theo cầu thang đi xuống dưới nhà. Thằng Bé Bự đã tỉnh hẳn, nó sợ sệt ôm chầm lấy mẹ, quay đầu nhìn theo dì vú như muốn níu lại và khóc to lên:
 - Má… ơi!
  Má nó đứng giữa nhà, hai tay giơ lên trời, khóc lóc thảm thiết:
  - Ối trời cao đất dầy ơi! Rước gái trẻ về thì cha thèm! Rước gái già về thì con thèm! Tôi không còn là gì ở cái nhà này nữa!
  Sáng hôm sau, thằng Bé Bự thức dậy, nó không thấy dì vú đâu. Ba má nó hôm nay không đi làm nhưng vẻ mặt mỗi người nặng nề, buồn bã, lo lắng lắm. Má nó dọn dẹp phòng, tắm rửa, thay đồ cho nó như muốn tẩy đi những cái gì uế tạp không cho vương vấn lại. Ba nó lăng xăng làm theo lệnh má. Ông bà nội cứ loanh quanh vẻ vừa sợ má nó vừa thương nó. Thằng Bé Bự buồn so, không nói năng gì. Cả nhà ai cũng muốn gạt phắt ngay hình ảnh người vú ra khỏi đầu óc nó nhưng không biết làm cách chi, chỉ còn cách ra sức dỗ dành, chiều chuộng, vuốt ve, cưng nựng nó…

Mấy hôm nay, thằng Bé Bự không chịu học, ngay cả việc ăn uống nó cũng lơ là. Nó cứ lầm lũi tránh né mọi người. Cả nhà ai cũng ráng làm mọi cách để cho nó vui lên thì nó lại càng muốn xa lánh tất cả nên vẻ mặt ai cũng sầu não lo âu lắm. Thằng Bé Bự lúc nào cũng cúi đầu nhìn xuống đất như đang nghĩ gì ở đâu đâu. Ở nhà này bao nhiêu vật dụng, đồ chơi, đồ ăn thức uống… nó chẳng thiết gì. Ông bà, ba má không ai gần nó, không ai hiểu nó, không ai làm cho nó thích, nó vui… bằng dì vú. Nó nhớ lời dì thủ thỉ kể chuyện quê nhà mộc mạc, nó hiểu được ngay làm nó vui lắm. Nó nhớ điệu hát êm êm, buồn buồn của dì nghe thương lắm và nó cảm thấy thương hết cả. Nó nhớ mùi da thịt của dì hoi hoi sữa. Nó nhớ hai bầu vú dì căng đầy những sữa và nó cảm thấy rõ ràng dòng sữa của dì vẫn còn ở họng nó, ấm ấm, ngọt ngọt, nồng nồng… khiến nó đưa dài cổ ra nuốt cái ực… Nó nhớ dì vú tới mức không chịu nổi…
Lúc chiều sầm sập, nỗi nhớ dì vú càng trào lên, nó xuống nhà, đi vẩn vơ quanh quẩn rồi nó lần tới cửa. Cánh cửa khép hờ, nó bước ra cổng. Cánh cổng chỉ cài chốt thôi, nó se sẽ kéo chốt và mở hé ra. Nó nhìn vô sau nhà, không có ai cả. Nó bước ra ngoài và kéo cánh cổng lại. Nó đứng nhìn trên đường người xe đông lắm. Nó ghé mắt nhìn vô nhà, vẫn êm ắng, không ai biết gì. Nó bước đi vài bước ngập ngừng, quay đầu lại, cánh cổng vẫn đóng im lìm. Nó bước nhanh hơn, lại ngoái đầu nhìn về phía sau, không có ai để ý đến nó. Và nó vụt chạy thật nhanh.
Đã có lần nó nhìn thấy dì vú đến nhà từ hướng này. Nó nghĩ cứ đi theo con đường này sẽ đến nhà dì vú thôi. Nó vừa chạy vừa đi thật nhanh. Nó nép sát vào các dãy nhà bên phố để không ai nhìn thấy nó. Có đi mới thấy đường dài. Càng mong chóng đến, con đường lại càng dài hun hút. Tới lúc mỏi chân rồi, nó nghi ngờ, thử rẽ qua con đường lớn ở ngã tư này. Nhiều ngã rẽ quá, nó thấy hoang mang rồi đành cứ đi đại thôi. Bây giờ thì nó quýnh lên rồi, không biết đi theo con đường nào, cũng không biết ngã nào về nhà nữa. Nó vừa đi vừa khẽ rên i ỉ. Đèn sáng lên rồi, nó cảm thấy bơ vơ và sợ hãi. Chân nó bước lung tung không còn chủ động nữa, có lúc nó chạy, có lúc nó đứng lại nhìn quanh không biết phải làm gì. Những tiếng i ỉ từ trong họng nó phát ra mỗi lúc một to hơn thành tiếng nấc tức tưởi và cuối cùng nó khóc oà lên ở một ngã tư đường.
Mấy người đi đường xúm lại, nó càng khóc to hơn. Ai hỏi gì nó cũng không nói. Nhà dì vú thì nó biết đâu mà chỉ. Nghĩ đến chuyện về nhà nó sợ. Sợ nhiều thứ lắm. Người ta xúm lại quanh nó mỗi lúc một đông hơn và ai cũng nghĩ nó là trẻ lạc. Một người đặt nó lên xe đưa đến đồn công an gần nhất.
Bây giờ thì nó không còn sợ bơ vơ giữa đường dễ bị người ta bắt đi nữa nhưng nó lại sợ nhiều lẽ khác: Nói là bỏ nhà đi, các cô chú công an bắt lỗi. Nói là đi tìm dì vú, má biết càng la rầy dữ lắm. Nói nhà ở đâu sẽ bị ba má nhốt chặt trong nhà và sẽ không bao giờ gặp lại dì vú nữa. Cho nên nó giữ lặng thinh làm mấy chú công an chán nản. Một cô trẻ xinh đẹp dễ thương lắm, cô nói thật nhẹ nhàng âu yếm, cứ ngồi tỉ tê hỏi han mãi làm nó dộng lòng, tấm tức rồi bật lên nói thiệt với cô:
- Con đi tìm… dì vú!
Mấy chú đứng quanh nghe nó nói lạ bật cười chỉ cô đồng nghiệp:
- Dì vú đây nè!
Cô gái trẻ đỏ mặt đứng dậy bỏ đi. Một chú lớn tuổi nói:
- Chắc thế nào người nhà nó cũng đến tìm thôi. Nếu không, ta sẽ thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng!
Mọi người tản đi. Nó ngồi chò hõ ở góc ghế, dựa vào tường. Cô cảnh sát lúc nãy đem đến cho nó một cái bánh bao và chai nước suối. Nó chỉ thấy khát chứ không thấy đói. Nó thọc cái ống nhựa vô chai, mút liền mấy hơi thật dài. Rồi nó ngồi lặng thinh.
Nó cứ ngồi vậy, mắt lim dim nửa thức nửa ngủ. Chợt nghe tiếng người ta lao xao, ồn ào, nó mở mắt ra. Ba má, ông bà nó và mấy người chạy ào vô. Tự dưng nó thấy sợ và bổ nhào vào phía nhà trong. Người ta lôi nó ra và nó đứng trân trân giữa nhà. Mọi người vây quanh nó. Tai nó ù đặc chẳng nghe gì. Miệng nó câm bặt. Đầu nó gục xuống. Mắt nó chẳng nhìn ai.
Đến khi ba nhấc bổng nó lên và bế nó chạy ra xe thì nó bật nấc lên và ôm mặt khóc. Tiếng khóc của nó lúc một to. Khi chiếc xe chuyển bánh, mọi người đều nghe rõ tiếng khóc của nó thảm thiết và ai oán lắm, cứ như là mẹ nó chết. Những người đứng đấy đều coi là chuyện lạ.
                                                                       
                                      Tuần báo  Văn Nghệ Trẻ – Hội NVVN                                                                                            Ngày 01 tháng 6 năm 2001 

No comments:

Post a Comment